Chương 4

Cập nhật lúc: 24-04-2026
Lượt xem: 0

Nếu tìm được hắn,  phải mọi chuyện kỳ quái này sẽ kết thúc?

Nhưng tôi biết, tôi không cần phải đi tìm.

Người đó, nhất định sẽ tự xuất hiện.

Dù sao tất cả những  tôi làm, bao gồm cả việc khiến bao nhiêu người chết,

Cũng chỉ để đợi chờ người đến sau cùng đó.

Quả nhiên, ngay đêm con trai ông lão tự tử,

Khi tôi đang ôm con gái ngủ, bỗng cảm giác có người lẻn vào trong phòng.

Bật đèn lên, tôi thấy rõ gương mặt của hắn.

Hắn không hề che giấu thân phận, thậm chí còn mỉm cười dịu dàng với tôi.

Chỉ là, dù nụ cười có vẻ thân thiện,

Nhưng bàn tay đang bóp cổ con gái tôi lại hoàn toàn không dịu dàng chút nào.

Sau nửa phút căng thẳng, hắn là người lên tiếng trước:

“Tôi biết,  rùm beng trên mạng như vậy cũng chỉ là để tìm tôi đúng không?”

“Giờ tôi đến rồi, yêu cầu cũng rất đơn giản.”

Tôi lo lắng liếc nhìn con gái vẫn đang ngủ mê man, hạ giọng: “Tôi có thể nói cho anh hai câu còn lại.”

“Nhưng nếu anh dám làm hại con gái tôi, tôi thề sẽ khiến cả gia đình anh phải trả giá!”

Nhưng hắn chỉ cười khinh bỉ.

Còn cố siết chặt thêm lực trên cổ con bé.

Thậm chí nửa đùa nửa thật: “Cô không nghĩ rằng tôi quan tâm đến sống chết của cả nhà tôi đấy chứ?”

Hắn bật cười lạnh, tiếp tục nói: “Hai câu còn lại tôi không hề hứng thú.”

“Thứ tôi muốn, là phần tiền còn lại!”

Nghe xong câu đó, vẻ mặt tôi  vốn đang tái mét  lo cho con gái – lập tức thay đổi.

Tôi thậm chí không tranh giành con gái nữa, mà buông tay, bình thản nói: “Vậy thì anh muốn sao cũng được.”

“Dù sao nếu anh không biết hai câu đó, thì tuyệt đối không thể lấy được hai trăm triệu còn lại.”

Thấy tôi đột nhiên đổi thái độ, hắn cười khẽ.

Nhân lúc tôi không để ý, hắn lập tức lật chăn, cướp lấy chiếc điện thoại mà tôi đang dùng để livestream.

Chương 6 6

Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ khán giả trong phòng livestream đều sững sờ.

Còn tôi cũng nuốt nước bọt một cách khó khăn, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Nhưng người đàn ông dường như không tức giận vì tôi đã lén livestream, để lộ khuôn mặt thật của hắn.

Ngược lại, hắn cười lạnh, buông tay khỏi cổ con gái tôi, rút ra một con dao sáng loáng.

Hắn không chút kiêng dè nói: “Hôm nay nếu  không nói, tôi đảm bảo, hai mẹ con cô sẽ không sống nổi đến lúc cảnh sát tới nơi.”

Con dao của hắn đã gần như chạm vào cổ con gái tôi.

Vậy mà tôi vẫn cứng rắn, lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không thể trực tiếp đưa tiền cho anh.”

“Chỉ cần anh biết hai câu còn lại, ngày mai anh nhất định sẽ hợp pháp và đàng hoàng kiếm được hai trăm triệu.”

“Nếu anh không chấp nhận, thì dù anh có giết tôi và con tôi, cũng vô ích.”

Thấy tôi cứng đầu như thế, vẻ mặt người đàn ông càng lúc càng u ám, nhưng cuối cùng vẫn không đâm xuống.

Ngược lại, hắn cười nhạt: “Được thôi, dù sao thì tôi cũng đã là kẻ tử tù rồi, đến mạng người nhà còn chẳng quan tâm, lại sợ hai câu nói vớ vẩn sao?”

Tôi nhìn vẻ tự tin đầy ngạo mạn của hắn, khẽ cong khóe môi.

Lần này tôi không hạ thấp giọng nữa, mà dùng khẩu hình nói rõ ràng hai câu cuối cùng cho hắn thấy.

Nhưng ngay khi chữ cuối vừa dứt.

Hắn bật cười lạnh, giọng đầy khinh bỉ.

“Tưởng gì, hóa ra chỉ thế thôi à?”

“Hai trăm triệu đó chắc chắn tôi sẽ lấy được, tôi cũng tuyệt đối không chết!”

Nói xong, hắn buông cổ con gái tôi ra, lắc lắc con dao dọa tôi:

“Cô cứ đợi đấy, chờ tôi lấy được hai trăm triệu ngày mai, sang ngày thứ ba tôi sẽ đến băm vằm mẹ con cô ra.”

“Dù cô có trốn vào đồn cảnh sát cũng vô ích, tao có cả đống cách để giết được cô!”

Dứt lời, hắn cười lớn rồi đẩy cửa bỏ đi.

Phòng livestream gần như bùng nổ.

“Trời má, chị ơi, mau tìm chỗ nào đó an toàn mà trốn đi! Gã đó nhìn là biết nguy hiểm rồi!”

“Người phía trên không nghe à? Hắn nói dù  ấy trốn ở đồn cảnh sát cũng không thoát được. Vô ích thôi!”

“Tính đến giờ chưa ai sống qua được ngày thứ ba sau khi biết ba câu đó, tôi thấy gã này cũng tiêu chắc rồi.”

“Chưa chắc đâu, nhìn hắn như kiểu máu lạnh thật, biết đâu lại sống sót thì sao?”

Tôi lặng lẽ nhìn những bình luận rối loạn trong phòng livestream, cúi đầu vuốt ve gương mặt con gái đang ngủ say.

May mà con bé có một thói quen: chỉ cần đã ngủ, dù có xảy ra chuyện  cũng không tỉnh lại.

Nên dù vừa rồi người đàn ông kia để lại vết hằn trên cổ, tâm lý con bé vẫn chưa bị tổn thương.

Còn lời đe dọa trả thù trước khi hắn rời đi, tôi hoàn toàn không để tâm.

Vì tôi thừa hiểu, dù hắn có mạnh đến đâu,

Sau khi biết đủ ba câu nói ấy, hắn cũng sẽ giống như tất cả những người trước kia —

Chết không toàn thây.

Ngày hôm sau, khi tin tức hắn trúng xổ số sau thuế được hai trăm triệu lan ra, dân mạng gần như đã chai lì cảm xúc.

“Giải tán thôi mọi người, nghi là công ty xổ số dàn dựng rồi. Mấy người kia biết đâu chỉ giả chết.”

“Giờ tôi chẳng quan tâm gã này có chết không, tôi chỉ muốn biết hai câu còn lại là gì thôi!”

“Câu đầu tiên tôi nghĩ suốt mấy ngày cũng không hiểu. Một dãy số mà lại có thể khiến bao nhiêu người chết sao?”

“Lúc chị chủ livestream tiết lộ sự thật nhớ tag tôi nhé, hy vọng lúc đó tôi còn sống.”

Tôi không để tâm tới những lời bàn tán trên mạng, chỉ bình thản nhìn thông tin trúng thưởng rồi gọi một cuộc điện thoại tôi đã để lâu chưa gọi.

Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã hỏi: “Đây  người cuối cùng rồi sao?”

Giọng nói đầy xác nhận.

Tôi do dự một chút, rồi gật đầu.

“Phải, đây là người cuối cùng.”

Bên kia im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng người đó đã cúp máy.

Cuối cùng, người ấy mới từ tốn nói:

“Được thôi.”

“Nhưng cô phải nghĩ kỹ. Một khi cô công khai hai câu nói còn lại, người tiếp theo… sẽ rất khó xử lý.”

Nhưng tôi lắc đầu.

“Không.”

“Khi tất cả mọi người đều biết nội dung của ba câu nói này.”

“Người tiếp theo, và những người sau đó… sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.”

Chương 7 7

Ngày thứ ba, trong sự hồi hộp chờ đợi của tất cả mọi người.

Người đàn ông… đã chết.

Thi thể của hắn được một nhân viên vệ sinh phát hiện vào sáng sớm, ruột gan văng tung tóe, chết vô cùng thê thảm.

Thân phận của hắn cũng nhanh chóng bị cư dân mạng “đào” ra.

Hóa ra hắn là hiệu trưởng của một trường tiểu học!

Trước khi chết, hắn luôn có hình tượng là người thương yêu học sinh, tài trợ cho các em nghèo, giúp những đứa trẻ phải bỏ học được quay lại trường.

Vì vậy cái chết của hắn đã gây ra  luận xã hội còn lớn hơn cả những người trước cộng lại.

 sao thì một người tốt như vậy chết một cách bí ẩn, lại từng bị tôi “ép đến mức” phải cầm dao đe dọa, thực sự khiến người ta không thể hiểu nổi.

Cộng thêm làn sóng dư luận trước đó, tôi lập tức trở thành nghi phạm lớn nhất trong hàng loạt vụ án mạng này.

Cảnh sát chịu áp lực từ dư luận, đành phải đưa tôi về đồn để thẩm vấn.

Nhưng khi điều tra lý lịch xã hội của tôi, họ phát hiện tôi không hề có bất kỳ mối liên hệ thực sự nào với những người đã chết.

Thậm chí còn có thể nói  hoàn toàn xa lạ.

Thế là cuộc điều tra rơi vào bế tắc.

Tất cả mọi người gần như phát điên  tôi vẫn luôn che giấu hai câu nói cuối cùng không chịu nói ra.

Nhưng lần này, sau khi rời khỏi đồn cảnh sát, tôi không còn giữ bí mật như trước nữa.

Ngược lại, tôi bình thản đối mặt với giới truyền thông đến phỏng vấn và nói: “Bây giờ người cuối cùng cũng đã chết, tôi có thể nói ra nội dung của hai câu còn lại.”

“Nhưng xin lỗi, tôi cần xác nhận rằng người đó thực sự đã chết, thì mới có thể tiết lộ toàn bộ sự thật.”

“Vì vậy, xin mọi người hãy chờ tôi vài ngày. Một tuần sau, tôi nhất định sẽ công khai toàn bộ mọi chuyện, bao gồm cả hai câu còn lại.”

Nói xong, tôi cúi đầu thật sâu trước những phóng viên truyền thông đang đưa tin.

Dù sao, nếu không có những bản tin của họ, chuyện này sẽ không thể đạt được hiệu quả mà tôi mong muốn.

Giờ đây, khi mọi thứ đã đạt được mục đích.

Ván cờ này… cũng đến lúc hạ màn.

Trong suốt một tuần sau đó, tôi luôn theo dõi sát sao tang lễ và hậu sự của người đàn ông cuối cùng.

Cho đến khi tận mắt chứng kiến tro cốt của hắn được chôn cất xong, tôi mới nhẹ nhõm thở ra một hơi.

Một tuần sau, giới truyền thông đúng hẹn kéo đến.

Tôi cũng không khiến họ thất vọng.

Tôi mở livestream đồng thời với họ, đối diện với bảy tám chiếc máy quay, cúi đầu sâu trong ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người.

“Trước khi nói ra toàn bộ sự thật, tôi muốn chân thành cảm ơn tất cả mọi người.”

“Nếu không có sự chú ý của mọi người, những kẻ lẽ ra phải bị trừng phạt từ lâu, sẽ không phải trả giá cho tội ác của mình sau ngần ấy năm.”

“Và những linh hồn từng bị bức hại trong quá khứ, e rằng mãi mãi không được yên nghỉ.”

Nghe tôi nói một tràng những lời mơ hồ, tất cả mọi người đều sững sờ.

“Gì vậy trời, ý cô ấy là những người đó đều là tội phạm giết người à?”

“Cô nói đùa sao? Tôi quen nữ phóng viên đó, từ nhỏ đã là học sinh xuất sắc được mọi người ngưỡng mộ, sao có thể là sát nhân?”

“Theo giọng điệu của cô ta, thì những người chết đều đáng tội, vậy sao họ lại nhận được một khoản tiền lớn trước khi chết?”