Chương 2

Cập nhật lúc: 01-05-2026
Lượt xem: 0

Sau khi lên cấp hai, tôi ở nội trú, cuối tuần về nhà một chuyến để lấy tiền và quần áo rồi đi ngay, không dám nán lại dù chỉ một chút.

Những năm đó, tôi hết lần này đến lần khác đi trên con đường em gái từng đi đưa cơm, cẩn thận nhìn từng ngọn cỏ, từng cái cây trên đường, cố gắng tìm ra một chút manh mối nào đó và tưởng tượng vô vàn khả năng.

Khổ sở giày vò.

4

“Bình thường em ngủ trưa bao lâu?” Lão Dư rất hứng thú với vụ án này nên vừa lật hồ sơ tôi tìm được vừa hỏi.

Năm đó, vụ án này được xếp vào loại mất tích, cứ thế bị gác lại suốt mười mấy năm.

“Tùy tình hình ạ,  khi lâu mà cũng  khi ngắn. Nhưng hôm đó không hiểu sao em lại rất buồn ngủ, còn ngủ hơn hai tiếng lận, đến khi bị bố em gọi mới dậy.”

“Em nói em bị say nắng, khi đó cảm giác thế nào? Còn nhớ không?”

Tôi cố gắng hồi tưởng lại cảm giác trưa hôm đó.

“Toàn thân rã rời, buồn ngủ, chóng mặt, đầu óc nặng trịch, chân tay nhẹ bẫng…”

Lão Dư nghe xong thì trầm ngâm một lát.

“Em đã từng nghĩ tới chưa lẽ em không phải bị say nắng không?”

Da đầu tôi tê dại, trợn tròn mắt nhìn ông.

“Triệu chứng của say nắng là hoa mắt chóng mặt, ù tai đau đầu, tứ chi rã rời, buồn nôn ói mửa, đổ mồ hôi lạnh…”

“Triệu chứng của em không giống say nắng, ngược lại giống như đã uống phải…”

Trong lòng tôi giật mìnhkhông đợi ông nói hết đã buột miệng hỏi: “Uống phải cái gì ạ?”

“Thuốc an thần hoặc thuốc  thành phần gây mê.” Lão Dư nhìn tôi rồi nói đầy ẩn ý.

Sao tôi lại không nghĩ ra nhỉ?

Quả thật triệu chứng của việc uống thuốc an thần và say nắng  nhiều điểm tương đồng.

Tuy nhiên, say nắng  hai đặc điểm rất riêng biệt, đó là buồn nôn ói mửa và đổ mồ hôi lạnh.

Nhưng hôm đó tôi nhớ rất rõ, tôi không hề !

Tất cả lông tơ trên người tôi đều dựng ngược lên.

5

Năm đó, người lớn bao gồm cả cảnh sát đều mặc nhiên cho rằng tôi lười biếng, sợ nóng nên đã để em gái đi đưa cơm.

Tất cả những gì tôi nói đều bị coi là lời bào chữa để trốn tránh trách nhiệm.

Họ đã dồn hết sức lực vào việc tìm người.

Vì vậy đã bỏ lỡ một manh mối quan trọng đến thế.

“Thầy ơi, sao thầy lại nghĩ em không phải bị say nắng ạ?”

Vụ án cuối cùng đã  bước đột phá, tôi kích động đến mức run rẩy toàn thân.

“Đơn giản thôi. Qua lời kể của em thì  thể thấy em và em gái  tình cảm sâu sắc, em ấy còn nhỏ mà tự đi đưa cơm, em sẽ rất lo lắng cho em ấy.”

“Trong trường hợp bình thường, em sẽ đợi em ấy về rồi mới ngủ nhưng em lại ngủ thiếp đi, còn ngủ lâu như vậy. Nếu không phải bố em đánh thức thì e rằng em còn ngủ lâu hơn nữa.”

“Rõ ràng điều này không bình thường.”

Lão Dư vừa xem hồ sơ vừa nói.

Mắt tôi nóng lên, gật đầu.

Bao nhiêu năm qua, Lão Dư là người đầu tiên nhận ra tình cảm giữa tôi và em gái là phi thường.

Năm đó sau khi em gái mất tích, bố tôi chỉ vào mũi tôi mà mắng: “Mày làm chị kiểu gì vậy hả? Em gái mất tích mà mày cũng ngủ được sao? Sao mày không ngủ c.h.ế.t luôn đi?”

Lúc đó tôi không hiểu tại sao mình lại ngủ thiếp đi, đến cả bản thân tôi cũng tự căm ghét mình.

Không ai biếttôi yêu em gái đến nhường nào.

Càng không ai biết, tình cảm giữa chúng tôi vượt xa tình chị em thông thường.

Không chỉ vì trước khi tôi vào tiểu học, chúng tôi đã ở bên nhau 24 giờ mỗi ngày.

Mà còn bởi vì dù là mùa đông lạnh giá hay mùa hè nắng gắt, chúng tôi đều nương tựa vào nhau, cùng sẻ chia hoạn nạn.

Khi ấy, bố mẹ vì bận làm ăn, đã để tôi và em gái ở nhà cho bà nội chăm sóc nhưng bà nội lại sùng bái đạo Thiên Chúa, thường xuyên chạy đi tụ họp với giáo hữu, bỏ mặc tôi và em gái ở nhà cả ngày, không hề quan tâm.

Vì vậy, sáu tuổi tôi đã biết nấu cơm cho em gái ăn, cơm cháy thì cùng ăn cơm cháy, cơm thơm thì cùng ăn cơm thơm.

Con cái nhà người khác khóc đều gọi mẹ, còn em gái tôi khi khóc lại gọi là chị.

6

“Hôm đó em ra nhiều mồ hôi, chắc hẳn đã uống không ít nước. Có lẽ vấn đề nằm ở nước.”

Lão Dư chỉ vào cốc nước trước mặt tôi.

“Thế nhưng ai lại hạ thuốc một đứa trẻ mười tuổi? Mục đích là gì ạ?” Tôi không kìm được hỏi.

Khi nói câu này, trong đầu tôi hiện lên hai khả năng, mỗi khả năng đều khiến người ta tuyệt vọng hơn.

“Nhà em  kẻ thù không?”

Tôi lắc đầu: “Bố mẹ con làm ăn chú trọng hòa khí sinh tài, rất ít khi xung đột với người khác. Hôm đó kẻ vô lại duy nhất từng bất hòa với nhà em, lại  bằng chứng ngoại phạm.”

Khi chúng tôi đang nói chuyện thì bên ngoài trở nên ồn ào.

Là một cặp vợ chồng đến đồn cảnh sát báo án tìm con.

“Đồng chí cảnh sát, con của nhà chúng tôi tám tuổi bị tự kỷ, bố cháu đưa cháu đi tập phục hồi chức năng, trên đường lại làm lạc mất cháu rồi. Các đồng chí nhất định phải giúp chúng tôi với!”

Người phụ nữ vô cùng lo lắng, thiếu chút nữa là quỳ xuống rồi.

Người đàn ông rũ đầu ủ rũ, giọng điệu tự trách nhưng vẻ mặt lại ẩn chứa sự nhẹ nhõm không che giấu được.

Tôi thấy tình huống này thì đại khái đã biết chuyện gì xảy ra.

Tuy tôi vào làm ở cục cảnh sát chưa đầy một năm nhưng những vụ án như thế này đã xảy ra vài lần rồi.

Phần lớn đều là những đứa trẻ có vấn đề, gia đình không gánh nổi chi phí điều trị hoặc phục hồi chức năng hoặc bố mẹ không chịu nổi sự dày vò suốt nhiều năm, lại không thấy hy vọng nên đã bỏ rơi con nhưng lại sợ bị người khác chỉ trích nên đến đồn cảnh sát báo án làm màu.

Dù vậy, tôi vẫn hỏi cặn kẽ người đàn ông về diễn biến sự việc.

“Lúc chúng tôi đi ngang qua công viên Tân Hải, con bé nhìn thấy có người đang cho hải âu ăn, kéo thế nào con bé cũng không đi. Tôi đành đi mua một phần thức ăn cho hải âu nhưng chỉ trong chốc lát quay người lại con bé đã biến mất.”

Đứa trẻ bị lạc vào hơn năm giờ chiều, lúc đó đúng vào thời điểm thủy triều lên.

Họ tìm kiếm khắp nơi không thấy mới đến báo cảnh sát, lúc này đã hơn hai tiếng đồng hồ kể từ khi đứa trẻ bị lạc.

Nếu gặp nguy hiểm, mất mạng chỉ cần vài phút.

Nếu gặp kẻ buôn người, hai tiếng đồng hồ đủ để đến bến xe, ga tàu.

Quá muộn rồi.

Dù vậy, cục cảnh sát cũng không thể mặc kệ.

Lão Dư bảo tôi lập tức đăng thông báo tìm người, lấy địa điểm mất tích làm bán kính, nhanh chóng lan truyền trên mạng xã hội.

Đồng thời sắp xếp một đội đặc nhiệm đến các đầu mối giao thông lớn để tìm đứa trẻ và liên hệ với hai đội cứu hộ chuyên nghiệp tiến hành tìm kiếm suốt đêm trên bờ biển.

Ba mũi giáp công, đã thực hiện mọi biện pháp có thể.

Phần còn lại thì phải xem số phận của đứa trẻ rồi.

7

Sau khi cặp vợ chồng ấy cảm ơn rồi rời đi, Lão Dư nhìn bầu trời đêm đen kịt bên ngoài, nói: “Khả năng đứa trẻ này còn sống không cao, việc phát hiện t.h.i t.h.ể chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Em gái em bị hen suyễn nặng phải không? Có khi nào là…”

Tôi ra sức lắc đầu phủ nhận: “Không thể nào. Gia đình em chưa bao giờ ghét bỏ em gái. Sau khi em gái mất tích, em trở thành tội nhân lớn nhất trong nhà, mười mấy năm nay mẹ em chưa từng nói với em một lời nào.”

Ông nhìn tôi rồi gõ gõ vào tập hồ sơ: “Thế còn bà nội em thì sao? Bà ấy đối xử với hai chị em thế nào?”

Tôi giật mình: “Thầy nghi ngờ là bà nội em ạ?”

Thật vậy, nếu không phải là kẻ thù ra tay thì người có thể bỏ thuốc an thần vào nước của tôi, ngoài bố mẹ tôi ra chỉ có bà nội tôi thôi.

“Không hoàn toàn là vậy mà chỉ đang xem xét khả năng để phân tích vụ án mà thôi.”

“Thật lòng mà nói, không tốt cho lắm. Nhưng hôm đó có người làm chứng bà ấy đang đi lễ ở nhà hàng xóm, bà ấy cũng có bằng chứng ngoại phạm.”

Lão Dư im lặng một lát rồi lại hỏi: “Thật sự không có một ai nhìn thấy em gái em sao?”

“Con đường đó hơi hẻo lánh, buổi trưa mùa hè gần như không có một bóng người. Bên đường chỉ có ba cửa hàng, trong đó hai cửa hàng là quán nướng và chỉ mở cửa vào buổi tối. Chỉ có một cửa hàng bán trứng trà, là của một người tàn tật, bình thường ông ấy sống ở trong tiệm nhưng buổi trưa cũng không mở cửa. Vì vậy, không ai nhìn thấy em gái cả.”

Lão Dư liên tục lắc đầu: “Chuyện này lại lạ lùng rồi, vụ án này thật sự khó hiểu.”

Đến cả Lão Dư cũng không có manh mối, hy vọng vừa nhen nhóm trong tôi lại tan biến.

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh đứa trẻ mất tích trên màn hình máy tính, cùng tuổi với em gái tôi, cùng đôi mắt đen trắng rõ ràng thì tâm trạng vô cùng nặng nề.

Lão Dư thấy tôi buồn bã thì động viên: “Tiểu Nhạc, đừng bỏ cuộc, ngày nào chưa được tìm thấy t.h.i t.h.ể thì em gái em vẫn còn hy vọng sống, hãy cố gắng nhớ lại nhiều chi tiết hơn nữa. Chúng ta phá án phải dũng cảm và cẩn thận, chỉ cần là chuyện đã làm thì nhất định sẽ có dấu vết. Khi nào rảnh thì về nhà một chuyến, xem có thể nhớ ra điều gì không.”

Tôi gật đầu.

8

Lúc tan ca đã là đêm khuya, căn nhà thuê mới của tôi không xa nhà bố mẹ, tôi cứ đi mãi rồi bước đến con đường mà em gái đã mất tích năm xưa.

Con đường ngày xưa chỉ có hai ba cửa hàng, giờ đã biến thành một phố ẩm thực sầm uất, ngay cả vào rạng sáng, vẫn còn những hàng quán đang mở cửa.

Lão Dư nói đúng, chuyện đã làm thì sẽ để lại dấu vết, nhất định có chi tiết gì đó mà tôi đã không để ý.

Đó là gì nhỉ?

“Trứng trà! Trứng trà! Trứng trà ngũ vị!”

Ông chủ bán trứng trà nhắm mắt, nghiêng tai lắng nghe rồi gọi với theo tôi: “Là nhóc lớn nhà họ Nhạc phải không? Tan ca rồi à? Lại đây ăn một quả trứng trà đi, vừa mới ra lò đấy!”

Ông ta họ Vương, là một người mù, lũ trẻ con cùng lứa chúng tôi đều gọi ông ấy là Vương Mù.

Ông ấy bán trứng trà trên con đường này đã hơn hai mươi năm rồi.

Hồi nhỏ, tôi và em gái thường xuyên lén lấy tiền mua trứng trà ông ấy luộc ăn.

Vì mẹ tôi không cho mua, nói ông ấy là người mù, đồ làm ra không sạch sẽ và dễ bị bệnh.

Trẻ con thì đâu quan tâm đến mấy chuyện đó, miễn sao ngon là được.

Ai cũng nói tai của người mù thính, quả thật đúng vậy.

Dù giữa đêm khuya con đường này không còn nhiều người nhưng xung quanh tôi vẫn có năm sáu người.

“Là cháu đây, bác Vương, cho cháu hai quả trứng trà.”