Chương 4

Cập nhật lúc: 05-05-2026
Lượt xem: 0

Tôi giật mạnh tay ra:

“Anh bị điên à? Uống nhiều đến mức nói mớ luôn rồi hả!”

Lục Đình Ngôn vội vã lôi từ túi ra chứng minh thư, giọng gấp gáp:

“Dương Dương, em nhìn đi! Anh tên là Lục Đình Ngôn, anh mới là chồng hợp pháp của em! Người đàn ông bên cạnh em mới là Thẩm Tự An – đồ giả mạo!”

Tôi cười khẩy, đầy khinh bỉ:

“Vậy sao lúc trước anh lại tự nhận mình là Thẩm Tự An? Anh đã là chồng tôi rồi thì việc  phải giấu giếm? Với lại, chẳng phải anh có bạn gái rồi à? Hà Du Du còn đang mang thai nữa đấy.”

Lục Đình Ngôn lập tức nghẹn lời, há miệng mà không thốt ra nổi câu nào.

Tôi khoác tay Thẩm Tự An, giọng kiên quyết:

“Bất kể anh là ai, có thân phận gì, đều không liên quan gì đến tôi. Trong ký ức hiện tại của tôi, anh ấy mới là chồng tôi! Làm ơn rời khỏi nơi này!”

“Dương Dương, đừng để hắn ta lừa em!”

Lục Đình Ngôn kích động, tiến lên kéo tay tôi, ôm lấy mặt tôi định hôn.

Thẩm Tự An đá mạnh một cú vào bụng anh ta, đạp văng ra.

“Anh không thấy Dương Dương ghét anh đến mức nào sao?”

Trán Lục Đình Ngôn nổi gân xanh, ánh mắt đầy sát khí:

“Thẩm Tự An, mẹ kiếp! Dương Dương là vợ tôi, tôi hôn vợ mình thì có gì sai!”

“Dựa vào việc trong ký ức của cô ấy bây giờ, tôi mới là chồng cô ấy!”

Lục Đình Ngôn lại điên tiết, định tung cú đấm khác.

Bất chợt, anh ta ôm bụng đau đớn, sắc mặt trắng bệch.

Tôi lập tức nhân cơ hội đẩy anh ta ra khỏi cửa, rồi khóa trái lại.

6

Sáng hôm sau, Lục Đình Ngôn lại đến.

Lần này, anh ta kéo theo một chiếc vali hành  to tướng.

“Anh định làm gì?” Tôi hỏi anh ta.

Lục Đình Ngôn hùng hổ xách vali vào nhà:

“Dương Dương, đây vốn dĩ là nhà của tôi, tôi chỉ là quay về nhà mình  thôi.”

Thẩm Tự An bưng bữa sáng từ trong bếp bước ra, vừa thấy Lục Đình Ngôn, sắc mặt đã tối sầm.

Lục Đình Ngôn lạnh lùng nhìn anh, giọng đầy mỉa mai:

“Thẩm Tự An, đây  nhà tôi. Từ giờ trở đi, cút khỏi nhà tôi!”

Thẩm Tự An bình tĩnh tháo tạp dề, phủi tay áo, nhìn tôi hỏi:

“Dương Dương, đi cùng anh nhé?”

“Được.” Tôi mỉm cười gật đầu.

Lục Đình Ngôn bước tới kéo tay tôi lại, giọng lạnh lẽo:

“Dương Dương, em không thể đi với hắn được! Anh mới là chồng em! Từ khi chưa đến hai mươi tuổi chúng ta đã quen nhau, anh đã cùng em vượt qua những năm tháng khó khăn nhất, sao em  thể đi theo người đàn ông khác?”

Tôi hất tay anh ta ra, hơi mất kiên nhẫn:

“Mấy chuyện anh nói tôi không muốn nghe. Tôi mất trí rồi, mọi người đều nói anh ấy là chồng tôi, vậy thì tôi chỉ nhận anh ấy là chồng.”

“Dương Dương!” Lục Đình Ngôn nghiến răng ken két, gằn giọng, “Chờ khi em khôi phục trí nhớ, em sẽ hối hận!”

“Vậy sao?” Tôi cười nhạt, “Tôi nghĩ… chắc không đâu.”

Từ lúc anh phản bội cuộc hôn nhân này, tôi đã không còn hy vọng gì vào anh nữa rồi.

Nói  đến chuyện hối hận?

Tôi theo Thẩm Tự An bỏ đi, không ngoái đầu lại.

Lục Đình Ngôn chết lặng đứng giữa phòng khách, nhìn bóng lưng hai chúng tôi ngày càng khuất xa, cả người như mất hồn.

Bất chợt, ánh mắt anh dừng lại trên bức ảnh chụp chung đặt trên bàn.

Bức ảnh đó là do lần đầu tiên tôi và Thẩm Tự An ân ái, anh dịu dàng dỗ dành tôi chụp lại.

Thẩm Tự An từng nói:

“Dương Dương, nếu lần sau em lại mất trí nhớ, nhìn thấy bức ảnh này, có lẽ em sẽ nhớ lại anh.”

Trong ảnh, tôi thân mật tựa vào ngực Thẩm Tự An, gương mặt đỏ ửng, ánh mắt  màng.

Lục Đình Ngôn mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bức ảnh ấy, bỗng dưng cầm ngay cái ghế bên cạnh đập mạnh xuống đất, hét lên điên cuồng:

“Thẩm Tự An, mẹ kiếp mày là đồ khốn! Tao  mắt mới coi mày là anh em!”

Lục Đình Ngôn như kẻ mất hồn, lảo đảo bước vào quán bar.

Anh ta gọi vài ly rượu mạnh nhất, uống cạn ly này đến ly khác.

Cồn nóng ran khiến dạ dày anh như bị thiêu đốt, từng cơn đau quặn quẹo nổi lên, nhưng anh ta chẳng màng. Vẫn uống. Không ngừng.

Càng uống, đầu óc lại càng tỉnh táo.

Và cảm giác hối hận cũng ngày một sâu đậm hơn.

Rõ ràng anh đã quyết định quay về với gia đình, nhưng sao tất cả lại vượt ra khỏi quỹ đạo mà anh sắp đặt?

Sau vài vòng rượu,  Du Du tìm đến.

“A Ngôn, đừng uống nữa!” Cô ta giật lấy ly rượu từ tay anh, chau mày đau lòng, “Có tâm sự gì anh cứ nói với em, tại sao lại phải dùng rượu để giải sầu?”

Lục Đình Ngôn ngẩng đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh.

Chính vì cô ta, anh mới rời bỏ gia đình của mình.

Nghĩ đến ba năm qua những gì mình đã làm, Lục Đình Ngôn bỗng cảm thấy vô cùng nực cười.

Chỉ vì tham luyến một chút vui thú xác thịt nhất thời, anh đã đánh mất người vợ thực sự.

Anh từng nghĩ bản thân không thể quên được mối tình đầu.

Nhưng đến giờ mới nhận ra, người anh không thể buông bỏ… là vợ mình.

Im lặng rất lâu, cuối cùng Lục Đình Ngôn cất giọng khàn khàn:

“Hà Du Du, chúng ta dừng lại đi. Đứa bé trong bụng cô… bỏ đi.”

 Du Du trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:

“A Ngôn, anh nói  thế?!”

Lục Đình Ngôn bật cười lạnh:

“Hà Du Du, Dương Dương mới là vợ hợp pháp của tôi. Cô chỉ là người thứ ba chen vào, cô lấy tư cách gì sinh con cho tôi?”

 Du Du chết lặng:

“Nhưng rõ ràng trước đây anh không nói vậy. Anh nói còn yêu em, không thể rời xa em… đứa con này cũng là do anh muốn mà!”

“Nhưng tôi hối hận rồi!” Lục Đình Ngôn hét lên, “Choang!” – anh đập mạnh ly rượu xuống bàn, vỡ tan.

“Tôi mẹ nó hối hận rồi đấy! Được chưa?! Nhìn thấy Dương Dương nằm trong vòng tay kẻ khác, tôi đau như có ai dùng dao cắt từng nhát vào tim! Tôi không thể buông bỏ Dương Dương, tôi phát điên lên vì muốn quay lại bên cô ấy!”

“Vậy còn tôi thì sao?” Hà Du Du nước mắt đầm đìa, “Lục Đình Ngôn, anh không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Đi!” Lục Đình Ngôn gằn giọng, kéo mạnh tay Hà Du Du, “Tôi đưa cô đi phá!”

“Không! Tôi không đi!”

Hà Du Du giãy giụa dữ dội, nhưng vẫn bị anh ta cưỡng ép nhét vào xe.

Lục Đình Ngôn không đưa cô ta đến bệnh viện.

Thay vào đó, anh ta tự mua vài viên thuốc phá thai loại mạnh, thô bạo bẻ miệng cô ta ra, bắt cô ta nuốt hết.

Dưới tác động của thuốc, máu tươi từ hạ thân Hà Du Du trào ra, chảy dài theo hai chân.

“A Ngôn… cứu con chúng ta với…”

Nhưng Lục Đình Ngôn làm như không thấy, chỉ lạnh lùng nói:

“Hà Du Du, mối quan hệ giữa chúng ta vốn đã là một sai lầm. Năm xưa tôi bị ma xui quỷ khiến mới phạm phải sai lầm này. Từ giờ, chúng ta quay lại đúng quỹ đạo đi.”

“Hận anh! Lục Đình Ngôn, tôi hận anh! Anh nhất định sẽ phải nhận quả báo!”

7

Tôi chuyển đến sống ở nhà Thẩm Tự An.

Lục Đình Ngôn – con ma dai dẳng ấy – lại xuất hiện lần nữa.

Nhân lúc Thẩm Tự An đi công tác, anh ta chặn tôi lại lúc tôi xuống lầu đi dạo.

“Dương Dương, chúng ta nói chuyện một chút được không?”

Tôi trực tiếp vòng qua anh ta, lạnh lùng đáp:

“Anh Thẩm, tôi chẳng có gì để nói với anh cả.”

“Tôi đã nói là tôi mẹ nó không phải họ Thẩm!” Lục Đình Ngôn gào lên giận dữ, “Dương Dương, anh là Lục Đình Ngôn! Là người chồng kết tóc của em, là người đã ở bên em suốt mười năm! Sao em có thể quên anh được chứ?!”

Nhìn người đàn ông phát điên trước mặt, tôi chỉ thấy buồn cười đến đáng thương.

Vì tôi vẫn nhớ rất rõ, ngày anh biết tôi mắc chứng mất trí nhớ từng cơn… anh đã vui mừng như thể vừa trúng xổ số vậy.

Giờ thì anh còn bày ra vẻ đau khổ đó để làm gì nữa?

“Tốt thôi, anh Lục.” Tôi cong môi cười nhạt, “Bất kể anh là anh Thẩm hay anh Lục, thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi nữa. Trong ký ức của tôi không có người như anh tồn tại, làm ơn từ nay đừng quấn lấy tôi nữa.”

Nói xong, tôi quay người định rời đi.

Nhưng Lục Đình Ngôn lại kéo cổ tay tôi lại.

Đôi mắt anh đỏ ngầu, giọng khàn khàn mang theo chút hoảng hốt:

“Dương Dương, nhất định là em đang để bụng chuyện Hà Du Du đúng không? Em yên tâm, anh đã cắt đứt với  ta rồi, đứa bé trong bụng cô ta… cũng đã bỏ. Từ nay về sau anh sẽ sống nghiêm túc, đàng hoàng với em. Em quay lại bên anh được không?”

“Không.” Tôi mạnh mẽ hất tay anh ra, cười mỉa mai, “Anh Lục, giờ tôi đã hiểu rồi. Anh đúng là loại đàn ông bắt  hai tay, ăn cháo đá bát! Ngoại tình xong lại còn muốn quay đầu làm người tốt? Không nghĩ mình nên nhận lấy chút trừng phạt à?”

“Được, chỉ cần em chịu quay lại bên anh, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được…”

Lời của Lục Đình Ngôn còn chưa nói hết, sau lưng bỗng vang lên tiếng động  xe gầm rú.

“Dương Dương, coi chừng!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng, thì đã bị một chiếc xe thể thao lao tới đâm mạnh văng ra xa.

Sau đó, tôi hoàn toàn ngất lịm.

Lúc tỉnh lại, bên giường tôi là hai người đàn ông đang đứng, ánh mắt đầy lo lắng.

“Dương Dương, cuối cùng em cũng tỉnh rồi!”

Nhìn tôi mở mắt, Lục Đình Ngôn đỏ hoe cả mắt, quỳ bên giường bệnh không ngừng tự tát vào mặt mình:

“Dương Dương, là anh đáng chết! Là anh liên lụy đến em! May mà em không bị gì nghiêm trọng, nếu không anh cũng không sống nổi… Em yên tâm,  Du Du đã bị cảnh sát bắt rồi, anh nhất định sẽ thuê luật sư giỏi nhất, kiện cô ta đến chết! Anh sẽ không tha cho cô ta đâu!”

Tiếng anh ta ầm ĩ khiến đầu tôi đau như búa bổ.

Tôi bực bội ngắt lời:

“Anh là ai thế? Nói nhảm cái gì vậy?”

Lục Đình Ngôn sững người, không dám tin:

“Dương Dương… em lại mất trí nữa rồi sao?”

“Tôi chẳng nhớ  hết.”