Chương 2

Cập nhật lúc: 16-05-2026
Lượt xem: 0

Cô ấy nói trúng rồi.

 

Kể từ khi Tưởng Nhung nói với tôi rằng Trương Trì ở quê còn có một người vợ chưa cưới, thậm chí còn có cả một đứa con, tôi liền cho người lập tức về quê của Trương Trì điều tra.

 

Sau khi quen Trương Trì, tôi chưa từng một lần về quê anh ta.

 

Trương Trì sinh ra ở một ngôi làng nghèo khó, là sinh viên đại học đầu tiên bước ra từ ngôi làng đó.

 

Vào các dịp lễ tết, tôi từng hỏi anh có cần tôi về quê cùng không.

 

Anh lại nói rằng, nhà vệ sinh ở làng đều là hố xí dựng bằng ván gỗ, anh sợ tôi không quen.

 

Tôi bị sạch sẽ thái quá.

 

Những điều kiện khắc nghiệt khác tôi có thể chịu được, nhưng nhà vệ sinh thì không thể.

 

Thế là tôi bỏ luôn ý định về quê anh.

 

Trước kia tôi cứ nghĩ đó là do Trương Trì chu đáo.

 

Giờ nghĩ lại, có lẽ quê anh ta còn giấu thứ gì đó, tuyệt đối không thể để tôi biết.

 

Đúng lúc ấy, Tưởng Nhung bỗng hỏi: “Chị Thanh Thanh, Trương Trì nói với chị quê anh ta ở đâu vậy?”

 

Tôi: “Thôn Đông Nguyên, thành phố X.”

 

Tưởng Nhung khẽ bật cười: “Quả nhiên.”

 

Nghe cô ấy nói vậy, tôi biết chắc bên trong có uẩn khúc, liền hỏi: “Chẳng lẽ không phải sao?”

 

Tưởng Nhung: “Chị Thanh Thanh, bảo người của chị đổi hướng đi đến thôn Tam Hợp đi. Đó mới là quê thật sự của Trương Trì.”

 

05

 

Rời khỏi quán cà phê, tôi gọi một cuộc điện thoại.

 

Đầu dây bên kia là thám tử tư mà tôi đã bỏ một số tiền lớn để thuê.

 

“Lão Chu, đến thôn Tam Hợp. Ngoài ra, nếu anh có thể đưa Lưu Xuân Phương đến thành phố Thượng Hải, tôi sẽ trả thêm gấp đôi.”

 

Lưu Xuân Phương chính là người vợ chưa cưới ở quê của Trương Trì.

 

Nghe tôi nói sẽ tăng giá, lão Chu lập tức đáp chắc như đinh đóng cột: “Đảm bảo sẽ đưa người đến cho cô.”

 

May mà thôn Tam Hợp không xa thôn Đông Nguyên lắm, cũng không mất quá nhiều thời gian.

 

Cúp máy xong, tôi không về nhà ngay.

 

Mà rẽ vào một khách sạn gần đó, mở điện thoại lên xem camera giám sát trong nhà.

 

Hệ thống camera này tôi đã lắp từ khi mới mua nhà.

 

Để đảm bảo thẩm mỹ, camera được giấu rất kín.

 

Trương Trì và mẹ anh ta hoàn toàn không biết gì.

 

“Con trai à, tối qua con lại đi tìm con tiện nhân kia phải không? Khó khăn lắm mới sắp làm đám cưới, con đừng có mà làm hỏng chuyện đó đấy!”

 

Trong đoạn ghi hình, mẹ Trương Trì đang ngồi trên ghế sofa, vừa bóc da c.h.ế.t ở bàn chân, vừa quay sang nói với Trương Trì.

 

Nhìn đống da c.h.ế.t rơi trên bộ sofa vải mà tôi đã cất công lựa chọn, tôi không khỏi nhíu mày.

 

Mẹ Trương Trì từ quê mới lên, thói quen vệ sinh vốn đã rất tệ.

 

Dùng nước lau cây lau nhà để chùi bồn rửa tay.

 

Tôi từng khéo léo nhắc nhở Trương Trì một lần.

 

Từ sau đó, mẹ anh ta đột nhiên trở nên sạch sẽ bất thường.

 

Tôi cứ tưởng bà ta đã thay đổi, hóa ra chỉ là sau lưng tôi giở trò thôi.

 

Đúng lúc tôi đang thấy buồn nôn, giọng Trương Trì vang lên:

 

“Mẹ à, mẹ đừng lo. Giang Thanh vì muốn cưới con mà suýt chút nữa cãi nhau với ba mẹ cô ấy rồi, làm sao mà nghi ngờ con được chứ?”

 

Nghe vậy, mẹ Trương Trì lập tức lo lắng:

 

“Cãi nhau rồi? Vậy tiền với nhà của ba mẹ cô ấy liệu còn đưa cho nó không?”

 

Trương Trì hừ lạnh một tiếng:

 

“Hai ông bà già đó chỉ có một đứa con gái cưng, không cho cô ấy thì cho ai?”

 

Nghe đến đây, tôi không nhịn được mà siết chặt nắm tay.

 

Chỉ hận không thể xông vào màn hình mà xé nát cái bản mặt giả tạo kia.

 

Thì ra hai mẹ con nhà này nhắm vào tài sản nhà tôi từ đầu rồi.

 

Mẹ Trương Trì thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói:

 

“Vậy thì tốt. Không thì mấy tháng nay mẹ coi như uổng công rồi. Trên đời làm gì có mẹ chồng nào hầu hạ con dâu như vậy, ở quê nhà mình, con nhỏ Xuân Phương còn bị mẹ trị đến ngoan như cún cơ mà…”

 

Trương Trì cắt lời bà ta:

 

“Mẹ à, mẹ cẩn thận đừng lỡ miệng trước mặt Giang Thanh! Lưu Xuân Phương chẳng qua chỉ là con gái của một bí thư thôn, nhưng Giang Thanh thì khác. Chỉ riêng ba căn nhà bố mẹ cô ấy tặng nằm ngay trung tâm thành phố, cũng đủ khiến nhà họ Lưu có mấy đời cũng không dám mơ tới.”

 

“Đúng đúng đúng, không nhắc tới cô ta nữa, không nhắc nữa,” mẹ Trương Trì cười gượng hai tiếng, một lúc sau lại hiện lên vẻ đắc ý trên gương mặt, “Đúng là con trai mẹ giỏi thật! Mấy đứa con gái cứ thế mà thi nhau lao vào con!”

 

Thấy đến đây, tôi tắt màn hình camera.

 

Chuyện vốn dĩ chỉ cần hủy hôn là xong, vậy mà tôi lại bỗng không muốn như vậy nữa.

 

Vì làm thế là quá nhẹ cho Trương Trì rồi.

 

Anh ta phải trả giá đắt hơn thế mới được.

Tám giờ tối, tôi trở về nhà.

 

Cặp mẹ con giả tạo kia lập tức ùa ra đón.

 

Trương Trì đỡ lấy túi xách trên tay tôi, vẻ mặt đầy lo lắng hỏi:

 

“Vợ ơi, sao em về muộn vậy? Gọi cho em mãi mà không được.”

 

Ngay lúc tôi đang cảm thán trước khả năng nhập vai điêu luyện của anh ta.

 

Mẹ Trương ở bên cạnh cũng không hề kém cạnh, nhiệt tình nói:

 

“Thanh Thanh à, tối nay mẹ làm món tôm rim mơ mà con thích nhất đấy, con không về, mẹ với Tiểu Trì vẫn chưa ăn tối đâu, chỉ đợi con thôi.”

 

Tôi liếc nhìn cái bụng tròn xoe của bà ta, biết rõ hai mẹ con này chắc chắn đã ăn uống no nê từ lâu.

 

Giờ chẳng qua chỉ là diễn kịch cho tôi xem mà thôi.

 

Tôi ngồi xuống bàn ăn, làm bộ như ăn không vô.

 

Trương Trì và mẹ anh ta liếc nhau một cái, rồi hỏi:

 

“Vợ à, em sao vậy?”

 

Tôi giả vờ ấm ức nói:

 

“Hôm nay em đến khách sạn Marriott đặt cọc tiệc cưới, lại gặp ba em. Ông nói em đến cả tiền tiệc cưới cũng phải dùng thẻ phụ của ông ấy, thật mất mặt, chẳng khác gì đi nuôi chồng.”

 

Marriott là một trong những khách sạn đẳng cấp nhất Thượng Hải, tổ chức một buổi tiệc cưới ở đó ít nhất cũng mất ba triệu.

 

Trương Trì xuất thân từ nông thôn, gia cảnh không dư dả, nên tôi vốn định tự mình chi khoản này.

 

Nhưng giờ thì…

 

Nghe tôi nói vậy, vẻ mặt Trương Trì đầy áy náy:

 

“Vợ ơi, là do anh không tốt, nên ba mới coi thường anh như vậy. Sau này anh nhất định sẽ đối xử với em thật tốt.”

 

Mẹ chồng tôi bưng món cuối cùng lên bàn, thở dài ra vẻ chân thành:

 

“Ông thông gia cũng thật là, dù sao Thanh Thanh cũng là con gái duy nhất của ông ấy mà. Sau này chúng ta đều là người một nhà rồi, người một nhà mà còn tính toán như vậy làm gì?”

 

Tốt thật đấy, mùi trà xanh nồng nặc khắp bàn ăn.

 

Hai mẹ con này mà không ra Tây Hồ ngâm mình với trà Long Tỉnh thì đúng là uổng phí tài năng.

 

“Đúng vậy, người một nhà sao phải tính toán rõ ràng như thế?” Tôi đặt đũa xuống, làm bộ như chợt hiểu ra điều gì đó, nói:

 

“Chồng à, hay là tiền đặt cọc ở Marriott để anh trả đi, em không dùng thẻ phụ của ba nữa, cũng tiện cho ông thấy là anh thật lòng với em, em đâu có nuôi anh đâu chứ.”

 

“Khụ khụ khụ—” Trương Trì vừa nghe xong liền bị sặc, ho một hồi mới lắp bắp:

 

“Vợ à—”

 

Tôi lập tức ngắt lời anh ta:

 

“Chồng à, chẳng lẽ đến cả số tiền này anh cũng không muốn bỏ ra sao? Nếu vậy thì ba em chắc chắn sẽ càng giận hơn đấy, thôi thì chuyện kết hôn của mình… hay là gác lại đi?”

 

Nghe tôi nói vậy, Trương Trì cuống quýt:

 

“Đừng mà vợ ơi, em biết mà, anh thật sự muốn xây dựng một mái ấm với em… Tiền đặt cọc, anh sẽ trả.”

 

Mẹ Trương nghe con trai mình nói sẽ bỏ tiền ra, lập tức hoảng hốt.

 

Vừa định mở miệng nói gì đó thì bị Trương Trì ngăn lại bằng một ánh mắt.

 

Tôi giả vờ không thấy gì, an tâm bóc con tôm trên tay.

 

Gói tiệc cưới đơn giản nhất tại Marriott cũng cần đặt cọc mười lăm vạn.

 

Hơn nữa, nếu huỷ vì lý do cá nhân, số tiền này sẽ không được hoàn lại.

 

Nhìn sắc mặt của hai mẹ con đối diện mỗi lúc một khó coi, tôi khẽ cười lạnh trong lòng.

 

Đừng vội, món tiền này chỉ là khai vị thôi.

 

Vẫn còn một “món quà lớn” đang chờ các người đấy.

 

07

 

Hai ngày sau, tôi lấy cớ đi dạo phố với mấy chị em.

 

Cuối cùng cũng để lại không gian riêng cho hai mẹ con nhà đó.

 

Tại khách sạn năm sao gần nhà nhất, tôi cuộn mình trên sofa, mở màn hình giám sát lên.

 

Trước mắt là vẻ mặt đầy tức tối không thể tin nổi của mẹ Trương Trì.

 

“Con nói gì cơ? Chỉ tổ chức một đám cưới thôi mà mày bỏ ra mười lăm vạn? Con nha đầu c.h.ế.t tiệt đó không sợ tổn thọ à!”

 

Sắc mặt Trương Trì căng cứng:

 

“Cũng hết cách rồi, thôi thì sắp kết hôn rồi mà. Đợi lấy xong giấy đăng ký, ít nhất một nửa tài sản nhà cô ta cũng là của con rồi. Thêm hai năm nữa, con kiếm cái cớ đưa cô ta sang Thái chơi một chuyến, đến lúc đó… hơ.”

 

Anh ta chưa nói hết câu, chỉ khẽ cười nhạt một tiếng.

 

Thấy đến đây, cả người tôi lạnh toát.

 

Thì ra Trương Trì không chỉ nhắm đến tiền của tôi, mà còn muốn lấy cả mạng tôi.

 

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi bỗng trào dâng một nỗi biết ơn với Tưởng Nhung.

 

Nếu không có lời nhắc nhở của cô ấy, có lẽ đến giờ tôi vẫn còn bị đôi mẹ con này che mắt.

 

Nhưng bây giờ…

 

“Cốc cốc cốc—”

 

Tiếng gõ cửa khách sạn vang lên.

 

Người tôi đợi, đã đến rồi.

 

08

 

Người phụ nữ trước mặt tôi, ăn mặc giản dị, làn da ngăm đen.

 

Chính là Lưu Xuân Phương.

 

Phía sau cô ấy còn có một đứa trẻ chừng bốn tuổi.

 

Gương mặt có đến bảy phần giống Trương Trì.

 

Lưu Xuân Phương nhìn tôi đầy cảnh giác: “Cô là ai?”

 

Thực ra trên đường từ thôn Tam Hợp đến Thượng Hải, lão Chu đã nói sơ qua tình hình cho cô ấy.

 

Nếu không, cô ấy cũng không dễ dàng theo đến đây.

 

Tôi thừa biết, nhưng vẫn lên tiếng giải thích:

 

“Tôi là vợ chưa cưới của cha đứa bé nhà chị.”

 

Nói xong, tôi liền đưa cho cô ấy xem ảnh cưới của tôi và Trương Trì chụp trước đây.

 

Và cả những bức ảnh Tưởng Nhung đã gửi cho tôi: “Cô gái trong hình là tình nhân của cha đứa bé.”

 

Sắc mặt Lưu Xuân Phương lập tức trắng bệch.

 

Cô ấy không thể tin nổi người đàn ông lớn lên cùng cô, thậm chí do chính tay cô chu cấp ăn học lên đại học, lại có thể phản bội mình đến như vậy.

 

Lưu Xuân Phương cứng miệng nói: “Mấy người thành phố các cô nhiều chiêu trò, ai biết cô có đang lừa tôi không?”

 

Tôi không nói thêm lời nào, mà trực tiếp bấm gọi Trương Trì.

 

Chờ đến khi giọng nói quen thuộc bên kia vang lên: “Vợ ơi, sao thế?”

 

Gương mặt Lưu Xuân Phương lập tức trở nên xám như tro.

 

Tôi qua loa vài câu với Trương Trì rồi cúp máy.

 

Sau đó nhìn Lưu Xuân Phương hỏi:

 

“Bây giờ, chị tin chưa?”