Chương 1:

Cập nhật lúc: 27-03-2026
Lượt xem: 2

Bao lì xì đập vào mặt, sắc mặt chồng tôi lập tức tối sầm lạiNhưng nghĩ hôm nay là mùng Một, anh ta hít sâu một hơi, cố nén cơn giận, giọng vẫn cố tỏ ra dịu dàng:

“Mười nghìn chưa đủ à? Anh còn ít nữa, chuyển hết cho em.”

Vừa nóianh ta vừa lấy điện thoại định chuyển khoản.

Tôi lạnh nhạt lên tiếng:

“Bao lì xì nàytôi không dám nhận.”

Kết hôn mười lăm năm, đây là lần đầu tiên tôi khiến anh ta mất mặt trước cả gia đình.

Anh ta không giữ nổi vẻ bình tĩnh, gương mặt trầm hẳn xuống:

“Tết nhất rồi, em còn muốn gây chuyện gì nữa?”

“Em nhìn xem trong nhà  ai nhận bao lì xì lớn hơn em không? Vậy mà vẫn chưa hài lòng? Em còn muốn lên trời hái sao chắc?”

Thấy chúng tôi căng thẳng, sắc mặt bố mẹ chồng cũng khó coi ra mặt.

Mẹ chồng bước tới, giọng hòa giải:

“Chiêu Chiêu à chuyện gì thì để qua mấy ngày Tết hẵng nói.”

“Hôm nay là mùng Một, đầu năm mà cãi cọ thì cả năm xui xẻo đấy.”

Bố chồng kéo tay con trai:

“Thôi được rồi, vợ mày chỉ giận dỗi chút thôi, mày phải nhường nhịn nó.”

“Trong ngoài trong nhà đều do nó lo, dù nó  tát mày một cái thì mày cũng phải cười, hiểu chưa?”

Chồng tôi miễn cưỡng nói lời xin lỗi.

Anh ta nhặt bao lì xì dày cộp lên, nhét lại vào tay tôi.

Tôi không do dự, thẳng tay ném vào thùng rác.

Sắc mặt anh ta lập tức tái mét.

Ngay cả bố mẹ chồng cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy bất mãn.

Ánh nhìn ấy như đang trách tôi không biết điều, phá hỏng bầu không khí vui vẻ của cả gia đình.

Con trai đang chơi game liếc tôi một cái, giọng đầy khó chịu:

“Mẹ, như vậy là đủ rồi đấy.”

“Cả nhà ai cũng đang dỗ mẹmẹ còn muốn gì nữa?”

“Con thấy bố chiều mẹ quá. Lễ Tết gì cũng bày vẽ nghi thức, làm mẹ càng ngày càng khó chiều.”

Tôi bật cười nhạt.

Nhìn đứa con trai tôi mang nặng đẻ đau mười tháng, chịu đủ đau đớn sinh ra:

“Lãng mạn? Thế nào gọi là lãng mạn?”

“Cho tiền cũng được coi là lãng mạn à?”

Con trai bĩu môi:

“Chứ không thì là gì? Lễ nào bố cũng chuyển 520, 1314 cho mẹ còn gì.”

“Bao lì xì hôm nay chắc chắn là 13140, như vậy còn chưa đủ lãng mạn sao?”

“Mẹ  biết bao nhiêu bạn con ghen tị vì con  người bố coi trọng nghi thức không? Sinh nhật hay lễ Tết đều tổ chức rình rang, tụi nó ghen tị c.h.ế.t đi được.”

Tôi tức đến bật cười, nghiến răng nói từng chữ một:

“Sinh nhật con là ai chạy đôn chạy đáo đặt nhà hàng? Ai tìm MC? Ai mua quà?”

“Ai là người dọn dẹp đống hỗn độn sau tiệc?”

“Vậy mà con chỉ biết ơn mỗi bố con?”

“Bố con đã tự tay làm được việc gì chưa? Ngoài cái miệng suốt ngày nói nghi thức, anh ta đã từng thật sự bỏ công sức chưa?”

“Ngay cả việc gọi điện mời từng bạn con tới dự tiệc, cũng là mẹ gọi từng người một!”

Con trai thua game, bực bội tắt máy, gắt gỏng:

“Thì chẳng phải vì bố con kiếm được tiền, mẹ mới làm được mấy chuyện đó sao?”

“Mẹ kiếm tiền không bằng bố, chẳng phải nên gánh vác nhiều hơn à?”

“Với lại mấy việc đó chỉ cần bỏ tiền là xong. Là mẹ tự ôm hết việc.”

“Mẹ mặc quần áo toàn đồ bảy tám năm trước, chẳng đẹp bằng mẹ người ta.”

“Bố con ngày nào cũng đưa mẹ nhiều tiền thế, con cũng chẳng biết mẹ tiêu vào đâu.”

Tim tôi đau nhói.

Tôi quay sang nhìn chồng – Tần Vân Thâm:

Đúng vậy, Tần Vân Thâm, anh nói xem, mấy đồng anh đưa tôitôi đã tiêu vào đâu?”

Anh ta bực bội đáp:

“Em hỏi anh làm gì? Chi tiêu trong nhà do em quản, anh sao biết em tiêu vào đâu.”

“Thôi được rồi, Tết nhất đừng cãi nữa. Lát nữa họ hàng tới, lo mà giữ thể diện.”

“Vợ à, em mau vào bếp chuẩn bị cơm giao thừa, dọn dẹp nhà cửa đi, kẻo người ta tới lại chê.”

Tần Vân Thâm đẩy tôi vào bếp, còn anh ta thì quay ra chơi game cùng con trai.

Bố chồng ở phòng ngủ chính, mẹ chồng ở phòng phụ, mỗi người gọi điện cho họ hàng của mình, hẹn tối nay sang ăn cơm.

Tôi đứng trong bếp, nhìn đống đồ ăn trước mặt.

Đó là số rau tôi đã dậy từ năm giờ sáng, đội gió lạnh đi chợ mua về.

Gió mùa đông buốt thấu xương.

Tôi từng bảo Tần Vân Thâm lái xe chở tôi đi.

Anh ta lại nói muốn đưa con trai ra ngoài chơi Tết.

Còn nói tôi vốn không thích lễ Tết, không thích mấy thứ gọi là nghi thức, nên anh ta cũng chẳng định cho tôi đi cùng.

Anh ta bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi.

Nhưng tôi nghỉ ngơi thế nào được.

Rau đâu tự mọc chân chạy về nhà.

Cơm tối đâu tự nhảy lên bàn.

Trời còn tờ mờ sáng, tôi cưỡi xe máy điện, phơi mặt trong gió lạnh đi mua đồ.

Về nhà, lôi bát đũa cũ ra rửa.

Cắt rau, sơ chế từng thứ một.

Căn bếp lạnh lẽo, chỉ còn tiếng d.a.o chạm thớt đều đều.

Tần Vân Thâm thường xuyên tìm đến tôi để mượn tiền, hết chuyện này đến chuyện khác, không lúc nào dứt.

Tôi từng yêu cầu anh ta giao toàn bộ tiền lương cho tôi quản lý.

Lần nào anh ta cũng thản nhiên đáp:

“Không phải vẫn còn tiền sính lễ đó sao?”

Chỉ đến khi khoản tiền sính lễ ấy bị tiêu sạch, anh ta mới miễn cưỡng chịu giao lương.

Lương anh ta mỗi tháng mười hai nghìn, của tôi tám nghìn.

Nhưng mỗi tháng anh ta chỉ đưa cho tôi mười nghìn.

Hai nghìn còn lạianh ta giữ lại làm tiền tiêu riêng.

Còn tám nghìn của tôiphải gánh toàn bộ chi phí sinh hoạt trong gia đình.

Quần áo tôi mặc, đều là đồ từ bảy, tám năm trước.

Mỗi lần tôi nói muốn mua đồ mới, Tần Vân Thâm luôn hào phóng miệng lưỡi:

“Mua đi.”

Tôi muốn gì, anh ta cũng nói:

“Mua!”

Lời nói lúc nào cũng dễ nghe.

Dễ nghe đến mức hoàn toàn không dính dáng gì tới thực tế.

Không cần nghĩ tới tiền điện nước, học phí con cái, tiền nhà tiền xe.

Đêm trước giao thừa, anh ta lại đến tìm tôi, xin hai mươi ba nghìn.

Rồi vung tay rất “sảng khoái”: cho bố mẹ mỗi người một vạn, cho con hai nghìn.

Số còn lại một vạn, chọn con số đẹp, đưa cho tôinói tôi vất vả rồi, cứ thoải mái tiêu.

Nhưng sự thật là —

Một vạn ấytôi chưa từng dám động vào.

Bởi tôi biết rất rõ, sớm muộn gì anh ta cũng sẽ tìm cớ lấy lại.

Giống như lúc này đây, bảo tôi đưa ba nghìn để mua pháo.

Ngoài phòng khách, mấy đứa cháu nhỏ đang dán mắt nhìn vào, chờ đợi đầy háo hức.

Tần Vân Thâm hạ giọng nịnh nọt:

“Được rồi vợ ơi, anh biết anh sai rồi.”

“Bọn trẻ đang chờ kìa, em đưa tiền cho anh trước đi, qua giao thừa rồi mình tính tiếp, được không?”

“Anh đã lỡ hứa với tụi nhỏ rồi.”

Tôi rút con d.a.o ra khỏi thớt.

Anh ta cười xòa, tiến lại gần lấy lòng:

“Ôi chao, tiền của anh chẳng phải cũng là của em sao? Cùng lắm thì hai nghìn còn lại anh cũng đưa hết cho em.”

Anh ta lúc nào cũng vậy.

Nhìn mấy đứa trẻ ngoài kia mong ngóng, cuối cùng tôi vẫn mềm lòng, chuyển khoản ba nghìn.

“Số tiền còn lại tôi giữ làm tiền tiêu vặt!”

“Được được được.”

Anh ta cười hề hề, dẫn bọn trẻ ra ngoài đốt pháo.

Pháo vừa tắt, anh ta lại hí hửng quay vào, giọng ngọt như mía lùi:

“Vợ ơi, đưa thêm cho anh sáu nghìn nữa nhé.”

“Dù sao anh cũng là lãnh đạo, đêm giao thừa năm nào cũng phải lì xì trong nhóm công ty.”

“Đã lì xì công ty rồisao  thể quên nhóm gia đình được?”

Tim tôi trĩu xuống.

Tôi nói rồikhông  tiền.”

Anh ta lại sáp tới:

“Vợ àanh biết em còn giận, anh thề đây là lần cuối.”

“Năm sau anh tuyệt đối không lì xì nữa, được chưa?”

Tôi khó chịu đẩy anh ta ra:

“Đừng cản tôi nấu ăn.”

Anh ta vẫn không buông tha:

“Em được thưởng Tết năm vạn mà, chắc chắn em để dành làm tiền sinh hoạt rồi.”

“Em nghĩ xem, anh lì xì trong nhóm công ty để giữ quan hệ, chẳng phải  lợi cho việc thăng chức sao?”

“Sau này lương tăng, còn lì xì trong nhóm gia đình cũng là để nở mặt nở mày.”

“Nếu em vẫn giận, Tết âm lịch anh lì xì cho em hai vạn, được không? Đừng giận nữa.”

Tôi không nhịn nổi nữa, tát thẳng vào mặt anh ta.

Tôi không vui!”

Tần Vân Thâm ôm mặt, sững sờ nhìn tôi:

“Em dám đ.á.n.h anh?”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta, nhấn mạnh từng chữ:

Tôi. Không. Vui.”

“Tần Vân Thâm, lấy tiền tay trái sang tay phảianh thấy vui lắm đúng không?”

“Mỗi lần đều lấy tiền từ tôi, giả vờ đưa lại cho tôirồi lại tìm cách đòi về.”

“Anh cho bố mẹ mỗi người năm nghìn, họ muốn mua gì thì mua.”

“Cho con hai nghìn, nó muốn nạp game bao nhiêu cũng được.”

“Vậy còn tiền anh đưa tôi — một vạn, hai vạn —  ích gì?”

Tôi  dám tiêu không?”

Anh ta nổi cáu:

“Khi nào anh cấm em tiêu? Là em không tiêu chứ ai!”

Tôi gào lên:

“Là tôi không tiêu, hay là anh chưa từng cho tôi tiêu?”

Tần Vân Thâm lần đầu tiên thấy tôi như vậy, cả người ngẩn ra.

Tiếng cãi vã khiến người ngoài phòng khách vội vàng mở cửa.

“Trời ơi, sao lại cãi nhau thế này? Tết nhất rồi mà!”

“Chị dâu àkhông phải em nói chứ, đàn ông như anh cả bây giờ khó tìm lắm.”

Đúng đó, một vạn tiền lì xì đấy, bao người tranh nhau còn không được.”

Tôi cởi tạp dề, “bốp” một tiếng ném vào bồn rửa.

“Vậy để những người phụ nữ khác sống cái ‘cuộc đời tốt đẹp’ này đi!”

“Tần Vân Thâm, tôi muốn ly hôn!”

Tôi quay người định mặc áo khoác rời đi.

Họ hàng vội vã kéo tôi lại, khuyên nhủ không ngừng.

“Chiêu Chiêu à, Tết nhất trời lạnh lắm, em đi đâu bây giờ?”

“Vợ chồng cãi nhau đầu giường cuối giường là xong, đừng làm căng.”

“Giận thì giận thôi, nghĩ tới một vạn đó mà bỏ qua đi.”

“Tần Vân Thâm chỉ là đàn ông thô, em thông cảm một chút.”

Không.

Anh ta không hề thô.

Anh ta khôn ngoan đến lạnh lùng, tính toán rõ ràng từng đồng từng cắc.

Tôi lạnh mặt quát:

“Buông tôi ra!”

Tôi muốn ly hôn với Tần Vân Thâm!”

Mẹ chồng cuối cùng cũng đoán ra mấu chốt, khó chịu nói:

“Lệ Chiêu, cô còn chưa đủ à? Không phải chỉ là tiền sao? Cùng lắm tôi với bố nó đưa cô thêm một vạn.”

Bố chồng xấu hổ ra mặt:

“Mất mặt quá rồi, Tết nhất mà còn làm loạn thế này.”

Con trai cũng không chịu nổi:

“Mẹ, mẹ định gây chuyện đến bao giờ?”

“Bố không hút t.h.u.ố.c, không uống rượu, không lăng nhăng bên ngoài, người đàn ông tốt như vậy mà mẹ còn làm khó, mẹ sẽ đ.á.n.h mất bố đấy.”

Trước sự kiên quyết của tôi, Tần Vân Thâm dường như cũng nhận ra mình đuối lý.

Anh ta kéo tôi sang một bên, hạ giọng mềm mỏng:

“Được rồi, đều là lỗi của anh.”