Chương 2
Trình Oánh ở bên cạnh nói: “Tiểu Duyệt nhà mình số tốt thật, người ta đi làm, nó không cần.”
Tôi liếc chị ta: “Cơ quan em nghỉ, với lại chị chẳng phải cũng không đi làm sao? Chị cũng số tốt đấy.”
Trình Oánh học vấn không cao, luôn làm việc tạm bợ, nghe nói công ty trước lại phá sản, chị ta ở nhà một tháng vẫn chưa tìm được việc.
Bị tôi đáp lại, chị ta tức đến không nói được gì.
Mẹ chồng nói tiếp: “Hôm nay qua đây cũng tình cờ thôi, Cầu Cầu mấy hôm nay ho, bọn mẹ đưa nó đi bệnh viện, trên đường về tiện ghé qua đây cho nó ngồi chơi một lát rồi đi.”
“Mẹ là mẹ con, mẹ đến nhà con còn phải báo trước sao?” bà lạnh mặt nói.
“Mẹ, dù là người một nhà thì giữa chúng ta cũng cần có ranh giới…” tôi nói.
“Ranh giới cái gì, đều là người một nhà, mẹ đến nhà mình còn phải báo trước, nói ra mặt mũi mẹ để đâu?” Trình Oánh cắt lời tôi.
Mẹ chồng nhìn Trình Oánh tán thưởng, không nói gì.
Tôi cạn lời, lười tranh cãi, tư tưởng không cùng tầng thì không thể nói chuyện.
Thấy tôi im lặng, họ có lẽ nghĩ mình thắng, lộ vẻ đắc ý.
Mẹ chồng đứng dậy đi quanh nhà tôi, lúc thì nói tôi lại mua mỹ phẩm, lúc thì nói tủ toàn là quần áo của tôi.
Tôi không chịu nổi nữa, đứng dậy nói: “Mẹ, con sắp ra ngoài rồi, hay là mọi người về trước đi.”
Trình Oánh kinh ngạc: “Không phải chứ em dâu, vừa đến đã đuổi bọn chị về?”
“Thật sự không tiện.”
Mẹ chồng tức giận: “Tiểu Oánh, Cầu Cầu, đi, có phải biệt thự lớn gì đâu, ai mà thèm đến.”
Cầu Cầu đang cưỡi ngựa gỗ, nghe vậy tủi thân nói:
“Nhà Mợ rộng quá, phòng em gái có nhiều đồ chơi, con ở nhà còn chẳng có phòng riêng, con không muốn đi, con muốn ở nhà Mợ!”
Trình Oánh xấu hổ liếc tôi một cái, véo tai Cầu Cầu kéo nó dậy: “Đừng có làm mất mặt mẹ, nhỏ xíu mà sống xa xỉ thế, coi chừng lớn lên hư hỏng! Nhà mình không học theo họ!”
Cầu Cầu bị kéo đi mang giày.
Mẹ chồng chuẩn bị ra cửa, lại quay đầu nhìn tôi từ trên xuống dưới với ánh mắt bất mãn: “Trình Trì làm việc vất vả, về nhà cần nghỉ ngơi, phụ nữ đã kết hôn có vài loại quần áo không thích hợp mặc nữa, mẹ nhìn mà chướng mắt!”
Tôi cởi áo sơ mi của Trình Trì ra, chỉ vào váy ngủ ren trên người: “Mẹ nói cái này sao? Cái này là Trình Trì mua cho con khi đi nước ngoài, với lại con mặc trong nhà mình, cũng đâu định cho mẹ xem.”
Mẹ chồng không nói được gì nữa, cuối cùng trừng tôi một cái, kéo theo Cầu Cầu còn ngoái cổ nhìn tôi rồi đi ra cửa.
Họ vừa đi, tôi lập tức đặt mua một ổ khóa mới trên mạng, chiều thợ đến lắp ngay.
Chỉ để mẹ chồng họ không thể muốn đến là đến nữa.
Biết chuyện, mẹ chồng làm ầm với Trình Trì mấy lần, đòi chìa khóa mới.
Trình Trì cũng còn biết điều, biết căn nhà đó là tài sản trước hôn nhân của tôi, không liên quan một xu nào đến nhà họ, nên thẳng thừng từ chối.
Vì hiểu rõ mẹ chồng, lần này mua nhà mới, chúng tôi dứt khoát không nói với bà.
Loại nhà thuộc khu học tốt thế này rất được săn đón, mua được cũng nhờ mối quan hệ của đồng nghiệp cũ của bố tôi, không muốn vì mẹ chồng mà lỡ việc.
Quả nhiên mẹ chồng vô cùng bất mãn, gọi điện chất vấn tôi:
“Mua nhà chuyện lớn như vậy cũng không bàn với mẹ, sao không mua gần mẹ, sau này mẹ với Tiểu Oánh sang nhà con cũng tiện, mau đi trả lại!”
Tôi kiên nhẫn giải thích: “Đây là nhà thuộc khu học, mua để Đóa Đóa đi học, hơn nữa hợp đồng đã ký rồi, không trả được.”
Giọng mẹ chồng rất khó chịu: “Con trai mẹ bỏ ra cả đống tiền mua nhà, sao lại không bàn với mẹ?”
Tôi nói: “Không chỉ Trình Trì bỏ tiền, con cũng bỏ tiền, bố mẹ con còn bỏ ra một nửa tiền nhà, mẹ không góp một đồng nào, tại sao phải bàn với mẹ?”
Mẹ chồng nghẹn lời: “Thì sao chứ, con trai mẹ bỏ tiền cũng như mẹ bỏ tiền, dựa vào đâu mà không hỏi ý kiến mẹ!”
Tôi lắc đầu, cảm thấy chúng tôi thực sự không cùng tần số.
Nhưng chuyện đã rồi, bà phản đối cũng vô ích.
Nhận chìa khóa nhà mới, chuyển đồ nội thất vào, gia đình ba người chúng tôi chính thức dọn đến nhà mới.
Đều là vì con đi học mà mua nhà, hàng xóm xung quanh đều có ý thức tốt, môi trường khu dân cư cũng đẹp, Đóa Đóa vừa dọn đến đã có bạn mới.
Tôi và Trình Trì ban ngày đi làm, Đóa Đóa đi mẫu giáo, tan học có ông bà ngoại đón, cuộc sống yên bình và hạnh phúc.
Nhưng cuộc sống như vậy chưa được bao lâu, mẹ chồng lại đến tìm tôi.
Lần này là vì chuyện Cầu Cầu đi học.
Hôm đó tôi vừa tan làm đón Đóa Đóa về nhà thì Trình Trì gọi điện.
“Vợ à, cơ quan đột xuất điều anh đi công tác, tối nay bay.”
Anh là nòng cốt nghiệp vụ trong đơn vị, thường xuyên đi công tác, tôi cũng quen rồi.
Vừa định cúp máy, Trình Trì lại do dự nói: “Cái đó… mẹ với chị muốn đưa Cầu Cầu qua nhà mình ở một đêm, điều hòa nhà họ hỏng rồi, trời nóng quá… chỉ một đêm thôi!”
Trong lòng tôi không vui, vì những chuyện trước đó tôi vẫn không ưa mẹ chồng và Trình Oánh, nhưng nếu đến chuyện nhỏ này cũng không đồng ý thì lại quá thiếu tình người.
Nghĩ chỉ một đêm nên tôi đồng ý.
Không lâu sau họ đã đến, khiến tôi bất ngờ là lần này Trình Oánh không đến tay không, còn mua không ít đồ.
Có nhiều đồ ăn, còn có đồ chơi cho Đóa Đóa.
Túi lớn túi nhỏ đầy ắp, trông có vẻ tốn không ít tiền.
Trình Oánh mồ hôi nhễ nhại, vừa vào cửa đã đưa túi nhựa đầy đồ cho tôi:
“Tiểu Duyệt à, ngại quá, lại làm phiền em.”
Lần này Trình Oánh không còn chua ngoa như trước, cười rất lấy lòng, mẹ chồng cũng cười theo.
Tôi vội nhận đồ, nhìn gương mặt tươi cười của họ, cũng khó mà lạnh nhạt.
Cầu Cầu đã xông vào từ lâu, cưỡi ngựa gỗ trong phòng khách lắc lư dữ dội.
Đóa Đóa đứng nép ở một góc phòng khách, nhìn thấy nhà bỗng nhiên đông người như vậy thì có chút sợ hãi.
“Đóa Đóa cưng à, xem cô mua cho con món gì nè?”
Trình Oánh cầm bộ b.úp bê Barbie đưa cho Đóa Đóa với vẻ lấy lòng.
Mẹ chồng bế Đóa Đóa lên hôn một cái lên mặt con bé: “Bà đến thăm cháu gái cưng của bà đây.”
Đóa Đóa nhìn tôi có chút sợ sệt, trong ký ức của con bé, hai người lớn này chưa từng thân thiết với nó như vậy.
Khi tôi mang thai, mẹ chồng luôn mong tôi sinh con trai.
Vì vậy khi Đóa Đóa ra đời, dù bề ngoài bà không nói gì nhưng vẫn luôn lạnh nhạt với con bé.
Sự cưng chiều đột ngột này khiến Đóa Đóa thực sự có chút thụ sủng nhược kinh.
Cầu Cầu chơi ngựa gỗ chán rồi lại nhắm đến bàn Lego trong phòng Đóa Đóa, vui vẻ chơi.
Tôi nói với Đóa Đóa: “Cho anh chơi Lego của con một lát nhé, được không?”
Đóa Đóa ngoan ngoãn gật đầu, còn chạy đi giúp anh tìm mảnh Lego.
Thấy cũng không còn sớm, tôi nói với mẹ chồng: “Tối nay con ngủ với Đóa Đóa ở phòng con bé, mẹ với chị ngủ phòng chính được không?”
Nhà tôi là căn ba phòng ngủ, một phòng chính, một phòng trẻ em và một phòng làm việc, nhưng phòng làm việc không có giường.
Mẹ chồng vừa định gật đầu thì nghe Cầu Cầu hét to trong phòng: “Không được! Con muốn ở phòng này! Phòng này đẹp!”
Trình Oánh nói: “Vậy chị với Cầu Cầu ngủ phòng nhỏ cũng được.”
Tôi không nói gì, đi vào phòng tìm Đóa Đóa.
Khi trang trí phòng này, tôi đã tham khảo ý kiến con bé.
Con bé thích màu hồng, tôi đặt một chiếc giường màu hồng ở giữa phòng, đầu giường là hình trái tim lớn.
Ga giường cũng là họa tiết Sanrio màu hồng, mềm mại thơm tho, vô cùng đáng yêu, Đóa Đóa yêu thích vô cùng.
Ban đầu con bé không chịu ngủ riêng, nhưng vì chiếc giường này mà vượt qua được nỗi lo chia phòng ngủ.
Hơn nữa trong phòng còn đầy những “người bạn” của con bé — đủ loại thú nhồi bông.
Quả nhiên khi tôi bước vào phòng thì thấy Đóa Đóa mím môi, mắt long lanh, Cầu Cầu chơi Lego chán rồi bắt đầu ném “bạn bè” của Đóa Đóa.
Thấy tôi vào, Đóa Đóa lập tức nhào vào lòng tôi: “Mẹ ơi, tối nay con muốn ngủ trong phòng của con, con không muốn cho anh ngủ—”
Tôi nói: “Được được, phòng của con sẽ không cho ai ở đâu.”
Cầu Cầu lập tức ném một con heo bông lên trần nhà, cũng nhào vào lòng Trình Oánh: “Mẹ, con muốn ngủ phòng này!”
Trình Oánh xoa đầu Cầu Cầu, khó xử nói với tôi: “Tiểu Duyệt, em xem… hay là để Cầu Cầu ngủ đi, trẻ con hiếm khi đến chơi.”
Mẹ chồng cũng nói: “Đúng vậy, Đóa Đóa phải học cách chia sẻ, không thể ích kỷ.”
Đóa Đóa mới ba tuổi rưỡi, nghĩ người lớn nói đều đúng, trẻ con phải học cách chia sẻ, nhưng trong lòng lại thật sự không muốn nhường căn phòng như bảo bối của mình cho người khác.
Hai cánh tay nhỏ của Đóa Đóa ôm tôi c.h.ặ.t hơn, nước mắt đã rơi xuống: “Mẹ…”
“Không đâu, mẹ sẽ không nhường phòng của con cho người khác.” Tôi trước hết trấn an con gái.
Sau đó tôi nói với Trình Oánh: “Đóa Đóa không muốn, em không thể ép con bé, vẫn là để Cầu Cầu ngủ phòng chính với mọi người đi.”
Sắc mặt mẹ chồng và Trình Oánh đồng thời trầm xuống.
“Tiểu Duyệt, con chiều con bé như vậy không được… trẻ con biết gì, nó nói gì nghe nấy, sau này còn dạy dỗ thế nào?” mẹ chồng không vui nói.
“Con không phải chiều hư con bé, Đóa Đóa tuy nhỏ nhưng cũng cần được tôn trọng, đó là phòng của con bé, con không thể thay con bé quyết định.”
Nghe tôi nói vậy, Đóa Đóa lập tức nín khóc bật cười.
Lúc này, Cầu Cầu đang vùi đầu vào người Trình Oánh bỗng quay lại hét vào mặt Đóa Đóa: “Con mặc kệ, con muốn ngủ phòng của em!”
Nó kéo áo Trình Oánh lắc qua lắc lại: “Mẹ, mẹ, con mặc kệ, con muốn ngủ phòng đó, con muốn!”
Trình Oánh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm tôi, mặc cho Cầu Cầu kéo áo chị ta đến biến dạng.
Tôi nói: “Cầu Cầu, mợ hỏi con, vì sao con nhất định phải ngủ phòng của em gái?”
Cầu Cầu lập tức quay phắt lại, thậm chí còn trợn mắt dữ tợn: “Trước đó con muốn chơi Lego, nhưng bây giờ không phải nữa. Đóa Đóa càng không cho con ngủ giường của nó, con càng muốn ngủ!”
“Cầu Cầu, không được quậy.” Mẹ chồng mắng nó một câu không nặng không nhẹ.
Rồi bà chợt nghĩ ra điều gì đó: “Hay để hai đứa nhỏ ngủ chung đi? Vừa hay tăng thêm tình cảm.”
Mắt Trình Oánh sáng lên: “Đúng rồi, vậy chẳng phải giải quyết xong sao? Người lớn tụi mình ngủ sao cũng được, chị ngủ phòng khách!”
“Không được!” Tôi kiên quyết phản đối, không do dự dù chỉ một giây.
Lần này, Trình Oánh không còn giữ nổi mặt mũi: “Cái này cũng không được, cái kia cũng không được, chẳng phải chỉ là cái phòng nát thôi sao, sao vậy, con tôi không xứng đáng được ở à?”
Tôi nhìn chị ta thật lâu.
Chị ta nói đúng, Cầu Cầu đúng là không xứng.
Một năm trước, Trình Oánh bị gãy cổ tay phải phẫu thuật và nhập viện, mẹ chồng ở bệnh viện chăm sóc.
Chồng của Trình Oánh tìm được một công việc ca đêm, cơ bản không lo được chuyện trong nhà.