Chương 2
Vừa nhìn thấy tôi, anh liền thở phào, ôm chầm lấy tôi thật chặt.
“Đừng chạy lung tung nữa, anh đã tìm em cả đêm.”
Tôi đưa tay đẩy anh ra, lòng ngổn ngang trăm mối.
Khi anh nói câu đó, anh có nghĩ đến cảm giác của tôi không? Còn chỗ nào trong cái “nhà” ấy dành cho tôi sao?
Tôi nghiêng người tránh bàn tay anh vừa giơ lên, lạnh lùng hỏi:
“Anh đến có chuyện gì?”
Mạnh Vân cười gượng.
“Hôm qua chị dâu thấy em bỏ đi thì khóc suốt. Em có thể về nói với cô ấy một tiếng, là em không giận nữa được không?”
Tim tôi như có tảng đá rơi xuống.
Tôi bật cười mỉa mai, suýt chút nữa lại tự đa tình rồi. Cuối cùng vẫn là vì chị dâu.
“Mạnh Vân, anh nghĩ tôi là mẹ thánh chắc?”
Mạnh Vân khựng lại, rồi ngẩng đầu, vẻ mặt không vui.
“Tinh Tinh, em thật quá đáng. Anh trai mất rồi, chị dâu một mình nuôi con rất khổ, anh giúp một tay thì có gì sai?”
“Tôi còn có thể giúp gì nữa? Đem cả hôn lễ của mình dâng cho chị ta? Hay tặng luôn cả chồng cho chị ta?”
“Mạnh Vân, rốt cuộc anh là chồng của ai?”
Tôi tưởng mình đã đủ bình tĩnh… nhưng không, tôi vẫn gào lên trong đau đớn.
Nước mắt tôi tuôn như suối, Mạnh Vân giật mình, vội vàng ôm chặt lấy tôi.
“Tinh Tinh, anh đã nói rồi, anh chỉ thương hại cô ấy thôi, tin anh được không?”
Tôi òa khóc trong vòng tay anh, không thể kìm nén được nữa.
Anh ôm tôi, không ngừng dỗ dành:
“Đừng khóc nữa, anh đưa em đi ăn nhé?”
Mạnh Vân đưa tôi đến một nhà hàng tôi thích từ lâu.
Thật ra, trước khi có chị dâu, anh là người bạn trai gần như hoàn hảo.
Biết nghe lời, nhớ mọi sở thích của tôi, chu đáo và dịu dàng.
“Đừng giận nữa, nhà hàng này anh đã đặt trước nửa năm. Vốn dĩ muốn dành cho em một bất ngờ.”
“Chuyện của chị dâu, anh sẽ xử lý ổn thỏa, tuyệt đối không để em buồn, được không?”
Lòng tôi bắt đầu dao động.
Tôi đang định mở miệng thì bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh một cái.
“Đồ đàn bà xấu xa, không được cướp ba của tôi!”
Tôi va lưng vào mép bàn, đau đến toát mồ hôi lạnh.
Âm nhạc ngưng bặt, mọi ánh mắt trong nhà hàng đổ dồn về phía tôi, xì xào bàn tán.
Cảnh tượng này khiến tôi lập tức nhớ lại ngày hôm đó — ngày tôi bị bỏ rơi giữa hôn lễ.
Tôi nhìn về phía Mạnh Vân cầu cứu, nhưng trong mắt anh chỉ có chị dâu đang đỏ hoe mắt.
“Điện thoại anh không gọi được, An An cứ khóc tìm anh mãi. Anh định bỏ rơi mẹ con em thật sao…?”
Mạnh Vân vội vàng dỗ dành chị dâu:
“Sao có thể chứ, anh đã hứa… sẽ chăm sóc cho mẹ con em mà.”
Đứa bé nhào vào ôm chặt lấy chân anh, gào khóc.
“Ba đừng bỏ con với mẹ mà… đừng đi với con đàn bà xấu xa kia…”
“Được rồi được rồi, ba hứa với con.”
Khoảnh khắc đó… tôi cảm giác như vừa bị ai đó tát cho một cái thật mạnh.
Nhân viên phục vụ liếc tôi một cái đầy khinh miệt.
“Ăn mặc lòe loẹt như vậy, hóa ra là tiểu tam à.”
Không biết là ai đó bỗng hét lớn:
“Tiểu tam cút khỏi nhà hàng đi! Cút ra ngoài!”
Ông chủ nhà hàng thấy tình hình không ổn, vội vàng gọi bảo vệ đuổi tôi ra ngoài.
Tôi liên tục lắc đầu.
“Tôi không phải tiểu tam, cô ta…”
“Chu Tinh!”
Mạnh Vân đột ngột hét lên, cắt ngang lời tôi.
Tôi sững người trong giây lát, rồi bị bảo vệ thẳng tay ném ra khỏi nhà hàng.
Giữa trời băng tuyết, tôi mặc chiếc váy mỏng manh ngã nhào xuống nền tuyết lạnh.
Đầu ngón tay tê buốt đến đau nhói, còn đứa cháu thì vui mừng reo hò.
“Yeah! Con đàn bà xấu xa cút rồi! Ba mẹ dẫn con về nhà thôi!”
Mạnh Vân nắm tay chị dâu và đứa cháu rời đi.
Chỉ còn mình tôi, ôm lấy mắt cá chân sưng đỏ, ngồi bệt trong tuyết, hứng chịu ánh nhìn chế giễu của mọi người.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Mạnh Vân.
“Tinh Tinh, em tự về trước đi. Tinh thần chị dâu không ổn, anh không thể để cô ấy bị người khác chỉ trỏ.”
Chiếc xe dần chạy xa, mất hút khỏi tầm mắt.
Khoảnh khắc ấy, tia hy vọng cuối cùng tôi dành cho Mạnh Vân cũng tan biến sạch sẽ.
Tôi như cái xác không hồn trở về phòng, điện thoại liên tục vang lên, toàn là tin nhắn xin lỗi của anh ta.
Chặn số, xóa hết.
Thế giới bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ.
Tôi ngồi đờ đẫn ôm chăn, mới phát hiện ra… mình đã không còn khóc được nữa.
Điện thoại bỗng reo lên, tôi bắt máy mới biết là mẹ gọi.
“Tinh Tinh, mẹ đã nói rồi, Mạnh Vân không đáng tin. Con sang nước ngoài đi, vừa hay bố mẹ cũng tiện chăm sóc con.”
Trước đây, gia đình từng muốn đưa tôi ra nước ngoài, nhưng tôi vì Mạnh Vân mà từ chối.
Lần này, tôi siết chặt điện thoại.
“Bố mẹ, con muốn ra nước ngoài.”
Chương 3
Bố mẹ nhanh chóng mua vé máy bay cho tôi.
Nhưng Mạnh Vân lại tìm đến.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã liên tục xin lỗi.
“Tinh Tinh, anh sai rồi, anh thật sự sai rồi.”
“Trạng thái tinh thần của chị dâu không tốt, anh thật sự không dám kích thích chị ấy nữa. Lỡ như chị ấy lại nhảy lầu thì sao…”
Tôi bật cười.
“Anh nói nhảy lầu… là nói chị ta nhảy từ tầng hai xuống à?”
Mạnh Vân im lặng một lát.
Có lẽ chính anh ta cũng biết, độ cao đó căn bản không thể chết người.
Nhưng anh ta vẫn lựa chọn từ bỏ hôn lễ của chúng tôi.
Mạnh Vân chuyển chủ đề, kéo tôi vào lòng.
“Tinh Tinh, đừng giận nữa. Lần này anh đến là để xin lỗi em. Em xem, anh còn mang váy cưới đến đây.”
Đến giờ phút này, anh ta vẫn nghĩ vấn đề chỉ nằm ở hôn lễ.
Tôi hít sâu một hơi, cầm lấy chiếc váy cưới.
Nhìn chiếc váy rõ ràng quá nhỏ, tôi không nhịn được mà bật cười.
“Mạnh Vân, anh chắc đây là váy cưới chuẩn bị cho tôi sao?”
Mạnh Vân sững người.
Đúng lúc đó, đứa cháu đột nhiên xông vào, giật lấy váy cưới rồi chạy ra ngoài.
“Mẹ ơi! Ba mua quần áo mới cho mẹ đó, mẹ mau mặc thử đi!”
Khóe miệng Mạnh Vân giật giật, nở nụ cười gượng gạo.
“Trẻ con không hiểu chuyện, em đừng để bụng.”
Vài phút sau, chị dâu mặc chiếc váy cưới bước vào.
Chiếc váy như được đo ni đóng giày cho chị ta, hoàn hảo đến mức không có điểm nào để chê.
Trong mắt Mạnh Vân lóe lên một tia kinh ngạc, anh ta không nhịn được mà khen:
“Rất đẹp.”
Chị dâu đỏ mặt, một lúc lâu sau mới nhớ ra tôi vẫn còn ở đây, hoảng hốt bắt đầu cởi váy.
“Xin lỗi Tinh Tinh, chị quên mất đây là váy của em. Chị cởi ra ngay…”
Nhưng càng cuống, váy lại càng không tháo được.
“Mạnh Vân, anh giúp em kéo khóa sau lưng với, em với không tới.”
“ĐỦ RỒI!”
Tôi gào lên, hai người kia mới giật mình hoàn hồn.
Chị dâu bày ra vẻ mặt ấm ức, đáng thương.
“Chị không cố ý đâu, chỉ là quá vội…”
Mạnh Vân cũng vội vàng giải thích:
“Em đừng giận, anh sẽ đặt may cho em một bộ khác, lần này tuyệt đối không sai kích cỡ.”
“À đúng rồi, anh còn chuẩn bị lại nhẫn cưới cho em.”
Nói rồi, anh ta nắm lấy tay tôi.
Nhưng chiếc nhẫn mắc kẹt ở khớp tay, thế nào cũng không đeo vào được, ngược lại còn cọ rách da tôi.
Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, đẩy mạnh anh ta ra.
“Mạnh Vân, chúng ta kết thúc rồi.”
Chiếc nhẫn rơi xuống sàn, phát ra một tiếng vang trong trẻo… nhưng lạnh đến tận xương.
Tôi chưa từng nổi nóng với Mạnh Vân bao giờ, nên lần này anh ta lập tức nổi trận lôi đình!
“Chu Tinh, em điên rồi sao? Anh đã hạ mình xin lỗi em, váy cưới và nhẫn đều là chị dâu đặc biệt chọn giúp em, em vẫn chưa thấy đủ à? Phải khiến tất cả mọi người khó chịu thì em mới hài lòng sao?”
“Rốt cuộc em đang làm loạn cái gì vậy?”
Lồng ngực tôi đau đến mức khó thở.
Rõ ràng tôi từng tự nhủ sẽ không bận tâm, vậy mà trái tim vẫn không nghe lời.
Tôi nghiến răng hỏi:
“Mạnh Vân, người anh thật sự muốn cưới là ai?”
“Tất nhiên là em.”
Tôi ngẩng đầu cười chua chát.
“Vậy sao anh lại bỏ đi trong lễ cưới? Sao váy cưới và nhẫn lại đúng size của chị ta?”
“Mạnh Vân, tự lừa mình dối người như vậy, anh thấy thú vị lắm à?”
Sắc mặt anh ta lạnh hẳn đi, không do dự đeo thẳng chiếc nhẫn vào tay chị dâu.
“Được. Nếu em đã nghĩ vậy, thì như em muốn.”
Chiếc nhẫn từng kẹt mãi không đeo vào tay tôi, nay lại nhẹ nhàng trượt lên ngón tay chị ta.
Anh nhìn tôi, nói từng chữ rõ ràng:
“Từ hôm nay, chị dâu chính là vợ anh.”
Khoảnh khắc ấy, tôi như bị rút cạn linh hồn.
“Anh điên rồi sao?”
“Anh không điên. Anh đã hứa với anh trai sẽ chăm sóc họ, đời này, anh tuyệt đối không nuốt lời.”
“Nhưng chỉ cần em chịu xin lỗi anh và chị dâu, anh có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Tôi mấp máy môi, bỗng thấy vô cùng mệt mỏi.
“Được, chúc hai người hạnh phúc.”
Sau đó tôi đẩy mạnh cả hai ra khỏi cửa.
Tôi không còn sức để tiếp tục dây dưa, cũng không thể nhắm mắt giả vờ nữa.
Chấm dứt rồi.
Mối tình đầu của tôi… kết thúc rồi.