Chương 2

Cập nhật lúc: 19-05-2026
Lượt xem: 0

“Và còn nữa,” chị nói, “hiện giờ em không được để lộ điều gì cả. Phải để anh ta nghĩ rằng mọi thứ vẫn bình thường.”

“Em hiểu rồi.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối. Định vị của Trần Kiến Quốc cho thấy anh ta đang 

Hàng Châu. Cái gọi là chuyến công tác Thâm Quyến, quả nhiên là bịa đặt. Đơn đặt phòng

khách sạn kia, ngày cưới là ba ngày sau. Ba ngày nữa, anh ta sẽ tổ chức hôn lễ. Với một người phụ nữ khác.

Tôi chợt nhớ lại một chuyện. Tết năm ngoái, Trần Kiến Quốc nói rằng công ty có việc nên

mùng ba Tết phải quay lại làm. Tôi đưa Dụ Dụ về nhà ngoại. Đến mùng năm, mẹ chồng gọi

cho tôi, bà hỏi: “Kiến Quốc bảo hai vợ chồng con đi Hải Nam ăn Tết à?”

Lúc đó tôi đã thấy nghi rồi. Nhưng tôi không nói gì, chỉ đáp: “Vâng ạ, công ty anh ấy tổ chức.”

Tôi không muốn thể hiện bất hòa vợ chồng trước mặt mẹ chồng.

Giờ nghĩ lại, Tết năm ngoái, anh ta đâu có đi làm. Anh ta đến Hàng Châu. Ở bên người phụ nữ đó đón năm mới. Còn tôi, thì chờ anh ta gọi về trong vô vọng ở nhà mẹ đẻ.

Điện thoại reo lên. Là Trần Kiến Quốc. Tôi bắt máy.

“Vợ à, anh tới Thâm Quyến rồi. Khách sạn ổn lắm, em yên tâm nhé.”

Giọng anh ta dịu dàng như mọi khi.

“Vâng, anh nghỉ ngơi sớm nhé.”

Tôi cúp máy. Nhìn vào màn hình điện thoại – định vị hiển thị: Hàng Châu, quận Tây Hồ.

Tôi bật cười.

Sáng hôm sau, bạn của chị họ gửi tin nhắn đến.

Vương Vãn Tình, 29 tuổi, người Hàng Châu, không nghề nghiệp.

Dưới tên cô ta  một căn nhà, địa chỉ nằm trong một khu dân cư ở quận Tây Hồ, Hàng Châu.

Thời điểm đăng  nhà là vào tháng 5 năm 2022, giá mua là 1,8 triệu tệ, thanh toán một lần.

Tôi bắt đầu tính toán. Từ tháng 1 đến tháng 5 năm 2022, Trần Kiến Quốc đã chuyển cho cô ta hơn 600.000 tệ.

Vậy số tiền còn lại  đâu?

Tôi lại kiểm tra tài khoản quỹ nhà ở của Trần Kiến Quốc. Vào tháng 4 năm 2022, anh ta rút 500.000 tệ từ quỹ nhà ở.

Hồi đó, anh ta nói với tôi rằng số tiền đó dùng để trả nợ mua nhà.

Tôi đã tin.

Giờ thì tôi hiểu, đó chính  khoản tiền bổ sung cho căn nhà của cô ta.

Một căn nhà trị giá 1,8 triệu. Anh ta chuyển 600.000 tệ, cộng thêm 500.000 tệ từ quỹ nhà ở.

Còn thiếu 700.000 tệ.

Tôi tiếp tục kiểm tra tài khoản chứng khoán của anh ta.

Tháng 3 năm 2022, Trần Kiến Quốc bán cổ phiếu, rút ra được 720.000 tệ tiền mặt.

Đó là tài sản chung của chúng tôi, mua sau khi kết hôn.

Anh ta nói với tôi rằng đã thua lỗ.

Hóa ra, số tiền đó được dùng để mua nhà cho bồ nhí.

Tôi thu thập tất cả bằng chứng, lưu thành ba bản.

Một bản lưu trên đám mây.

Một bản đưa cho chị họ.

Một bản lưu trong USB, cất khóa ở nhà mẹ đẻ.

Chị họ nói: “Còn một chứng cứ quan trọng hơn.”

“Tấm nào nữa ạ?”

“Giấy đăng ký kết hôn. Em phải có được bản sao hoặc hồ sơ ghi nhận từ Cục Dân Chính.”

“Làm sao để lấy được?”

“Ngay ngày cưới của họ, thừa lúc hỗn loạn, tìm vào phòng cưới của họ mà lục.”

Tôi suy nghĩ một lát.

“Nếu tìm không thấy thì sao?”

“Vậy thì báo công an. Để họ tới Cục Dân Chính trích lục.”

“Nhưng muốn báo án phải có chứng cứ mà…”

“Em đã có ảnh cưới rồi.” – chị họ đáp  “Có thể dùng để báo án ban đầu. Cảnh sát sẽ mở hồ sơ điều tra. Trong quá trình đó, họ sẽ tra ra thông tin đăng ký kết hôn.”

Tôi gật đầu.

“Còn một chuyện nữa…”  tôi nói.

“Chuyện gì?”

“Em có nên nói với mẹ chồng không?”

Chị họ nhìn tôi.

“Em muốn nói không?”

Tôi im lặng một lúc.

Những năm gần đây, mẹ chồng cũng đối xử với tôi không tệ. Nhưng bà ấy thương con trai hơn.

Năm ngoái Trần Kiến Quốc nói muốn đổi xe, bà ấy không chần chừ đưa cho anh ta 200.000 tệ.

Năm tôi mang thai, ốm nghén nặng, bà ấy chỉ nói: “Phụ nữ ai chẳng nghén, chịu một chút là hết.”

Tháng tôi nằm viện giữ thai,  chưa từng tới thăm một lần.

“Thôi, không nói nữa.” – tôi đáp.

Chị họ gật đầu: “Đúng, tạm thời đừng nói. Lỡ bà bênh con trai, nói ra sớm chỉ tổ hỏng việc.”

Tôi tiếp tục chuẩn bị.

Hôn lễ sẽ diễn ra vào ngày kia.

Tôi đã điều tra được địa điểm tổ chức.

Một khách sạn năm sao ở Hàng Châu, sảnh tiệc lớn.

Danh sách khách mời có hơn một trăm người.

Cha mẹ cô dâu,  bên chú rể…

Khoan đã.

Bên chú rể?

Tôi nhìn kỹ lại thông tin đặt tiệc.

Danh sách khách mời phía nhà trai có một cái tên: Trần Tú Phân.

Đó chính  tên mẹ chồng tôi.

Tay tôi bắt đầu run rẩy.

Mẹ chồng biết chuyện này?

 ấy sẽ tham dự đám cưới của họ?

Tôi bỗng nhớ ra, tuần trước mẹ chồng có nói sẽ đi Hàng Châu thăm họ hàng.

Bà nói sẽ ở lại một tuần.

Hóa ra là để dự đám cưới thứ hai của con trai mình.

Tôi bật cười.

Cười đến mức nước mắt chảy dài.

Tám năm.

Tôi đã chăm lo cho gia đình này suốt tám năm.

Mẹ chồng ốm, tôi xin nghỉ làm để chăm sóc.

Lễ Tết, tôi luôn chuẩn bị quà cáp đầy đủ.

Chuyện đưa đón cháu, tiền học phí – tất cả đều do tôi lo.

Vậy mà cuối cùng, bà lại đến dự lễ cưới của con trai mình với bồ nhí.

Còn tôi  gì?

Một trò hề sao?

Tôi lau nước mắt.

Cầm lấy điện thoại.

Gọi cho mẹ chồng.

“Mẹ, mẹ ở Hàng Châu vẫn ổn chứ ạ?”

“Rất ổn, ở nhà họ hàng ăn ngon ngủ ngon.”

Giọng bà vẫn bình thường, không chút bối rối.

“Khi nào mẹ về vậy? Dụ Dụ nhớ mẹ lắm rồi.”

“Chắc vài hôm nữa. Con nhớ chăm sóc tốt cho con  nhé.”

“Vâng, mẹ yên tâm.”

Tôi cúp máy.

Được rồi.

Dù sao cũng là… một nhà cả.

Vậy thì để tôi thu dọn tất cả một thể.

Ngày trước lễ cưới.

Tôi bắt tàu cao tốc đến Hàng Châu. Dụ Dụ được tôi gửi về nhà mẹ đẻ. Tôi nói với mẹ rằng

mình phải đi công tác. Mẹ tin. Bà không hề biết chuyện chồng tôi ngoại tình. Tôi không muốn bà lo lắng.

Khi đến Hàng Châu thì đã là buổi chiều. Tôi đến khu chung cư nơi Vương Vãn Tình sống.

Khu cao cấp, an ninh nghiêm ngặt. Tôi không thể vào trong. Nhưng tôi đã nhìn thấy — trên

ban công có treo một tấm ga trải giường màu đỏ. Là loại ga trải giường dùng cho đám cưới.

Tôi chụp một bức ảnh rồi đi đến khách sạn. Là một khách sạn năm sao, nội thất sang trọng.

Sảnh tiệc đã bắt đầu được trang trí. Bóng bay màu đỏ, cổng hoa tươi đủ loại.

Tôi đi tới bàn lễ tân đón khách. Trên bảng chào mừng có hai cái tên: Trần Kiến Quốc –

Vương Vãn Tình. Bên dưới ghi: Bách niên giai lão, đồng tâm kết duyên.

Tôi muốn nôn, nhưng tôi cố nhịn. Tôi lấy điện thoại ra, chụp vài tấm ảnh. Sau đó tìm một góc khuất trong sảnh và ngồi xuống.

Tôi đang chờ một người — thám tử riêng mà chị họ tôi thuê giúp. Anh ta có thể giúp tôi lấy được bản sao giấy đăng ký kết hôn.

Nửa tiếng sau, người thám tử xuất hiện. Một người đàn ông trung niên, đeo kính, vẻ ngoài rất bình thường.

“Cô Lâm?”

“Là tôi.”

Anh ta ngồi xuống trước mặt tôi.

“Tôi đã tra được rồi. Trần Kiến Quốc và Vương Vãn Tình đã đăng  kết hôn vào ngày 15 tháng 3 năm nay, tại Cục Dân Chính quận Tây Hồ, thành phố Hàng Châu.”

Anh ta đưa cho tôi một tờ giấy — ảnh chụp thông tin đăng ký kết hôn.

Ảnh của Trần Kiến Quốc.

Ảnh của Vương Vãn Tình.

Ngày đăng ký kết hôn: 15/3/2024.

Số giấy chứng nhận kết hôn: XXXXXXXXXX.

Tay tôi bắt đầu run.

“Cái này… lấy bằng cách nào vậy?”

“Cô không cần biết tôi lấy thế nào. Thông tin này là thật, đủ căn cứ để báo công an.”

Tôi gật đầu.

“Còn một việc nữa,” anh ta nói, “tôi cũng đã tra qua lý lịch của Vương Vãn Tình.”

“Cô ta   đặc biệt?”

“Trước kia cô ta làm PR trong một quán karaoke.”

Tôi sững người.

“Ba năm trước đã nghỉ việc. Từ đó đến nay không có công việc gì.”

“Vậy  ta sống bằng gì?”

“Dựa vào chồng cô.” – thám tử đáp – “Tôi đã kiểm tra lịch sử chi tiêu của  ta. Toàn là túi

hàng hiệu, thẩm mỹ viện cao cấp, du lịch nước ngoài. Mỗi năm chi hơn 500.000 tệ. Tất cả đều do chồng cô chuyển.”

Năm trăm nghìn tệ.

Còn tôi, lương cả năm chỉ có 180.000.

Tôi hít sâu một hơi.

“Còn  nữa không?”

Thám tử ngập ngừng một chút.

“Còn một việc, có thể cô cần chuẩn bị tâm lý.”

“Nói đi.”

“Vương Vãn Tình có một đứa con. Là bé trai, ba tuổi.”

Đầu tôi như bị đập mạnh một cú.

“Cha đứa trẻ  ai?”

“Trong giấy khai sinh, phần tên cha ghi rõ: Trần Kiến Quốc.”

Tôi nhắm mắt lại.

Ba tuổi.

Sinh năm 2021.