Chương 9
Tôi nhắm mắt lại.
Cuối cùng cũng hiểu hết rồi.
Chị Lý nói Thẩm Quyết không chỉ có một mình.
Hóa ra phía sau anh ta còn có cả nhà họ Thẩm đứng chống lưng.
Mẹ chồng tiếp tục lạnh giọng uy h.i.ế.p.
“Tôi cảnh cáo cô.”
“Lập tức xóa hết mấy thứ linh tinh đó đi rồi ngoan ngoãn ký tên ly hôn.”
“Nếu không, chúng tôi sẽ công khai chuyện sau khi sảy t.h.a.i tinh thần cô không ổn định.”
“Đến lúc đó đừng trách chúng tôi không nể mặt!”
Tôi mở mắt ra.
Chút hơi ấm cuối cùng dành cho gia đình này cũng hoàn toàn biến mất.
Tôi bình tĩnh hỏi lại.
“Mẹ nói xong chưa?”
Mẹ chồng khựng lại ngay lập tức.
“Cô nói vậy là có ý gì?”
“Nếu mẹ chưa nói xong thì cứ nói tiếp.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Con đang ghi âm.”
Đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng.
Vài giây sau, giọng bà ta hạ thấp hẳn xuống, vừa tức giận vừa dè chừng.
“Ôn Đường, cô là con dâu mà dám tính kế cả mẹ chồng sao?”
“Con chỉ học theo Thẩm Quyết thôi.”
Tôi nói rất nhẹ.
“Giữ chứng cứ.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Trong văn phòng yên lặng một lúc.
Tần Trăn nghiến răng mắng một câu.
“Đúng là không phải người một nhà thì chẳng chui vào cùng một cửa.”
Phương Như Ý vẫn bình tĩnh hơn nhiều.
“Đoạn ghi âm này rất có giá trị.”
“Bà ta đã thừa nhận chuyện Chu Kiều mang thai, cũng thừa nhận nhà họ Thẩm biết chuyện này từ trước.”
“Quan trọng hơn, bà ta còn nhắc tới việc dùng trạng thái tinh thần của cô để uy h.i.ế.p.”
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Dưới tầng, từng dòng xe vẫn không ngừng lao đi, chiếc nào cũng có một đích đến rõ ràng.
Còn tôi trong suốt bốn năm qua, dường như vẫn luôn bị nhốt lại ở cùng một nơi.
Phương Như Ý cất tài liệu vào túi hồ sơ.
“Cô Ôn, từ giờ trở đi, cô không được gặp riêng Thẩm Quyết.”
“Không gặp riêng Chu Kiều.”
“Cũng không chấp nhận bất kỳ cuộc đàm phán riêng nào với người nhà họ Thẩm.”
Tôi gật đầu.
“Còn nữa.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Cô phải chuẩn bị tinh thần.”
“Bọn họ sẽ phản công rất nhanh.”
Tôi vừa định hỏi họ sẽ phản công thế nào thì điện thoại lại rung lên.
Lần này là một thông báo đẩy từ ứng dụng tin tức.
Tiêu đề hiện lên ch.ói mắt đến buồn cười.
“Tổng giám đốc Tập đoàn Thẩm thị hôn nhân đổ vỡ, người biết chuyện tiết lộ vợ ông ta lâu nay cảm xúc bất ổn, từng nhiều lần mất kiểm soát làm người khác bị thương.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng tiêu đề ấy.
Một lúc sau, bỗng bật cười.
Tần Trăn giật lấy điện thoại của tôi xem, sắc mặt lập tức trầm xuống đáng sợ.
“Bọn họ ra tay cũng nhanh thật.”
Phương Như Ý cầm qua nhìn một cái.
“Còn gấp hơn tôi nghĩ.”
Tôi hỏi: “Bây giờ phải làm sao?”
Lần này, ánh mắt Phương Như Ý cuối cùng cũng lạnh xuống.
“Nếu bọn họ đã muốn đẩy cô ra trước công chúng…”
“Vậy chúng ta sẽ để công chúng nhìn cho rõ.”
“Người thật sự nên bị phán xét rốt cuộc là ai.”
Tin tức lan ra với tốc độ rất nhanh.
Chưa đầy hai tiếng, những từ khóa liên quan đã leo lên hot search địa phương.
Trong phần bình luận, có người nói quả nhiên phu nhân nhà giàu chẳng ai đơn giản.
Có người nói phụ nữ ly hôn chẳng qua cũng chỉ muốn chia thêm tài sản.
Có người nói chồng ngoại tình đúng là sai, nhưng nếu người vợ “tinh thần không ổn định” thì cũng đáng sợ thật.
Thậm chí còn có người đào lại ảnh studio trước đây của tôi.
Bọn họ nói sau khi kết hôn tôi không đi làm t.ử tế, không sinh được con, ngày ngày tiêu tiền của chồng.
Bây giờ trở mặt thì quay sang đòi chia tài sản.
Tôi đọc từng bình luận một.
Đọc rất lâu, lại chẳng thấy tức giận như mình tưởng.
Chỉ cảm thấy mọi thứ quá hoang đường.
Hóa ra khi một người phụ nữ bị hôn nhân bào mòn đến gần như mất cả sự nghiệp lẫn con cái, phản ứng đầu tiên của người ngoài không phải là hỏi cô ấy đã trải qua những gì.
Mà là hỏi cô ấy dựa vào đâu còn dám đòi tiền.
Phương Như Ý không để tôi lập tức lên tiếng phản bác.
Cô ấy nói: “Dư luận không thắng bằng cảm xúc.”
“Mà thắng bằng nhịp độ.”
Tối hôm đó, cô ấy sắp xếp cho tôi làm hai việc.
Thứ nhất, nộp đơn kiện ly hôn và đơn xin bảo toàn tài sản lên tòa án.
Thứ hai, liên hệ với chú Lương — tài xế đã đưa tôi tới bệnh viện vào ngày tôi sảy t.h.a.i năm ngoái.
Chú Lương làm việc cho nhà họ Thẩm đã sáu năm.
Khi tôi gọi điện cho ông ấy, đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Cô Ôn, cô đừng làm khó tôi.”
Tôi nhẹ giọng đáp.
“Chú Lương, cháu không làm khó chú.”
“Cháu chỉ muốn biết hôm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Đầu dây bên kia truyền tới một tiếng thở dài rất khẽ.
“Hôm đó sau khi cô ngã, tôi đưa cô tới bệnh viện.”
“Cô vẫn luôn chảy m.á.u, gọi cho anh Thẩm rất nhiều cuộc nhưng anh ấy không nghe.”
“Tôi biết.”
“Sau đó tôi cũng gọi.”
Giọng chú Lương trầm xuống.
“Anh ấy vẫn không bắt máy.”
Tôi siết c.h.ặ.t điện thoại.
“Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó tới bệnh viện, tôi đi đóng tiền.”
“Cô tự mình ký giấy đồng ý phẫu thuật.”
“Bác sĩ hỏi người nhà đâu, tôi chỉ có thể nói rằng người nhà sắp tới rồi.”
“Thật ra chính tôi cũng không biết bao giờ anh ấy mới tới.”
Cổ họng tôi nghẹn lại như bị thứ gì đó chặn ngang.
“Anh ta tới lúc ba giờ sáng.”
“Đúng vậy.”
Chú Lương ngừng lại một chút.
“Nhưng anh ấy không đến từ công ty.”
Hơi thở tôi khựng lại.
“Sao chú biết?”
“Bởi vì hôm đó khi tôi ra bãi đỗ xe đón anh ấy, anh ấy lái chiếc Bentley màu đen của mình, không phải xe công ty.”
“Trên ghế phụ…”
Giọng chú Lương càng lúc càng thấp.
“Có một chiếc khăn lụa của phụ nữ.”
“Còn có một tờ giấy khám t.h.a.i bị anh ấy nhét vội vào hộp tì tay, lộ ra một góc.”
“Tôi chỉ kịp nhìn thấy tên trên đó.”
“Là Chu Kiều.”
Thế giới xung quanh bỗng im phăng phắc.
Ngày ấy của năm ngoái, tôi nằm một mình trên giường bệnh, bụng dưới đau âm ỉ từng cơn như bị ai xé ra rồi khâu lại.
Khi y tá thay t.h.u.ố.c, cô ấy còn nhẹ giọng an ủi tôi.
“Đừng buồn quá, cô còn trẻ, sau này vẫn sẽ có thôi.”
Lúc đó tôi nhìn trần nhà trắng xóa, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi.
Vì sao Thẩm Quyết vẫn chưa tới?
Hóa ra khi ấy, anh ta đang ở bên một người phụ nữ khác để xác nhận việc mang thai.
Ngày con tôi rời khỏi tôi…
Đứa con mới của anh ta lại đang ở một bệnh viện khác, được anh ta cẩn thận chào đón.
Tôi không nói nổi thành lời.
Chú Lương cũng không thúc giục.
Rất lâu sau, tôi mới khàn giọng hỏi.
“Chú có bằng lòng làm chứng không?”
Ông ấy im lặng.
Tôi nói rất nhẹ.
“Cháu sẽ không ép chú.”
Đầu dây bên kia truyền tới tiếng bật lửa rất khẽ.
Một lát sau, chú Lương mới nói.
“Cô Ôn.”
“Năm con gái tôi đỗ đại học, là cô giúp tôi xin khoản trợ cấp khó khăn từ nhà họ Thẩm.”
“Sau này tôi mới biết, khoản tiền đó thật ra là do chính cô bỏ ra.”
Tôi ngẩn người.
Đó đã là chuyện từ rất lâu rồi.
Lâu đến mức ngay cả tôi cũng gần như quên mất.
Chú Lương nói: “Tôi bằng lòng.”
Sau khi cúp điện thoại, tôi ngồi một mình trong phòng khách rất lâu không động đậy.
Màn hình điện thoại tối xuống rồi lại sáng lên.
Là tin nhắn của Phương Như Ý.
“Bên Bệnh viện Phụ sản Nhi phía nam thành phố đã tra được ghi chép.”
“Cùng ngày năm ngoái, Chu Kiều từng làm xét nghiệm t.h.a.i sớm.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi cuối cùng bật khóc.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, không cách nào dừng lại.
Tôi không khóc vì Thẩm Quyết.
Tôi khóc vì chính mình của ngày hôm ấy.
Một Ôn Đường từng một mình ký tên bên ngoài phòng phẫu thuật.
Cô ấy đau đến như vậy, nhưng vẫn cố tìm lý do để tha thứ cho anh ta.
Cô ấy cô đơn đến như vậy, nhưng vẫn ngây thơ nghĩ rằng hôn nhân chỉ là nhất thời nguội lạnh.
Sáng hôm sau, Phương Như Ý đăng tuyên bố luật sư.
Bản tuyên bố không dài, chỉ nêu đúng ba điểm.
Thứ nhất, phía chúng tôi đã chính thức khởi kiện liên quan đến lỗi trong hôn nhân và hành vi chuyển dịch tài sản chung của vợ chồng.
Thứ hai, những lời đồn trên mạng về việc cô Ôn Đường “tinh thần không ổn định”, “mất kiểm soát làm người khác bị thương” đều là thông tin sai sự thật, phía chúng tôi đã thu thập chứng cứ và sẽ truy cứu trách nhiệm theo pháp luật.
Thứ ba, trong thời kỳ hôn nhân, anh Thẩm Quyết và người thứ ba họ Chu duy trì quan hệ bất chính trong thời gian dài, đồng thời có nghi vấn sử dụng tài sản chung của vợ chồng để mua bất động sản và chi trả chi phí t.h.a.i kỳ cho người này.
Sau khi tuyên bố được đăng lên, hướng dư luận lập tức bắt đầu đảo chiều.
Có người hỏi: vậy là tiểu tam thật sự đang m.a.n.g t.h.a.i sao?
Có người hỏi: chuyện trả toàn bộ tiền mua nhà là thế nào?
Có người hỏi: chồng ngoại tình khiến người khác mang thai, sau đó còn quay lại bôi nhọ vợ mình là tinh thần không ổn định à?
Thẩm Quyết rất nhanh gọi điện cho tôi.
Tôi không nghe.
Anh ta gửi WeChat tới.
“Ôn Đường, em nhất định phải làm ầm ĩ đến mức này sao?”
Tôi nhìn màn hình rồi trả lời đúng sáu chữ.
“Là anh dạy tôi.”
Anh ta không nhắn lại nữa.
Nhưng nửa tiếng sau, Chu Kiều lại gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh, cô ta ngồi ở hành lang bệnh viện, một tay đỡ bụng, sắc mặt trắng bệch như sắp ngất.
Dòng chú thích chỉ có một câu.
“Nếu con tôi xảy ra chuyện, cô gánh nổi không?”
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh đó.
Đột nhiên hiểu ra.
Trận chiến thứ hai mới thật sự bắt đầu.
Chu Kiều hẹn tôi gặp mặt.
Địa điểm là một quán cà phê gần bệnh viện tư.
Cô ta nói: “Ôn Đường, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.”
Phương Như Ý không đồng ý để tôi đi một mình.
Tần Trăn càng thẳng thắn hơn.
“Cô ta m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng rồi.”
“Lỡ như tự ngã một cái rồi đổ hết lên đầu cậu, cậu có nói rõ được không?”
Tôi nói: “Vậy các cậu đi cùng tôi.”
Cuối cùng, Tần Trăn ngồi ở bàn bên cạnh.
Người do Phương Như Ý sắp xếp thì ở ngay ngoài cửa quán.
Trước khi Chu Kiều tới, tôi mở sẵn b.út ghi âm.
Khi cô ta xuất hiện, cô ta mặc một chiếc váy trắng rộng rãi.
Sắc mặt quả thật không tốt lắm.
Cô ta đỡ eo ngồi xuống rất chậm, động tác nào cũng lộ ra vẻ yếu ớt.
Từ góc nhìn của người ngoài, cô ta đúng là một t.h.a.i p.h.ụ mong manh, vô tội và đáng thương.
Nhưng trong ánh mắt cô ta nhìn tôi, lại chẳng có lấy nửa phần sợ hãi.
“Ôn Đường, cô hài lòng rồi chứ?”
Tôi cầm thìa khuấy nhẹ ly cà phê trước mặt.
“Câu này đáng lẽ phải là tôi hỏi cô mới đúng.”
Chu Kiều bật cười khẽ.
“Bây giờ cô làm mọi chuyện ầm ĩ đến mức này, rốt cuộc có lợi gì cho cô?”
“A Quyết sẽ không quay đầu đâu.”
“Tôi không cần anh ta quay đầu.”
Chu Kiều nhìn tôi, vẻ mặt rõ ràng không tin.
“Mấy bà vợ chính thức như các cô chẳng phải đều thế sao?”
“Miệng thì nói không cần, trong lòng lại mong đàn ông quay về nhà hơn ai hết.”
Tôi ngẩng mắt nhìn cô ta.
“Cô hiểu lầm rồi.”
“Tôi chê bẩn.”
Sắc mặt Chu Kiều thoáng thay đổi.
Nhưng rất nhanh, cô ta lại khôi phục dáng vẻ yếu đuối đáng thương ấy.
“Nhưng đứa bé trong bụng tôi vô tội.”
Tôi nhẹ giọng đáp.
“Đứa con còn chưa kịp chào đời của tôi cũng từng rất vô tội.”