Chương 2:

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 0

Chị dâu nghe vậy hơi sững ngườirồi đảo mắt một vòng, cười khanh khách quay sang mẹ tôi:

“Vậy thì hay quá, bạn con cũng đang độc thân, đợi qua Tết con dẫn Diêu Diêu đi gặp mặt thử.”

Nói xong còn tỏ vẻ thân thiết khoác tay tôi:

“Đã là người một nhà rồi thì Diêu Diêu cũng như em gái ruột của con vậy, chuyện của nó, con sẽ thay mẹ lo.”

Tôi trong lòng chỉ muốn trợn trắng mắt, rút tay ra khỏi tay chị, dịch ra xa một chút.

Mẹ tôi bỗng nhiên hứng thú, đặt tô nhân xuống bàn, nhìn chị dâu: “Bạn con bao nhiêu tuổi? Làm gì vậy?”

Thấy  vẻ mẹ đồng ý, chị lập tức xích lại gần mẹ.

“Bạn con làm ăn buôn bán, nhà  hai cửa hàng, thu nhập ổn định, người cũng hiền, chỉ lớn hơn Diêu Diêu  bảy tuổi thôi.”

Mẹ tôi nhíu mày như đang suy nghĩ gì đó, rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ, nhìn chị dâu hỏi:

“Không phải là thằng say xỉn trong đám cưới con nói đó chứ?”

Mẹ vừa nóitôi cũng nhớ ra, hôm cưới anh tôi  một gã đàn ông say bí tỉ.

Gã đó ngày thường thích uống rượu, mà uống vào là đ-á-nh vợ.

Đã đuổi ba bà vợ chạy mất, giờ một mình nuôi hai đứa con.

Mặt chị dâu cứng đờ trong chốc lát, nhưng nhanh ch.óng trở lại bình thường.

“Ảnh chỉ hay uống chút rượu thôi chứ không  gì xấu, thu nhập cũng ổn định, Diêu Diêu mà gả cho ảnh thì khỏi phải làm gì, mỗi ngày chỉ ngồi nhà thu tiền thuê, sống sướng như bà hoàng.”

Nghe chị nói mà cứ tưởng gã kia đang ở trong cái tổ vàng tổ bạc nào vậy.

Tôi hỏi ngược lại: “Nếu người đó điều kiện tốt thế, sao lúc trước chị không lấy luôn đi?”

Mặt chị dâu lập tức biến sắc, “Chị chẳng đã lấy anh em rồi sao? Chị làm vậy cũng là vì muốn tốt cho em thôi, em sắp 30 đến nơi rồi, cứ ru rú trong nhà mẹ đẻ mãi không lấy chồng, người ngoài nhìn vào lại đàm tiếu đấy.”

Tôi nghẹn họng không biết đáp gì.

Mẹ tôi nghe xong, cười lạnh hai tiếng.

“Nhà này chưa đến nỗi không nuôi nổi con gái ăn bữa cơm, thiên hạ muốn nói gì cứ để họ nóimẹ với ba nó không quan tâm.”

Chị dâu chẳng nhận ra ẩn ý trong lời mẹ, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Má à, lời người ngoài đáng sợ lắm đó. Hơn nữa, đâu  chuyện con gái lớn rồi còn chưa lấy chồng, ở bên nhà con là bị đuổi khỏi nhà rồi đó, chỉ  má với ba dễ tính mới nuông chiều Diêu Diêu thành ra không biết điều như vậy.”

Nghe đến đó, tôi sững sờ.

Mặt mẹ tôi sầm lại, cầm cây cán bột gõ vào thau nhân.

“Đủ rồi! Sau này không được phép nhắc lại chuyện này nữa.”

Chị dâu rõ ràng còn muốn nói thêm, nhưng cuối cùng cũng nuốt lời vào bụng.

Tôi nghĩ chắc ngay lúc đang gói bánh, chị đã nhắm trúng tiền của tôi rồi.

Ăn xong bữa tất niên, cả nhà ngồi ở phòng khách xem tivi, tôi thì ngồi bên cạnh làm việc trên laptop.

Chị dâu bỗng thò đầu lại gần, nhìn vào màn hình của tôi.

“Ui chao! Công ty của em dâu kiếm được từng này một tháng à? Vậy một năm chắc lời nhiều lắm hả?”

Tôi thấy khó chịu, gập máy lại.

Chị thấy vậy, bèn quay về ngồi cạnh anh tôirồi chìa tay ra trước mặt tôi.

“Em dâu chưa gả là phải lì xì cho chị dâu, như vậy thần tình duyên mới phù hộ em, để em sớm gặp được người trong mộng.”

“Diêu Diêu, em mở công ty cơ mà, chắc sẽ lì xì cho chị cái bao to lắm đúng không?”

“Chị mong chờ lắm đó nha!”

Ba mẹ tôi vừa nghe xong, sắc mặt lập tức sầm xuống.

Ba tôi liếc anh tôi một cái, ý đã quá rõ ràng.

Anh tôi đành rụt rè bước lại gần: “Doanh Doanh à, em gái anh còn chưa cưới, vẫn là lớp nhỏ, đáng lý ra tụi mình mới là người phải lì xì cho nó.”

Chị dâu lườm anh một cái: “Anh biết gì chứ? Em dâu lì xì cho chị là đang hiếu kính Nguyệt Lão đó, Nguyệt Lão vui thì mới giúp nó kiếm được người tốt, mà lì xì càng nhiều thì càng thành tâm.”

Tôi cười lạnh, lần đầu thấy  người đòi tiền mà nói nghe đường hoàng như vậy.

“Vậy theo chị nói, chị cũng nên lì xì cho ba mẹ một bao to đi, như vậy thần tình duyên của ba mẹ cũng phù hộ hai người sống bên nhau đầu bạc răng long.”

Chị dâu lập tức nhíu mày, “Sao giống được? Chị với anh em là vợ chồng mới cưới.”

Tôi vẫn thản nhiên: “Đúng rồi, chẳng lẽ chị không muốn từ tân hôn thành kim hôn sao? Chính chị nói đó, bao càng to thì càng thành tâm.”

Nghe đến đó, mặt chị sầm lại, giọng đầy mỉa mai: “Chậc chậc chậc, xem ra nhà mình dạy con cũng chưa tới nơi tới chốn, dám cãi lại bề trên thế này, mà chuyện này mà lan ra ngoài, chắc người ta cười cho thúi mặt.”

Ba tôi lúc này không nhịn được nữa,

“Đủ rồi! Nhà tôi dạy con thế nào không cần người ngoài lên tiếng.”

Chị dâu bị nói đến đỏ bừng mặt, nhưng vẫn gắng giữ bình tĩnh: “Con đâu nói gì đâu, con chỉ lo cho Diêu Diêu thôi mà! Con cũng vì muốn tốt cho nó.”

“Mồm ai mà chẳng biết nói lời hay? Trong lòng chị tính toán thế nào, tự chị biết rõ.”

Ba trừng mắt nhìn anh tôi: “Còn không mau dắt vợ mày vô phòng đi, đầu năm đầu tháng cứ ở đây xúi quẩy.”

Nghe vậy, chị dâu lập tức ném cái điện thoại lên ghế sô pha.

“Hay lắm! Cả nhà mấy người đúng là coi thường tôi! Là tôi không xứng với nhà này đúng khôngTôi đi! Đi thì khỏi phải ở đây mang xui rủi cho ai nữa!”

Nói xong, lập tức đứng dậy bỏ đi.

Anh tôi định chạy theo, mẹ tôi thong thả buông một câu:

“Tối nay khỏi vàokhông ai mở cửa đâu.”

Anh khựng lạiquay sang nhìn tôi như cầu cứu.

Tôi giả vờ không thấy, anh thở dài rồi vẫn đi ra ngoài.

Ba tôi khoát tay: “Kệ tụi nó.”

Sau đó quay sang tôi:

“Nếu gặp ai phù hợp thì dắt về cho ba mẹ xem thử.”

Tôi chỉ im lặng, không trả lời.

Thấy vậy, ba mẹ tôi cũng không nói thêm gì nữa.

Mãi đến nửa đêm, mới nghe tiếng mở cửa ngoài phòng khách.

Anh tôi và chị dâu về rồi.

Hai người nói chuyện nhỏ giọng:

“Tô Trạch, anh còn là đàn ông không vậy? Nhìn nhà anh ức h.i.ế.p tôi mà không dám hé răng?”

“Suỵt… nhỏ tiếng chút.”

“Sợ gì? Tôi làm vậy là vì anh. Em gái anh kiếm tiền giỏi thế, giờ không lấy được công ty, sau này nó cưới rồi đem hết của cải đi nhà khác, đến lúc đó anh  muốn húp cháo cũng không còn.”

“Được rồi được rồi, cô tổ, nghe lời em hết. Vào nhà trước đi, chuyện này từ từ tính.”

Lòng tôi lạnh đi một nhịp, hóa ra chị dâu dám lấn tới như vậy là vì  anh tôi đứng sau chống lưng.

Người từng là anh trai luôn thương tôi từ nhỏ, là người thân thiết nhất ngoài ba mẹvậy mà lại cùng vợ mình tính toán tôi.

Tôi chỉ thấy trong lòng như rơi xuống đáy.

Sáng mùng Một Tết, chị dâu lại lôi chuyện xem mắt ra nói tiếp.

Tôi và ba mẹ đều không đáp, anh tôi thì lúng túng.

Thấy bầu không khí nặng nề, anh vội xoa dịu: “Diêu Diêu, chị dâu em nói vậy cũng chỉ muốn tốt cho em thôi, đừng  không biết điều.”

Tôi không nhịn được nữa, đáp lại liền:

“Vì em tốt mà suốt ngày nhắm vào tiền của em hả? Trên trời rơi bánh còn đòi chọn nhân ít muối nhiều muối, chị nghĩ ai cũng phải xoay quanh chị chắc?”

Chị dâu bị tôi nói cho xanh mặt trắng mặt.

“Thì đúng là em keo kiệt, lì xì cho chị một bao cũng tiếc, càng  tiền càng vô tình vô nghĩa.”

Chị vẫn không ngừng đổ bẩn lên tôi.

Mẹ tôi không chịu nổi nữa, sắc mặt trầm xuống: “Tô Trạch, đủ rồi đấy.”

Chị dâu nghe vậy càng nổi đóa, lập tức bênh anh tôi:

“Sao? Cả nhà đều nghĩ là lỗi của tôi đúng không? Là tôi oan ức Diêu Diêu đúng không? Rõ ràng là nó sai!”

“Nếu là con gái tôi mà lớn như vậy chưa cưới, làm cha mẹ cũng phải lo lắng ch-ếc đi được, chỉ  nhà các người là coi con gái như bảo bối, chẳng lo gì cho tương lai nó.”

Mẹ tôi giận đến mức đập mạnh cái chén, nói lớn:

“Con tôi là bảo bối thì sao? Chúng tôi thích cưng chiều nó,  giỏi thì chị về bảo ba mẹ chị cũng chiều chị như vậy đi!”

Chị dâu bị nói cho cứng họng, không dám phản bác.

Mẹ tôi nói tiếp: “Chưa cưới thì sao? Trái pháp luật à? Chưa nói đến việc Diêu Diêu  khả năng tự lo, cho dù nó không  công ăn việc làm thì nhà này vẫn nuôi được nó, không như ai kia, chẳng lo nổi cho bản thân mà cứ nhăm nhe tính toán em chồng.”

Chị dâu bị chọc đến đỏ cả mặt: “Ai thèm tiền của bà! Ai thèm mấy đồng tiền hôi đó!”

Nói xong, hầm hầm bỏ về phòng.

Anh tôi lập tức chạy theo, cửa vừa đóng là nghe thấy tiếng cãi vã và tiếng chị dâu khóc lóc trong phòng.

Mẹ tôi cũng tức không chịu nổi, vừa dọn bát vừa lầm bầm:

“Thật không hiểu nổi Trạch nhà mình nhìn trúng nó ở điểm nào.”

Tôi an ủi: “Mẹ, đừng giận nữa.”

Mẹ tôi thở dài, rồi quay lại đề tài quen thuộc:

“Nói vậy thôi chứ con vẫn phải nhanh kiếm cho mẹ một thằng bạn trai!”

Nghe vậy, tim tôi chùng xuống, bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ chuyện dẫn bạn trai về ra mắt.

Anh tôi với chị dâu thì cả ngày ru rú trong phòng, không ló mặt ra ngoài.

Sáng sớm hôm sau, hai người đã khăn gói về nhà mẹ đẻ.

Lúc quay lại thì mặt mày hớn hở, ánh mắt cứ liếc tới liếc lui về phía tôi.

Tôi lập tức  linh cảm chẳng lành, trực giác mách bảo: chắc chắn lại  chuyện sắp xảy ra.

Quả nhiên, sáng hôm sau người đến gõ cửa nhà tôi.

Là cả nhà bên ngoại của chị dâu.

Nói là đến chúc Tết, nhưng chưa nói được mấy câu thì đã lôi chuyện xem nhà ra.

“Hôm qua chị tôi đã nói rồi, em gái muốn mua nhà cho bên này, tụi tôi mừng tới nỗi cả đêm không ngủ được. Sáng ra là đi liền đây!”

“Vẫn là chị tôi giỏi, em dâu cũng giỏi, kiếm tiền ngon thế, nói mua nhà là mua nhà. Sau này tụi mình nhờ cậy được rồi!”

Chị dâu vỗ n.g.ự.c đảm bảo:

“Mọi người yên tâm, nhà này cái gì cũng là của chị hết, đừng nói một căn nhà, tiền em dâu kiếm được, tất cả đều là của chị, chị mới là bà chủ nhà này.”

Cả một đám người tự nhiên như ở nhà mình, tính toán sung sướng cho tương lai mà chẳng coi tôi và ba mẹ ra gì.

Tôi với ba mẹ chỉ còn biết cười khẩy, đúng là chưa từng thấy ai vô liêm sỉ tới mức này.

Mẹ tôi liếc nhìn anh tôi, ánh mắt né tránh của anh đã đủ để chứng minh — chuyện này anh ta biết từ trước.

Cả nhà bên ngoại chị dâu còn đang mơ mộng, giục giã chúng tôi mau đi xem nhà.

Thấy chúng tôi chẳng phản ứng gì, chị dâu nhíu mày, liếc tôi một cái, rồi bày ra bộ dạng nghiêm khắc mắng tôi:

“Còn không mau đi thay đồ? Lề mề như thế sau này gả đi rồi nhà chồng cũng ngán.”

Nghe y hệt mấy vai mẹ kế trong phim truyền hình, tôi bật cười.

Chị dâu thấy vậy thì trừng mắt:

“Cười gì? Chị nói sai à?”

Tôi thu lại nụ cười, nhàn nhạt đáp:

“Không  gì, chỉ là thấy chị diễn đạt lắm, chắc trước đây sống cũng không dễ dàng gì nhỉ.”

Lời tôi khiến chị dâu sa sầm mặt, định nổi đóa thì bị anh tôi ngắt lời.

“Thôi đủ rồi, đừng cãi nữa. Diêu Diêu, chị mày đã bảo mua nhà thì mua một căn đi, em  thiếu tiền đâu.”

Nghe đến đó, tôi chỉ muốn trợn trắng mắt, hoàn toàn mất hết hy vọng vào anh trai.

Đúng là chủ nào tớ nấy, hai người cùng một giuộc.

Bị anh tôi gần như ép buộc ra khỏi nhà, ba mẹ tôi thấy không yên tâm cũng đành đi theo.

Một đoàn người rồng rắn kéo đến một khu nhà mẫu.

Cô nhân viên bán hàng thấy đoàn đông thì đon đả đón tiếp.

Tôi và ba mẹ ngồi một bên uống trà, còn anh tôi thì kè kè theo cả nhà bên chị dâu, chỉ trỏ chọn nhà.

Nhân viên tưởng gặp khách VIP, hớn hở chạy tới chạy lui phục vụ.