Chương 5

Cập nhật lúc: 10-05-2026
Lượt xem: 0

“Phương án này là cô làm à?”

“Vâng.”

“Có bằng chứng không?”

Tôi mỉm cười nhẹ.

“Có.”

Tôi đi lên phía máy chiếu, cắm USB vào.

Trên màn hình hiện ra một thư mục.

Bên trong là toàn bộ bằng chứng.

Lịch sử chỉnh sửa tài liệu, ảnh chụp đoạn chat, email, video camera…

“Đây là thông tin thuộc tính của file gốc.” Tôi mở tài liệu đầu tiên. “Người tạo: Lâm Niệm, thời gian tạo: ngày 15 tháng 7.”

Sắc mặt  Vy càng lúc càng khó coi.

“Đây là lịch sử trò chuyện giữa tôi  đồng nghiệp từ tháng 7.” Tôi mở tài liệu thứ hai. “Lúc đó, Tô Vy đang đi nghỉ ở Tam Á.”

Tôi quay lại nhìn cô ta: “Tô Vy, cô nói hai người cùng làm? Ngày 15 tháng 7,  ở Tam Á.”

Cô ta  miệng, không thể cãi nổi.

Sắc mặt Giám đốc Vương đã tối sầm lại.

Tổng giám đốc Lưu liếc nhìn Tô Vy, rồi quay sang tôi.

“Thú vị thật.” Ông đứng dậy. “Giám đốc Vương, cách quản lý của công ty các anh có vẻ  vấn đề đấy.”

Giám đốc Vương cười gượng: “Tổng giám đốc Lưu, việc này… chúng tôi sẽ điều tra rõ ràng…”

“Không cần điều tra nữa.” Tổng giám đốc Lưu nói. “Dự án này, tôi muốn để Lâm Niệm phụ trách.”

Khuôn mặt Tô Vy trắng bệch không còn giọt máu.

Tôi nhìn cô ta, không nói lời nào.

Tám năm tình bạn.

Đến giây phút này, tôi không thấy áy náy  cả.

Vì… cô ta đáng phải nhận lấy.

8.

Sau buổi họp, Tô Vy chặn tôi lại trong phòng trà.

“Lâm Niệm, cậu cố ý đúng không!”

“Cố ý cái gì?”

“Cậu cố tình khiến tớ mất mặt trước mặt Tổng giám đốc Lưu!”

Tôi nhìn cô ta: “Tô Vy, là cậu không hiểu phương án, cậu trách ai?”

“Cậu—”

“Tô Vy, tôi hỏi cậu một câu.” Tôi cắt ngang lời cô ta. “Phương án đó, là cậu làm sao?”

 ta khựng lại một giây.

“Tất nhiên  tôi…”

Tôi lấy điện thoại ra, ấn nút ghi âm.

“Cậu nói lại lần nữa đi, phương án đó  cậu làm?”

Cô ta nhìn thấy điện thoại trong tay tôi, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Cậu ghi âm à?”

“Đúng.” Tôi đáp. “Từ đầu tôi đã ghi lại rồi.”

 ta im lặng.

“Tô Vy, thừa nhận đi.” Tôi nói. “Phương án đó  tôi làm, là cậu ăn cắp.”

 ta cắn chặt môi, không nói lời nào.

Tôi chờ đợi.

Rất lâu sau, cô ta mới mở miệng.

“Lâm Niệm, cậu nhất định phải làm lớn chuyện như vậy sao?”

“Là cậu ăn cắp của tôi trước.”

“Tôi chỉ là…” Cô ta hít sâu một hơi. “Tôi chỉ thấy phương án của cậu rất tốt, nên đã giúp cậu trình bày.”

“Giúp tôi?” Tôi bật cười lạnh. “Cậu được thăng chức, tăng lương 7.000. Còn tôi? Không có gì cả. Đó gọi  giúp tôi à?”

 ta không nói  thêm.

“Tô Vy.” Tôi nhìn cô ta. “Tám năm, tôi luôn xem cậu là bạn thân nhất. Cậu đã đối xử với tôi như thế nào?”

 ta cúi đầu.

“Niệm Niệm, tám năm tình bạn, cậu không thể vì một cái phương án mà phủi sạch hết chứ? Cậu khiến tôi thất vọng thật đấy.”

Tôi sững lại.

Rồi tôi bật cười.

“Tôi khiến cậu thất vọng?”

“Phải.” Cô ta ngẩng đầu, mắt đỏ hoe. “Tôi tưởng chúng ta là chị em tốt, tưởng cậu sẽ hiểu cho tôi. Làm việc bây giờ vất vả như vậy, tôi cũng khó khăn lắm mới có được một  hội—”

“Cơ hội của cậu là ăn cắp mà có.” Tôi ngắt lời. “Tô Vy, cậu có biết để làm ra cái phương án đó tôi đã vất vả thế nào không? Ba tháng. Ba tháng thức đêm tăng ca, ba tháng rong ruổi qua 12 thành phố. Còn cậu? Không làm gì cả, chỉ cần một cú copy,  cướp trắng công sức của tôi.”

Cô ta  miệng, không nói nổi lời nào.

“Đừng diễn nữa.” Tôi tắt ghi âm. “Tô Vy, cậu sẽ phải trả giá cho những gì mình đã làm.”

Tôi quay người rời đi.

Phía sau vang lên tiếng hét:

“Lâm Niệm! Cậu làm  được tôi? Chỉ vài bằng chứng vặt vãnh, cậu nghĩ có thể làm gì tôi?”

Tôi dừng bước, quay đầu nhìn cô ta một cái.

“Cứ chờ xem.”

9.

Hôm sau, tôi nộp đơn xin nghỉ việc cho Giám đốc Vương.

Ông ấy nhìn tôi, ngẩn ra một lúc.

“Lâm Niệm, em định nghỉ việc à?”

“Vâng.”

“Vì sao vậy?”

“Tôi  một cơ hội tốt hơn.”

Ông ấy im lặng một lát.

“Là  chuyện của Tô Vy?”

“Không hẳn.” Tôi đáp. “Giám đốc, tôi đã làm ở công ty này năm năm, luôn cẩn thận và tận tâm. Nhưng khi phương án của tôi bị người khác đánh cắp, phản ứng của anh là bảo tôi ‘rộng lượng một chút’.”

Sắc mặt ông ta thoáng lúng túng.

“Chuyện đó… Lâm Niệm, đúng là Tô Vy đã sai. Nhưng mà…”

“Không có ‘nhưng’.” Tôi cắt ngang. “Giám đốc, thái độ của anh khiến tôi nhận ra rất nhiều điều.”

Ông ấy không nói gì nữa.

Tôi tiếp tục: “Tôi sẽ nghỉ việc đúng quy định, báo trước một tháng. Trong thời gian này, tôi sẽ bàn giao công việc đầy đủ.”

“Lâm Niệm…”

“Còn một chuyện nữa.” Tôi nhìn ông ta. “Tôi không chỉ nghỉ một mình.”

Ông ấy sững lại: “Ý em  sao?”

Tôi không trả lời.

Lúc xoay người rời đi, tôi nghe thấy ông ấy gọi tôi từ phía sau.

Tôi không quay đầu lại.

Chiều hôm đó, Tiểu Chu cũng nộp đơn xin nghỉ.

Rồi đến lão Trần.

Sau đó  Tiểu Lưu.

Rồi A Kiệt.

Và cuối cùng là Tiểu Mỹ.

Đội sáu người, năm người nộp đơn nghỉ việc.

Chỉ còn lại một thực tập sinh.

Sắc mặt Giám đốc Vương tái mét.

Ông ta gọi tôi vào phòng làm việc.

“Lâm Niệm, em có ý gì đây?”

“Ý   ạ?”

“Em lôi kéo cả đội của tôi đi?”

“Giám đốc, họ tự nguyện.” Tôi đáp. “Tôi không ép ai cả.”

“Em…” Ông ấy tức đến không nói nên lời.

Lúc này,  Vy xông vào.

“Lâm Niệm! Cậu cướp người của tôi!”

Tôi nhìn cô ta: “Tô Vy, tôi không cướp đội của cậu, tôi chỉ mang đi những người mà cậu không giữ nổi.”

Cô ta sững lại.

Tôi nói tiếp: “Năm người đó, ai cũng hiểu phương án rõ hơn cậu. Cậu làm quản lý nửa tháng nay, đã từng hỏi ý kiến họ chưa? Cậu có hiểu công việc của họ không? Cậu chỉ biết tranh công, giành công, giẫm lên người khác để leo lên.”

“Cậu—”

“Tô Vy, cậu biết vì sao Tiểu Chu theo tôi không?” Tôi nói. “Vì lần họp trước, cậu lấy ý tưởng của cô ấy rồi nhận là của mình. Cậu biết vì sao lão Trần đi theo tôi không? Vì cậu bắt anh ấy viết báo cáo giúp, rồi lấy tên mình ký lên.”

Sắc mặt Tô Vy ngày càng tệ.

“Cậu biết vì sao họ nguyện ý đi cùng tôi không?” Tôi nhìn  ta. “Vì tôi chưa từng cướp công lao của họ.”

 ta há miệng, không nói được lời nào.

Bên cạnh, Giám đốc Vương đứng im, mặt đanh lại.

Tôi quay người bước đi.

Ra tới cửa, tôi nghe thấy Tô Vy hét lên sau lưng:

“Lâm Niệm! Cậu cứ chờ đấy! Tôi sẽ không để cậu sống yên đâu!”

Tôi không quay đầu.

Bởi vì… cô ta đã không còn khả năng đó nữa.

10.

Một tháng sau, tôi chính thức nghỉ việc.

Ngày rời công ty, tôi thu dọn hết đồ đạc của mình, sau cùng nhìn lại nơi tôi đã gắn bó suốt năm năm.

Tiểu Chu và mọi người đã đi trước, đang đợi tôi ở công ty mới.

Tôi xách thùng giấy, bước về phía thang máy.

Tô Vy đứng chờ  cửa thang máy.

“Lâm Niệm.”

Tôi dừng lại.

“Tô Vy, còn chuyện gì nữa sao?”

Cô ta nhìn tôi, môi mấp máy.

“Niệm Niệm… chúng ta… có thể làm hòa không?”

Tôi nhìn cô ta, không nói gì.

“Niệm Niệm, tôi biết tôi sai rồi.” Cô ta nói. “Tôi không nên ăn cắp phương án của cậu, tôi không nên…”

“Tô Vy.” Tôi cắt lời. “Cậu biết không, nếu hôm đó, cậu ngay lập tức xin lỗi tôi, thừa nhận lỗi lầm, có lẽ tôi sẽ tha thứ.”

Viền mắt  ta đỏ hoe.

“Nhưng cậu đã không làm vậy.” Tôi nói. “Cậu bảo tôi nhỏ mọn, cậu nói chuyện đó là bình thường ở công sở, cậu còn bắt tôi phải mừng cho cậu. Cậu ăn cắp của tôi, mà còn cảm thấy mình đúng.”

“Tôi…”

“Tô Vy, tình bạn tám năm là do chính cậu vứt bỏ.” Tôi nhấn nút thang máy. “Không phải tôi.”

Cửa thang máy mở ra.

Tôi bước vào trong.

Cô ta đứng ngoài, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

“Niệm Niệm…”

Tôi bấm nút đóng cửa.

Cánh cửa từ từ khép lại.

Tôi nhìn khuôn mặt  ta dần biến mất sau khe cửa.

Tám năm.

Kết thúc tại đây.

Bước ra khỏi tòa nhà công ty, trời nắng rất đẹp.

Tiểu Chu đang đứng chờ tôi trước cổng.

“Chị ơi, đi thôi, Tổng giám đốc Lý đang đợi chị ở công ty.”

Tôi mỉm cười: “Đi nào.”

Chúng tôi lên xe.

Khi xe khởi hành, tôi ngoái đầu nhìn lại tòa cao ốc phía sau.

Tạm biệt.

11.

Ngày đầu tiên nhận việc tại công ty XX, Tổng giám đốc Lý đích thân dẫn tôi đi tham quan văn phòng.

“Lâm Niệm, đây  khu làm việc của đội ngũ em.”

Tôi nhìn thấy những gương mặt quen thuộc — Tiểu Chu, lão Trần, Tiểu Lưu, A Kiệt, Tiểu Mỹ.

Tất cả đều đang mỉm cười với tôi.

“Chị ơi, chào mừng chào mừng!” Tiểu Chu gọi to.

Tôi cười: “Toàn người quen cả rồi, khách sáo gì nữa.”

Tổng giám đốc Lý nói: “Lâm Niệm, dự án đầu tiên của các em, tôi đã chọn xong rồi.”

“Dự án  vậy ạ?”

“Vẫn là khảo sát lối sống thanh niên thành thị.” Ông cười. “Nhưng lần này, là mang tên em.”

Tôi khựng lại một chút.

“Tổng giám đốc Lý…”

“Lâm Niệm, tôi đã xem phương án cũ của em.” Ông nói. “Rất xuất sắc. Nhưng bị người khác đánh cắp thì đáng tiếc quá. Lần này, hãy thỏa sức làm. Làm tốt, công lao sẽ thuộc về em.”

Tôi đứng đó, nhất thời không biết nói gì.

Năm năm.

Tôi làm việc ở công ty cũ năm năm, chưa từng  ai nói với tôi câu đó.

“Cảm ơn Tổng giám đốc Lý.”

Ông vỗ vai tôi: “Làm cho tốt nhé.”

Tôi gật đầu.

Một khởi đầu mới.

Một tháng sau, tôi nghe được tin tức về  Vy.

Giám đốc Vương đã báo cáo chuyện cô ta ăn cắp phương án lên ban lãnh đạo.