Chương 2

Cập nhật lúc: 23-04-2026
Lượt xem: 0

“Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà làm thím Hai tức giận bỏ đi, sau này mẹ còn biết ăn nói với họ hàng thế nào đây?”

“Mọi người đều khen mẹ là Bồ Tát sống, còn con thì giỏi rồi, muốn vứt hết mặt mũi của mẹ đi cho bằng được!”

2.

Mẹ tôi mắng tôi suốt nửa tiếng đồng hồ.

Mãi đến khi Châu Chính trở về.

Anh ấy tay xách chiếc bánh kem dâu tây tôi thích nhất, vội  đầy bụi đường.

Vừa bước vào cửa, đã cảm nhận được bầu không khí trong nhà không ổn.

Mảnh sứ vỡ dưới đất vẫn chưa được dọn, mẹ tôi ngồi trên ghế sofa lau nước mắt, tôi mặt lạnh nằm trên giường.

Châu Chính biến sắc, còn chưa kịp thay giày đã lao đến bên giường tôi.

“Vợ ơi, sao vậy? Chân đau à?”

Anh ấy lo lắng kiểm tra lớp bó bột trên chân tôi, lại nhìn con gái đang ngủ say bên cạnh, xác nhận chúng tôi không sao mới thở phào.

Mẹ tôi thấy Châu Chính về, lập tức tìm được đối tượng để trút bầu tâm sự.

“Châu Chính à, con phân xử giúp mẹ với.”

“Nhiễm Nhiễm bây giờ càng ngày càng bướng, họ hàng mình gặp khó khăn, giúp một tay thì sao chứ?”

“Thím Hai nó suýt nữa quỳ xuống xin mẹ rồi, vậy mà  lại lấy chuyện báo cảnh sát ra dọa người ta!”

Châu Chính nghe xong đầu đuôi câu chuyện, nét dịu dàng trên mặt lập tức biến mất.

Anh đứng dậy, chắn trước mặt tôi, giọng lạnh lùng cứng rắn:

“Mẹ, bà mụ là thuê để chăm sóc cho Nhiễm Nhiễm và em bé.”

“Nhiễm Nhiễm hiện giờ đang bị gãy xương, đúng lúc cần được chăm sóc chuyên nghiệp. Nếu để người ta đi, Nhiễm Nhiễm để lại di chứng thì ai chịu trách nhiệm?”

“Mẹ là mẹ ruột của Nhiễm Nhiễm, thể diện của người ngoài quan trọng hơn cái chân của con gái mẹ sao?”

Mẹ tôi bị nghẹn họng.

Có lẽ bà không ngờ chàng rể luôn nho nhã ôn hòa lại dám thẳng thắn nói như vậy.

Bà sững người vài giây, sau đó thẹn quá hóa giận, bắt đầu kể khổ.

“Hay quá ha, hai đứa chúng mày liên thủ bắt nạt  già này!”

“Mẹ giúp đỡ họ hàng bao nhiêu năm nay dễ dàng lắm sao? Ai cũng khen mẹ là người tốt bụng, mẹ sai chỗ nào?”

“Mẹ làm vậy là  ai? Còn không phải là để tích đức cho Nhiễm Nhiễm hay sao?”

“Tích đức?”

Tôi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, bảo Châu Chính vào thư phòng mang quyển sổ nợ cũ ra.

Đó là cuốn “lịch sử máu và nước mắt” tôi ghi chép từ nhỏ đến lớn.

Tôi bảo Châu Chính mở ra, đọc từng dòng cho mẹ tôi nghe.

“Năm hai đại học, em được học bổng tám ngàn do vừa học vừa làm, mẹ lấy trộm đưa cho anh họ mua máy chơi game đời mới, bảo là ‘mượn tạm’, đến giờ vẫn chưa trả.”

“Năm đầu tiên đi làm, công ty tặng hộp quà hải sản cao cấp, em còn chưa mở ra, mẹ đã mang sang nhà thím Hai, em đến cái vỏ tôm cũng chưa nhìn thấy.”

“Căn hộ nhỏ trong của hồi môn cưới, mẹ ép em cho nhà thím Hai mượn làm phòng cưới cho anh họ, nói là ở tạm, mà một ở là ba năm, không trả một đồng tiền thuê, tiền nước tiền điện vẫn do em gánh!”

Châu Chính càng đọc mặt càng đen lại.

“Mẹ à, cái gọi là thể diện của mẹ, toàn là cắt từ thịt của con ra đổi lấy.”

“Con  con gái mẹ, chứ không phải ngân hàng di động của mẹ!”

Mẹ tôi bị lật tẩy, không giữ được mặt mũi nữa.

Bà đột nhiên đứng bật dậy, giật lấy cuốn sổ ném xuống đất.

“Mẹ nuôi mày lớn thế này, tiêu của mày thì sao? Mày giống y chang cái thằng cha chết tiệt của mày, chẳng có tí lương tâm nào!”

Nói xong, bà đập cửa bước vào phòng khách, đóng cửa cái rầm vang trời.

Châu Chính đau lòng ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

“Đừng giận nữa, ảnh hưởng đến sức khỏe. Về sau  anh đây, không để bọn họ hút máu em nữa.”

Vòng tay anh ấy rất ấm áp, nhưng lạnh lẽo trong lòng tôi thì không sao xua tan nổi.

Nửa đêm.

Điện thoại tôi rung lên.

Là tin nhắn thoại do thím Hai gửi đến.

Giọng nói hoàn toàn không còn vẻ khó chịu như ban ngày, ngược lại còn mang theo vẻ tham lam đầy đương nhiên.

“Nhiễm Nhiễm à,  mụ thì thím không cần nữa. Nhưng em dâu con mới sinh người còn yếu, nghe nói nhà con có cái máy trị liệu nhập khẩu gì đó? Cho thím mượn dùng với nha?”

“Dù sao chân con cũng như vậy rồi, bớt dùng vài ngày cũng không sao đâu.”

Cái nhà này đúng là loài đỉa thật, cắn được rồi là không chịu nhả.

3.

Sáng hôm sau, Châu Chính vừa đi làm, thím Hai đã dắt anh họ đến nhà.

Lần này họ thông minh hơn, không đến tay không, xách theo một giỏ táo thối.

“Ôi chao Nhiễm Nhiễm, hôm qua là thím nóng ruột quá, ăn nói không đúng, con đừng để bụng nha.”

Thím Hai đặt giỏ táo lên bàn, ánh mắt bắt đầu liếc loạn khắp phòng.

Cuối cùng, ánh nhìn của bà ta dừng lại ở chiếc máy trị liệu đang vận hành bên chân tôi.

Cái máy này là Châu Chính nhờ bạn chuyển về từ Đức, giá tám vạn, chuyên dành cho phục hồi sau phẫu thuật tránh teo cơ như tôi.

Bác sĩ dặn kỹ, mỗi ngày bắt buộc phải dùng đủ bốn tiếng.

“Đây là cái máy trị liệu đó hả? Nhìn cao cấp ghê.”

Thím Hai bước lại gần, đưa tay định rút phích cắm.

“Vừa hay, lưng chồng thím cũng đau, em dâu cũng kêu mệt, mang về cho cả nhà xài một lượt.”

Tôi lập tức đè lên máy, “Không được.”

“Đây là thiết bị y tế, không phải đèn pin. Dùng bậy sẽ xảy ra chuyện, hơn nữa tôi đang phục hồi, không thể dừng.”

Sắc mặt thím Hai lập tức sầm lại.

“Lâm Nhiễm, sao con ích kỷ vậy? Cho mượn một chút có hư gì đâu!”

Anh họ vẫn im nãy giờ đột nhiên xông lên, hất tay tôi ra.

“Mẹ, nói nhiều với  làm gì! Bà nội đồng ý rồi!”

Nói xong, anh ta định khiêng máy đi.

Tôi hoảng quá, không màng chân đang bó bột, gắng sức ngăn cản.

“Đây  đồ của tôi! Tôi không cho mượn! Hai người là ăn cướp!”

Đúng lúc đó, mẹ tôi từ bếp đi ra.

Bà còn cầm cái xẻng xào trong tay, không thèm liếc tôi cái nào, trực tiếp nói:

“Nhiễm Nhiễm! Con buông tay ra!”

“Chỉ  cái máy hư thôi mà? Để em con dùng hai hôm thì làm sao?”

“Em dâu con sinh xong để lại bệnh, con bớt dùng hai ngày cũng không chết ai!”

Tôi không thể tin nổi nhìn mẹ mình.

“Mẹ, đây  phao cứu mạng của con! Bác sĩ nói nghỉ một ngày cũng có thể bị teo cơ!”

Mẹ tôi mất kiên nhẫn bước tới, “Đừng nghe bác sĩ hù dọa! Con chỉ là yếu đuối thôi!”

Vì muốn giúp anh họ cướp máy đi, bà ấy vậy mà dùng sức đẩy mạnh tôi một cái.

“Buông ra! Sao  không biết điều thế!”

Tôi đang ngồi trên xe lăn.

Cú đẩy ấy trúng ngay vai tôi.

Xe lăn lật nghiêng.

Cả người tôi đập mạnh xuống đất.

Cái chân vừa mổ xong vừa nối lại, đập thẳng vào nền đá hoa cương.

“Rắc!”

Cơn đau nhói như điện giật chạy khắp toàn thân.

Tôi thét lên một tiếng thảm thiết, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả người.

Thím Hai và anh họ bị dọa sợ, suýt làm rơi máy trị liệu.

Nhưng họ không dừng lại, ngược lại còn tranh thủ ôm máy chạy ra ngoài.

Anh họ vừa chạy vừa hét: “Là tự nó ngã đấy nhé! Không liên quan gì đến tụi tôi!”

Thím Hai chạy còn nhanh hơn thỏ, “Đúng đúng đúng, chị dâu thấy hết rồi nha, tụi tôi không hề đụng vào nó!”

Họ ôm cái máy cứu mạng của tôi, lao thẳng ra khỏi cửa.

Còn mẹ ruột của tôi, đứng yên tại chỗ, nhìn tôi ngã dưới đất, ánh mắt lóe lên chút hoảng loạn, nhưng nhiều hơn  trách móc.

“La hét cái gì! Có sao đâu!”

“Giành với người nhà làm gì, ngã rồi cũng đáng đời!”

4.

Cơn đau dữ dội khiến trước mắt tôi tối sầm từng đợt.

Tôi cảm thấy  một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo lớp  bột, rất nhanh đã nhuộm đỏ quần ngủ.

Xương gãy lệch, rất có thể đã đâm thủng mạch máu.

Con gái trong nôi bị tiếng hét của tôi làm cho giật mình, oa oa khóc ré lên.

Tôi khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn về phía mẹ tôi.

“Mẹ… cứu con…”

“Máu nhiều quá… đưa con đến bệnh viện…”

Mẹ tôi nhìn thấy máu dưới đất, sắc mặt biến đổi.

Bà theo phản xạ bước lên một bước, định đỡ tôi.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng thím Hai gọi gấp gáp:

“Chị dâu! Mau xuống giúp một tay! Cái máy này nặng quá, nhét không vào cốp xe!”

Bước chân mẹ tôi khựng lại.

Bà nhìn tôi đang đầy mồ hôi lạnh, sắp ngất đi.

Lại nhìn về phía cửa.

Thím Hai còn đang giục: “Chị dâu! Nhanh lên! Đừng để con ranh Nhiễm Nhiễm kia lại hối hận đuổi theo!”

Mẹ tôi do dự một giây.

Bà quay đầu, chỉ vào mũi tôi mắng:

“Làm bộ cái gì! Mất tí máu không chết được đâu!”

“Mẹ xuống giúp thím Hai con mang đồ, lát nữa quay lại xử lý con sau!”

Nói xong,  quay người bỏ đi.

Tôi tuyệt vọng nhìn cánh cửa đóng sầm lại.

Đó chính là mẹ ruột của tôi.

Vào thời khắc tôi nguy kịch,  chọn đi giúp kẻ trộm khiêng đồ.

Cơn đau khiến ý thức tôi bắt đầu  hồ.