Chương 1
Lúc trời đang nóng bốn mươi độ, tôi đang ngồi bán hàng ngoài công viên thì vô tình lướt thấy một bài viết.
Và bình luận hot nhất ở bên dưới viết thế này:
【Ý nghĩa của hôn nhân chắc là: vào những ngày nắng bốn mươi độ, tôi thì nghỉ việc ở nhà, nằm mát mẻ trong phòng điều hòa hai mươi sáu độ, còn vợ thì ra ngoài phơi nắng bán hàng để trả nợ thay tôi.】
Có người chửi anh ta không biết xấu hổ, đúng là loại ăn bám.
Nhưng anh ta lại vênh váo đáp trả:
【Ý nghĩa của hôn nhân chắc là: vào những ngày nắng bốn mươi độ, tôi thì nghỉ việc ở nhà, nằm mát mẻ trong phòng điều hòa hai mươi sáu độ, còn vợ thì không biết gì ra ngoài phơi nắng bán hàng để trả nợ thay tôi.】
【Ha ha, lát nữa tôi bảo cô ấy chuyển một khoản tiền vào tài khoản chủ nợ, thế là nhẹ nhàng biến thành nợ chung của hai vợ chồng.】
Tôi càng đọc càng thấy quen, cái điều hòa trong ảnh trông y hệt nhà tôi.
Nhưng chẳng phải chồng tôi đang tăng ca ở công ty sao?
Ngay khi tôi nghĩ chắc mình đa nghi, điện thoại lại “ting” một tiếng.
Đó là tin nhắn từ chồng:
【Vợ à, tháng trước anh mượn bạn năm ngàn, giờ nó đang gấp, em chuyển giúp anh một chút nhé.】
…
Chương 1:
Con gái bị bệnh phải nằm viện, cần gấp một khoản tiền. Nhưng không biết có phải do tình hình chung năm nay khó khăn không, mà cả công ty tôi lẫn công ty chồng, lại đồng loạt cắt giảm lương nhân viên.
Thu nhập giảm mạnh, để gánh chi phí điều trị cho con, tôi đề nghị chồng tranh thủ buổi tối và cuối tuần cùng tôi ra ngoài bày sạp kiếm thêm.
Lý Cường cũng là chồng tôi liền đồng ý ngay. Nhưng công ty anh dù giảm lương vẫn tăng thêm việc, tăng ca liên miên, cuối tuần cũng không tha. Thế nên phần lớn thời gian chỉ có mình tôi lẻ loi đi bán.
Hôm nay cuối tuần, tôi chọn được chỗ tốt, khách đông tấp nập. Bận rộn cả buổi sáng, đến trưa mới có thời gian ngồi xuống nghỉ một chút.
Tôi vừa xoa xoa cái lưng mỏi, vừa cầm điện thoại lên lướt mạng cho thư giãn.
Bất chợt thấy một bài đăng: 【Kết hôn có ý nghĩa gì?】
Đây là một thử thách do nền tảng tổ chức, kêu gọi cư dân mạng chia sẻ chuyện nhỏ trong hôn nhân. Bình luận nào được nhiều like nhất sẽ được thưởng phiếu mua sắm 500 tệ.
Dưới phần bình luận, mọi người thi nhau khoe chuyện gia đình.
【Kết hôn có ý nghĩa lớn nhất là tìm được người sẽ ở bên mình cả đời.】
【Có hai đứa nhỏ thì tính không?】
Nhìn những dòng chia sẻ, tôi lại nghĩ đến con gái đang nằm viện. Một tiếng thở dài nặng trĩu bật ra.
Ba tháng trước, khi bác sĩ chẩn đoán con bé bị u não, tôi đã cảm giác cả bầu trời sụp đổ.
May mà có chồng vẫn luôn ở bên, ôm lấy tôi, cùng tôi nghĩ cách xoay sở tiền nong để cứu con.
Nếu chỉ có một mình tôi chống đỡ, chắc tôi đã gục ngã từ lâu rồi.
Vậy nên tôi nghĩ, ý nghĩa của hôn nhân chắc chính là khi gặp khủng hoảng, luôn có một người cùng mình gánh vác.
Tôi ấn vào bài viết, định để lại bình luận.
Nhưng giữa một rừng khoe hạnh phúc, lại nổi bật lên một dòng bình luận chói mắt, y như bát cháo trắng thơm phức rơi trúng một cục phân chuột, nhìn vào chỉ thấy buồn nôn.
【Ý nghĩa của hôn nhân chắc là: vào những ngày nắng bốn mươi độ, tôi thì nghỉ việc ở nhà, nằm mát mẻ trong phòng điều hòa hai mươi sáu độ, còn vợ thì không biết gì ra ngoài phơi nắng bán hàng để trả nợ thay tôi.】
Bình luận bên dưới dậy sóng.
【Đang nợ nần chồng chất, ông lại dám nghỉ việc ở nhà ăn bám.】
【Đồ mặt dày, coi vợ là công cụ nuôi thân à?】
Nhưng anh ta không những không thấy xấu hổ, trái lại còn tự hào:
【Thì sao nào, chẳng phải bảo nam nữ bình đẳng à? Sao đàn ông không thể ở nhà nghỉ, còn phụ nữ không thể ra ngoài kiếm tiền nuôi gia đình?】
【Vợ tôi thích nuôi tôi thì sao?】
【Chắc mấy người chẳng có ai nuôi nên mới cay cú thế.】
Có người phản bác:
【Đồ ngu, kể cả trong hôn nhân, nếu là khoản nợ bất minh, vợ không biết thì cũng không tính là nợ chung được.】
Anh ta gần như lập tức đáp:
【Ha ha, lát nữa tôi bảo cô ấy chuyển một khoản tiền vào tài khoản chủ nợ, thế là nhẹ nhàng biến thành nợ chung của hai vợ chồng.】
Câu này vừa lên, lập tức kéo thêm hàng loạt người chửi rủa, đồng thời cũng lôi ra không ít kẻ cùng loại, nhao nhao hỏi anh ta cách thuần phục vợ.
Tôi nhìn kỹ tấm ảnh anh ta đăng trong bình luận, càng nhìn càng thấy giống nhà mình.
Tôi nhớ rất rõ, khi lắp điều hòa, người thợ sơ ý để lại một vết xước nhỏ. Nhưng ảnh hơi mờ, phóng to cỡ nào cũng không chắc được góc dưới bên phải kia có đúng là vết xước đó không.
Tôi nhíu mày bấm vào trang cá nhân người đàn ông kia, chẳng có gì cả, chỉ có trống rỗng.
Tôi chợt thấy mình hơi hoang tưởng rồi.
Điều hòa thương hiệu lớn, nhà nào mà chẳng dùng.
Hơn nữa, con đang bệnh nặng, chồng tôi tuyệt đối không thể nghỉ việc.
Ngay lúc tôi định thoát khỏi bài đăng, màn hình lại sáng lên.
Một tin nhắn từ chồng tôi hiện ra:
【Vợ à, tháng trước anh mượn bạn năm ngàn, giờ nó cần gấp, em chuyển giúp anh nhé.】
Ngay sau đó, anh ta gửi cho tôi một dãy số tài khoản cùng tên của một người lạ.
【Vợ à, em cứ chuyển thẳng vào số tài khoản này là được.】
【Nhớ lúc chuyển thì ghi chú “trả nợ” cho rõ, sau này dễ đối chiếu.】
Nghĩ đến việc người ta đã giúp mình trong lúc khó khăn, giờ họ cần tiền gấp, lẽ ra tôi phải nhanh chóng chuyển ngay.
Thế nhưng câu nói của kẻ trong phần bình luận kia cứ văng vẳng trong đầu, khiến tôi chần chừ.
Chỉ vài giây sau, chồng lại gửi tới sáu nghìn tệ:
【Gửi thêm một nghìn cho vợ yêu mua quần áo này, dạo này vợ bày sạp vất vả quá rồi. Chuyện của con em đừng lo, anh sẽ gánh vác tiếp em.】