Chương 2
Lần theo các bình luận được gắn thẻ, tôi nhìn thấy tài khoản video của Vương Điềm Điềm.
Đó là một tài khoản chuyên đăng nhật ký yêu đương, chỉ là đã ngừng cập nhật từ nửa năm trước.
Bài đăng cuối cùng viết:
【Tôi sắp lấy chồng rồi, tôi trả lại anh rể cho chị gái, dù sao chị tôi cũng rất yêu tôi, những gì của chị ấy tôi không cần.】
Nhìn thấy trong video Vương Điềm Điềm đang nũng nịu đòi tôi mua mẫu điện thoại mới nhất, nước mắt tôi không ngừng rơi xuống.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó tôi vừa nhận được thưởng cuối năm, Vương Điềm Điềm biết được liền bóng gió rằng điện thoại cô ấy hỏng rồi.
Tôi không nói hai lời, lập tức mua điện thoại mới cho cô ấy.
Không chỉ có vậy.
Tất cả mọi thứ trên người Vương Điềm Điềm đều do tôi mua, thậm chí căn nhà tân hôn của cô ấy cũng do tôi bỏ tiền mua.
Tôi đã làm tròn trách nhiệm “chị cả như mẹ”, thế mà cô ấy lại xem tôi như trò đùa.
Những ký ức như thủy triều trào dâng ùa về.
Tôi và Lục Tranh là tình yêu thanh xuân từ thời học sinh cho đến khi khoác lên mình áo cưới.
Ai ai cũng ngưỡng mộ, thậm chí lần đầu tiên Vương Điềm Điềm gặp Lục Tranh còn nói:
“Anh rể thật tốt, sau này em cũng muốn tìm người như anh rể.”
Không ngờ người mà cô ấy để mắt lại chính là chồng tôi.
Nghĩ đến đây tôi bật cười tự giễu.
Lúc này xe cũng đã đến bệnh viện.
“Cô gái à, không có chuyện gì là không vượt qua được đâu, nhất định phải nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Tài xế taxi vẫn đang nhẹ nhàng trấn an tôi.
Mà tôi đã không còn quá đau lòng nữa, sau khi cảm ơn bác tài, tôi đi thẳng đến khoa sản.
Chỉ là buổi hẹn khám thai đã được chuyển thành… hẹn phá thai.
Bác sĩ khám cho tôi biết tình hình, ông ấy không thể tin được mà nhìn tôi:
“Có nhầm lẫn không vậy? Đứa bé này, nó…”
Tôi lắc đầu với bác sĩ, viền mắt đỏ hoe, không nói một lời.
Mọi thứ, trong khoảnh khắc ấy, đều đã rõ ràng không cần nói thêm.
Ông nhanh chóng giúp tôi làm thủ tục phá thai.
Rất nhanh tôi đã xử lý xong mọi chuyện.
Vừa về đến nhà, tôi liền nhận được tin nhắn của Lục Tranh:
【Kết quả khám thai thế nào rồi? Tối nay anh phải tăng ca, chắc sẽ về trễ, em đừng đợi nhé.】
Tăng ca?
Tôi nhìn dòng tin nhắn, bên dưới bài viết kia cũng vừa cập nhật diễn biến mới, nước mắt lại rơi.
Vương Điềm Điềm đã về, Lục Tranh ra sân bay đón cô ta.
Vừa hay bị cư dân mạng chụp lại.
【Tôi nhìn thấy đôi cặn bã đó rồi, là hai người đúng không?】
Lục Tranh thấy bình luận liền gửi một biểu cảm cười:
【Đúng, là bọn tôi, nhưng làm ơn chú ý lời nói của bạn.】
Tôi hít sâu một hơi để ổn định tâm trạng, sau đó bấm gọi điện cho Vương Điềm Điềm.
Cô ta vừa kịp bắt máy trước khi cuộc gọi tự động ngắt.
Âm thanh thở dốc khiến tôi không khỏi tưởng tượng ra đủ thứ.
3
“Đang làm gì vậy?”
“Chị, có chuyện gì không?” Vương Điềm Điềm vừa hỏi xong thì đột nhiên khẽ rên một tiếng, ngay sau đó tôi nghe thấy giọng một người đàn ông.
Dù âm thanh rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Lục Tranh.
Dù sao chúng tôi cũng là vợ chồng bao nhiêu năm, giọng anh ta sao tôi lại không nhận ra được chứ.
“Chị nhớ em rồi, về thăm chị đi.”
“Được, em biết rồi, vài hôm nữa sẽ đến gặp chị.”
Vương Điềm Điềm vội vàng cúp máy.
Tôi nhìn thấy có người đăng vị trí khách sạn nơi Lục Tranh và Vương Điềm Điềm đang ở.
Lục Tranh không hề có vẻ lúng túng vì bị bắt quả tang ngoại tình, chỉ cười và đáp lại:
【Bọn tôi trông rất xứng đôi phải không?】
Tôi đợi Lục Tranh cả đêm.
Anh ta về nhà từ sáng sớm.
Thấy tôi đang ngồi trên ghế sofa liền sững người:
“Sao em dậy sớm vậy?”
“Kết quả kiểm tra không được tốt, chiều nay anh đi cùng em đến bệnh viện nhé.”
“Xảy ra chuyện gì sao?” Lục Tranh có vẻ rất lo lắng, lập tức đồng ý không chút do dự.
Tôi nhìn vẻ mặt lo lắng của anh ta mà chẳng có chút giả vờ nào, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười:
“Không sao, không nghiêm trọng lắm.”
“Vậy thì tốt rồi.”
Lục Tranh có vẻ rất mệt, chưa ăn sáng đã muốn đi nghỉ.
Nhưng bị tôi giữ lại bắt ký một tờ giấy:
“Bảo hiểm mua cho con, cần anh ký tên.”
“Được, vợ vất vả rồi.”
Lục Tranh không thèm xem đã ký tên ngay, còn định hôn lên trán tôi, nhưng bị tôi né tránh:
“Dơ, tăng ca cả đêm chưa tắm à? Mau đi rửa mặt đi.”
Tôi cố nén cảm giác ghê tởm để làm nũng với anh ta.
Anh ta ngoan ngoãn đi vào phòng tắm.
Tôi nhân lúc đó lấy được điện thoại của anh.
Anh chưa bao giờ đề phòng tôi, vì tôi chưa từng nghi ngờ anh.
Nhìn thấy tên nick wechat đặt ở đầu danh sách ghim, tôi bật cười tự giễu.
Chủ đề trò chuyện giữa họ chưa bao giờ gián đoạn.
Lần đầu tiên nhắn tin là vào ngày hôm sau khi tôi đưa Lục Tranh gặp Vương Điềm Điềm.
Lần đầu tiên lên giường là vào hôm tiệc đính hôn của chúng tôi.
Thậm chí ngay cả trong ngày cưới, họ bỏ mặc tôi để lên giường với nhau – đó là ý của Vương Điềm Điềm.
Cô ta nói:
“Anh sắp cưới chị em rồi, chẳng phải em nên giúp chị thử anh một chút sao?”
Mỗi lần tôi sảy thai, Vương Điềm Điềm đều hỏi Lục Tranh:
【Anh sắp có con với chị em rồi, chẳng lẽ sẽ không cần em nữa sao?】
Lục Tranh mỗi lần đều thề thốt:
【Anh thề là tuyệt đối không bao giờ.】
Những con chữ chết lặng kia giờ đây lại lạnh lẽo và đâm thẳng vào tim tôi.
Tôi biết mình đã bị tổn thương đến mức không còn gì để mất nữa.
Có lẽ tôi không nên cho Lục Tranh thêm bất kỳ cơ hội nào nữa.
Có lẽ ngay cả việc chia tay trong tử tế, hắn cũng không xứng đáng.
Tôi chụp lại tất cả tin nhắn, lưu lại cả những bức ảnh riêng tư giữa Lục Tranh và Vương Điềm Điềm.
Đúng lúc ấy anh ta bước ra.
“Anh đi làm đây, chiều nhớ đến bệnh viện đấy.”
“Ừ.”
Lục Tranh đồng ý rất nhanh, nhưng tôi chẳng tin là anh ta sẽ xuất hiện thật.
Dù sao thì Vương Điềm Điềm vừa mới cập nhật trạng thái:
【Vòng vòng rồi lại trở về với anh rể, em quay lại rồi, anh rể đã ở bên em cả đêm, chiều nay anh ấy sẽ đưa em đi công viên giải trí.】
Thời gian trôi nhanh đến mức tôi đã quên mất khuôn mặt thơ bé của Vương Điềm Điềm, nhưng cũng chậm đến mức tôi như ngồi trên đống lửa cả buổi sáng.
Vừa qua giờ cơm trưa, điện thoại tôi reo lên.
Là Lục Tranh gọi đến:
“Xin lỗi em yêu, công ty bận quá, anh không rời đi được, hay là để thư ký đưa em đi nhé?”
“Không cần đâu, không có gì quan trọng, em tự đi được.”
Lục Tranh ân cần dặn dò đủ thứ.
Hắn nào biết rằng tôi đang đứng ở không xa, nhìn hắn và Vương Điềm Điềm tình tứ bên nhau.
Tôi gọi cho Vương Điềm Điềm một lần nữa, chỉ hỏi cô ta một câu:
“Điềm Điềm, từng ấy năm làm chị em, chị đã từng đối xử tệ với em lần nào chưa?”
4
“Chị à, sao tự nhiên lại hỏi thế?” – Vương Điềm Điềm suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói với tôi:
“Chị đối xử với em rất tốt, chị là người thân thiết nhất với em trên đời này.”
“Thế còn em thì sao? Em có từng phản bội chị không?”
Trước câu hỏi truy vấn của tôi, Vương Điềm Điềm bỗng sững lại.
Phải một lúc sau cô ta mới lúng túng đáp:
“Chị à, chị sao vậy? Có phải mang thai khiến hormone thay đổi, nên chị mới đa nghi như vậy không?”
“Vậy là có hay không có?”
“Đương nhiên là không có rồi.”
Câu trả lời dứt khoát của Vương Điềm Điềm suýt nữa khiến tôi tưởng cô ta vẫn là đứa em gái nhỏ cần được tôi bảo vệ ngày nào, nhưng tôi biết, tất cả đã không thể quay lại.
Tôi rơi những giọt nước mắt cuối cùng vì hai con người ấy.
“Được rồi, chị biết rồi. Em chơi vui nhé.”
Cúp máy xong, tôi gọi luật sư đến để xử lý vụ ly hôn giữa tôi và Lục Tranh.
Chừng đó bằng chứng đủ để chứng minh Lục Tranh ngoại tình trong thời gian hôn nhân, thậm chí còn có liên quan đến việc sát hại những đứa con chưa kịp chào đời của tôi.
Tôi tin lần này, điều đang chờ đợi hắn sẽ là sự trừng phạt dẫn đến thân bại danh liệt.
Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Ngôi nhà này thực sự chẳng còn gì khiến tôi lưu luyến nữa.
Ngay trong ngày hôm đó, tôi đã lên máy bay rời đi.
Buổi tối, Lục Tranh gọi điện bảo rằng sẽ không về.
Hôm sau cũng như vậy.
Tôi không thèm bắt máy.
Cho đến ngày thứ ba – sinh nhật mẹ chồng – Lục Tranh mới gọi lại:
“Tối nay về nhà cũ ăn cơm nhé. Em gái em cũng về rồi, đưa cô ấy đi cùng luôn. Nhân tiện mừng sinh nhật mẹ.”
“Được, mọi người cứ đến trước đi. Em đến sau, em sẽ gửi quà sang trước.”
“Ừ.”
Lục Tranh chẳng buồn hỏi xem tôi có cần anh ta đón hay không, chỉ nói qua loa rồi cúp máy.
Sau đó, tôi giao “trọng trách” đưa quà cho người bạn thân nhất của mình.
Sau khi biết chuyện Lục Tranh và Vương Điềm Điềm làm ra, cô suýt nữa đã trực tiếp lao đi xử lý hai kẻ đó.
“Chúng nó quá khốn nạn rồi!”
Cô ấy nói: “Cậu yên tâm, tớ sẽ khiến hai đứa đó sống không bằng chết.”
Ba tiếng sau, cô ấy bắt đầu livestream.
Cô ấy bảo tôi vào xem livestream để xem “kịch hay”.
“Chào mọi người, hôm nay là sinh nhật mẹ của Tổng Giám đốc Lục nhà chúng ta. Tôi là bạn thân nhất của con dâu bà ấy, nên hôm nay tôi tới ăn ké đây.”
Cô ấy mang quà đến tặng mẹ chồng tôi.
Dù mẹ chồng tôi vốn không ưa cô ấy vì là bạn tôi, nhưng thấy cô đang livestream thì vẫn cố gượng cười.
Ngay sau đó, Lục Tranh và Vương Điềm Điềm cùng xuất hiện trong ống kính.
Hai người tay trong tay như một cặp đôi hoàn hảo.