Chương 3

Cập nhật lúc: 14-04-2026
Lượt xem: 0

Thế là mẹ chồng tôi tự ý quyết định, chẳng nói năng gì, dọn thẳng tới nhà tôi.

Tôi già rồi, chẳng còn sống được bao lâu. Giờ bệnh rồikhông thể ở nhà con trai mấy hôm à?”

Vừa nói vừa chấm nước mắt.

Còn gào khóc gọi tên chồng mình.

Dù gì thì bà ấy cũng là mẹ của Tô Thụ, dù không nuôi anh được mấy ngày.

Nhưng dù sao cũng là người sinh ra anh, hơn nữa đúng là  chút bệnh vặt thật, nên Tô Thụ cũng không tiện từ chối.

“Để anh tìm người giúp việc chăm mẹ, em không cần lo, cứ kệ đi.”

Tô Thụ sắp xếp cho mẹ ở phòng khách, dỗ dành một lúc, bà mới yên.

Nhưng giúp việc còn chưa thuê đượcđã  người không mời mà đến.

Tôi mới hiểu tại sao mẹ chồng nhất quyết phải ở nhà tôi.

Theo như lời Tô Thụ thì, nếu cần người chăm sóc, thì thuê giúp việc rồi để mẹ ở nhà bà cũng được, cần gì phải đến đây.

Cho đến khi Điền Mịch mang một đống đồ tẩm bổ và nguyên liệu nấu ăn đến.

Tôi mới hiểu, hóa ra là vì chuyện này.

Rõ ràng là muốn mang Điền Mịch vào nhà tôi một cách danh chính ngôn thuận.

Nhưng cô ta đã muốn chăm sóc mẹ chồng tôivậy thì tôi và Tô Thụ bàn bạc một chút, mượn gió bẻ măng.

Cứ để cô ta làm giúp việc luôn.

Trả lương đàng hoàng, coi như cho cô ta một cái danh.

Đã muốn ở trong nhà tôi, dòm ngó sinh hoạt hàng ngày của tôi và Tô Thụ, thì cho cô ta toại nguyện.

Điền Mịch nghe xong, vừa  lương, lại được ở nhà tôi, lập tức đồng ý.

“Thật ra tiền nong không quan trọng. Chủ yếu là bác gái trước giờ đối xử tốt với cháu, giờ bác bệnh rồi, cháu tự nhiên phải chăm sóc chứ.”

Nói thì hay đấy, nhưng bụng thì chẳng tốt lành gì.

Chưa kịp để tôi ra tay, Tô Thụ đã mất kiên nhẫn.

Tôi bỏ tiền ra thuê cô làm giúp việc, mà cô nấu cơm cũng không biết, thì chăm sóc cái gì? Làm không được thì cuốn gói đi sớm cho khỏe.”

Điền Mịch và mẹ chồng tôi đều không ngờ Tô Thụ thực sự coi cô ta là giúp việc.

Cả hai đều trố mắt nhìn anhkhông biết nói gì.

“Con nói gì vậy? Dù gì Điền Mịch cũng là bạn học của con, còn là mối tình đầu nữa, con nói thế không sợ làm người ta đau lòng sao?”

Điền Mịch quả thật bắt đầu làm bộ đáng thương.

Giả vờ như muốn khóctôi vội giơ tay ngăn lại.

“Hôm qua tôi nói với cô rất rõ ràng rồi. Chúng tôi trả lương cho cô, để cô làm giúp việc kiêm chăm sóc mẹ chồng. Cô cũng đồng ý rõ ràng. Nếu cô đã sớm nói mình không biết nấu ăn, chúng tôi đã tìm người khác rồikhông làm phiền cô.”

Đúng đấy, vợ tôi nói đúng. Mời cô đến là làm giúp việc, chứ không phải đến làm khách. Nhận lương mà không làm việc, trên đời này làm gì  chuyện bữa trưa miễn phí? Không làm được thì đi, thuê giúp việc chứ đâu phải rước Phật về thờ, còn phải ngày ba bữa thắp nhang?”

Điền Mịch đã muốn làm vai giúp việc, thì đừng trách vợ chồng tôi không nể mặt.

Cuối tuần, hai vợ chồng tôi nghỉ ở nhà.

Liên tục sai bảo Điền Mịch làm đủ chuyện.

Cô ta  vẻ không vui, nhưng cũng không dám thể hiện ra mặt.

Mới nhờ cắt trái cây, rót ly nước…

Đã nghe thấy cô ta vào phòng mẹ chồng khóc kể.

Nói vợ chồng tôi ngược đãi cô ta.

Nói cô ta  lòng tốt muốn chăm sóc mẹ chồng tôi, kết quả bị đối xử như người hầu.

Nhưng vừa quay sang gặp Tô Thụ, lại tỏ ra mềm mỏng ngọt ngào.

Ban ngày, không  việc gì, tôi và Tô Thụ ở trong phòng ngủ xem phim chơi game.

Cố ý không đóng kỹ cửa.

Tôi thua game, tức giận nằm lỳ trên giường không thèm để ý Tô Thụ.

Tô Thụ ôm tôi, tay thì bắt đầu “làm loạn”.

Từ góc nằm của tôi thể nhìn thấy rõ qua khe cửa – Điền Mịch đang lén nhìn vào.

Sợi dây chuyền trên cổ cô ta cứ lóe sáng.

“Chồng à, trong nhà  cô giúp việc xinh đẹp thế nàyanh không rung động à?”

“Em ghen à?”

Tô Thụ siết eo tôi, sát môi tôi nói: “Một bông hoa tàn, ở nước ngoài không biết đã chơi bời với bao nhiêu thằng, giờ bị đá rồi mới quay lại tìm anh. Em thấy anh giống thằng ngu lắm à?”

Tôi bật cười: “Em còn chưa hỏi anh, hai người bao lâu không gặp rồisao anh biết cô ta ở nước ngoài làm gì?”

“Trời, em không biết hả, trước hôm cưới, mấy đứa bạn cũ tụ tập nói xấu cô ta suốt. Tin xấu lan nhanh lắm. Mà anh cũng phát thiệp cưới rồisao mà đổi được nữa.”

Tôi gật gù như hiểu.

Nhưng mắt vẫn dán về phía cửa.

“Chồng à một cô người yêu cũ như vậy chắc cũng mệt mỏi ha?”

“Chứ sao nữa, nên em phải bù đắp cho anh đilại đây hôn cái nào.”

Tô Thụ ôm chặt lấy tôi, bắt đầu không đứng đắn.

Tôi đẩy anh: “Ơ kìa, cửa còn chưa đóng, trong nhà còn  người.”

Tô Thụ hoảng, vội nhảy xuống giường ra đóng cửa.

Vừa hay bắt gặp Điền Mịch đang lén nghe trộm.

“Cô làm cái gì vậy? Ban ngày ban mặt đứng rình mò trước cửa phòng người khác, là giúp việc mà không biết giữ khoảng cách à?”

Điền Mịch luống cuống: “Không, tôi không nghe trộm, tôi mới đi tới, định gọi hai người ra ăn trái cây…”

“Gọi một tiếng không được hả? Phải đứng sát cửa người ta? Cô  bệnh nhìn lén không đấy?”

Tôi cũng rời giường, ra đứng cạnh Tô Thụ khoác tay anh.

“Chồng àanh khó tính quá. Người ta  lòng tốtđã cắt trái cây xong rồi, thì mình ra ăn chút đi.”

Tô Thụ ôm eo tôi, vòng qua người Điền Mịch đi ra phòng khách.

Mẹ chồng tôi đang ngồi thảnh thơi trên ghế sô pha ăn trái cây.