Chương 6
Trung tâm phúc lợi xã hội không có khả năng chi trả chi phí điều trị cho con bé, nên đã thông báo cho bố tôi đến xem sao.
Vì bố tôi từ rất sớm đã liên lạc với bên đó, bày tỏ nguyện vọng nhận nuôi An An.
Chúng tôi là hộ khẩu nông thôn, một con, chính sách cho phép.
Cho nên với căn bệnh hiểm nghèo này, họ mới báo trước cho bố tôi.
Là bệnh hiểm nghèo.
Loại rất nặng.
Chẳng trách sau khi nói chuyện với nhân viên ở trung tâm, bố tôi chưa từng giãn mày ra.
Mẹ tôi vừa nghe, vừa lau nước mắt.
Bởi vì điều này quá nghiệt ngã.
An An số khổ.
Vừa mới thoát ra khỏi một cái hố lớn, lại ngay lập tức rơi vào một cái hố còn lớn hơn.
Và cái hố này, có lẽ ngay cả bố tôi cũng không thể lấp đầy.
Nhà chúng tôi không có nhiều tiền như vậy.
Không lâu sau, chú Trần nghe tin tìm đến.
21
Mẹ tôi vội đi làm việc nhà, để lại không gian cho hai người đàn ông bàn chuyện.
Bố tôi từ trong cặp tài liệu, lấy ra một xấp giấy tờ.
Chú Trần cũng như trước đây, càng xem tài liệu, lông mày càng nhíu chặt.
Thuốc lá cũng hút hết điếu này đến điếu khác.
Nói đến phẫu thuật, nói đến Bắc Kinh, nói đến cần mấy chục vạn…
Chú Trần chỉ vào chiếc máy tính hỏi bố tôi:
“Cái đó, còn dùng được không? Kêu gọi giúp đỡ lần nữa, có được không?”
Bố tôi vò đầu, nói:
“Tôi không phải là không nghĩ tới, nhưng những người trong nhóm đã cố hết sức rồi, tôi cũng đã báo tin tốt cho họ rồi… đừng làm phiền họ thêm nữa, câu chuyện này đối với họ đã kết thúc một cách tốt đẹp rồi, như vậy là tốt nhất…”
Chú Trần lại hỏi ngược lại bố tôi:
“Thế còn An An? Làm sao bây giờ?”
Bố tôi rất phiền não.
Chú Trần lại tiếp tục hỏi, hay đúng hơn là dồn ép bố tôi:
“Thực ra cách làm ở ngay đó, tôi còn nghĩ ra được… đừng nói là anh không nghĩ ra.”
Tôi rất tò mò, thật sự có cách gì sao?
Khi đó, tôi đã có nhận thức nhất định về tiền bạc.
Tôi biết một tháng bố tôi chỉ kiếm được khoảng hai nghìn, mẹ tôi thì hơn một nghìn một chút.
Mà một năm cũng không tiết kiệm được một, hai vạn.
Chứ đừng nói đến mấy chục vạn.
Chú Trần cũng không thể có nhiều tiền như vậy.
Vậy thì, rốt cuộc còn có cách nào nữa?
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc máy tính thần kỳ đó.
22
[An An bị bệnh, ước tính cần bốn mươi vạn chi phí điều trị, chúng tôi không có tiền, nhưng có một cách có thể cứu con bé, có thể sẽ thất bại, và cũng có cái giá phải trả.]
Bố tôi đã viết sẵn câu này trong hộp thoại của nhóm QQ.
Nhưng mãi vẫn không thể gửi đi.
Nhóm QQ này, cùng với sự tiến triển của sự việc, đã đổi tên thành [An Hảo].
Nói về sự bình an của An An, cũng nói về sự bình an của mỗi người.
Và họ vẫn đang bàn luận, khi nào sẽ lập nhóm đến thăm An An…
Bố tôi vẫn rất do dự.
“Mặc kệ anh!”
Chú Trần hét lớn một tiếng, một tay đập xuống bàn phím.
Tin nhắn cứ thế được gửi đi.
Bố tôi sững sờ.
Trong giây lát, cuộc trò chuyện trong nhóm dừng lại.
Vài giây sau, có người gửi một câu:
[Cậu mẹ nó đang giở trò quỷ gì vậy?]
Bố tôi ngẩn người, tay dừng trên bàn phím, hoàn toàn không gõ được chữ nào.
Nhưng mà, người đó lại ngay lập tức gửi thêm một câu:
[Tải tài liệu lên, nhanh lên!]
Chú Trần cũng giục bố tôi:
“Nhanh lên chứ!”
Bố tôi luống cuống lấy xấp giấy tờ từ trong cặp ra.
Rồi lại luống cuống dùng chiếc máy scan to kềnh để quét.
Cuối cùng mới luống cuống gửi hết hình ảnh vào nhóm.
Hồi lâu sau, trong nhóm mới bắt đầu hiện lên từng câu một:
[U não, bóng mờ đã rất rõ rồi.]
[Vấn đề không lớn, giai đoạn giữa, tạm thời sẽ không nguy hiểm đến tính mạng.]
[Tôi không hiểu, nhưng ngày mai tôi có thể đến bệnh viện Hiệp Hòa hỏi thử.]
[Tôi thấy bốn mươi vạn không đủ, chi phí dinh dưỡng sau này còn chưa tính vào.]
[Lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?]
[C.h.ế.t tiệt, tôi hình như biết phải làm thế nào để kiếm tiền rồi…]
[Tôi cũng đoán được rồi, nhưng tôi thấy không an toàn.]
[Lừa đảo? Gây quỹ bất hợp pháp? Hay là dính líu đến những việc phạm pháp khác?]
…
Chú Trần cũng đang nhìn chằm chằm vào màn hình.
Chú sốt ruột rồi.
Chú lấy thẻ công tác của mình ra, đập lên bàn máy tính, nói:
“Scan cho họ xem, một lũ mù luật, dùng cái này của tôi để đảm bảo với họ, tuyệt đối không vi phạm pháp luật!”
Bố tôi lại một lần nữa sững sờ.
23
“Nếu không ổn, chú sẽ mất việc đó.”
Bố tôi vẫn còn chút do dự.
Nhưng chú Trần thì không chút do dự:
“Nếu không ổn, An An sẽ c.h.ế.t.”
Bố tôi gật đầu.
Ông scan thẻ công tác của chú Trần.
Sau đó nói trong nhóm:
[Tôi có một người bạn làm ở đơn vị này, anh ấy có thể giúp chúng ta tránh các vấn đề pháp lý.]
Thẻ công tác vừa được gửi đi, nhóm lại bùng nổ.
Bởi vì đây không chỉ là một tấm thẻ công tác.
Đây là một sự quyết tâm.
Sau đó, cuộc thảo luận trong nhóm chỉ còn lại hai loại…
Một là điều trị như thế nào, cơ bản đều đồng thuận rằng, phải đến Bắc Kinh.
Dù sao An An mới bốn tuổi, mà đây lại là u não, phẫu thuật mở hộp sọ rất nguy hiểm, sơ suất một chút là có thể mất mạng, hoặc để lại di chứng suốt đời.
Hai là, quyên tiền.
Chi phí điều trị cơ bản ít nhất là bốn mươi vạn, cộng thêm các chi phí phục hồi, dưỡng bệnh, dinh dưỡng sau này, cần khoảng năm mươi vạn.
Vì vậy, mục tiêu là quyên góp năm mươi vạn.
Đương nhiên là quyên góp.
Những người trong nhóm đã nhận quyên góp một phần trước, nhưng cũng chỉ được vài vạn.
Khó khăn nằm ở chỗ, làm thế nào để quyên góp số tiền còn lại.
[Lên mạng kêu gọi giúp đỡ, sẽ có người giúp, nhưng sẽ không có nhiều người giúp như vậy.]
[Giống như tại sao các bạn lại có mặt trong nhóm này, là vì muốn đ.á.n.h tôi.]
[Tôi không tin họ sẽ quyên tiền để cứu mạng một cô bé, nhưng tôi tin rằng để hủy hoại tôi, dù không có tiền họ cũng sẽ góp sức ở những phương diện khác.]