Chương 3

Cập nhật lúc: 19-05-2026
Lượt xem: 0

Mẹ gửi cho tôi một đống lưu ý về việc mang thai, sau khi ăn tối tôi nằm trên giường đọc kỹ từng mục.

 

Đây là đứa cháu đầu tiên của nhà họ Hứa, cũng có thể là đứa con duy nhất của tôi.

 

Tôi nhất định phải để nó ra đời bình an, khỏe mạnh.

 

Một giờ sáng, Thương Mặc Ngôn say xỉn trở về, nặng nề ngã xuống giường.

 

“Vi Vi, anh đau đầu. Bóp cho anh đi.”

 

Anh ta bị đau nửa đầu, lại không kiêng t.h.u.ố.c lá rượu bia, đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng không chữa khỏi.

 

Để chăm sóc anh ta, tôi học cách massage, nấu món bổ, hầm các loại canh dưỡng sinh.

 

Trước kia mỗi lần anh ta đi xã giao về, tôi đều chuẩn bị canh và đồ ăn khuya cho anh ta.

 

Nhưng tối nay tôi chẳng làm gì cả.

 

Giả vờ không ngửi thấy mùi rượu trên người anh ta, không nghe thấy tiếng rên rỉ nhẹ, càng không nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, đôi mày nhíu chặt ấy.

 

Thương Mặc Ngôn rất nhạy, nhận ra ngay tâm trạng tôi không ổn. Anh ta kéo tôi lại, ôm vào lòng.

 

“Em có chuyện gì không vui à?”

 

Tôi nhắm mắt, tùy tiện viện đại một lý do.

 

“Bụng hơi khó chịu.”

 

“Vậy để anh xoa cho em.”

 

Tay anh ta lớn, ấm, lực đạo rất vừa phải.

 

Trước kia khi anh dịu dàng chăm sóc như vậy, tôi từng nghĩ anh là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian.

 

Giờ thì… tôi chỉ thấy anh ta bẩn thỉu.

 

Bẩn từ trong ra ngoài.

 

Tôi bật dậy tránh đi: “Em đi lấy nước.”

 

Thương Mặc Ngôn đi theo, từ phía sau ôm tôi.

 

“Hôm nay em lại đi bệnh viện à? Bác sĩ nói gì không hay sao?”

 

Nếu bây giờ tôi nói mình đang mang thai, liệu anh ta có thay đổi ý định và cầu hôn tôi không?

 

Không. Anh ta không phải người quân tử, không giữ lời hứa.

 

Hơn nữa, anh ta sắp cầu hôn Hứa An Dao rồi, tuyệt đối sẽ không muốn đứa con này.

 

Nếu biết, chắc chắn anh ta sẽ bắt tôi phá thai.

 

Tôi lắc đầu.

 

“Bác sĩ nói rất khó mang thai. Có lẽ cả đời cũng không có con được.”

 

Thương Mặc Ngôn dịu dàng cọ mặt vào má tôi.

 

“Không sao. Anh sẽ không chê em đâu.”

 

Anh không chê tôi không sinh con được, vì anh vốn dĩ không muốn có con với tôi.

 

Anh chỉ chê tôi không đủ thông minh, không đủ bản lĩnh.

 

Làm anh mất mặt trước bạn bè.

 

Tôi cũng chê anh.

 

Bắt cá hai tay, cả người lẫn tâm đều dơ bẩn.

 

———-

 

Tôi vừa dậy, dì Ngô đã mang canh dưỡng tử cung vào phòng.

 

“Ông chủ thật tốt với cô. Lúc nào cũng lo cho sức khỏe cô. Cô phải mau sinh cho ông một thằng cu mập mạp đấy nhé.”

 

Chỉ một bát canh mà gọi là tốt?

 

Tôi mỗi ngày dành hàng giờ nấu ăn, hầm canh, chọn quần áo, phối phụ kiện, dọn dẹp tủ…

 

So với những gì tôi làm, chút công sức của anh ta chẳng đáng gì.

 

Tôi không nhận bát canh, xoay người vào phòng vẽ thu dọn đồ.

 

Dì Ngô đi theo, càm ràm khuyên tôi uống, đừng phụ lòng Thương Mặc Ngôn.

 

Tôi cười lạnh: “Thương Mặc Ngôn chưa bao giờ thật sự muốn tôi sinh con cho anh ta.

 

Anh ta bảo bà nấu canh cũng chỉ để làm màu, để tôi tưởng là anh ta quan tâm tôi.”

 

Đến giờ tôi mới hiểu, nếu thật lòng muốn có con với tôi, anh ta sẽ không l.à.m t.ì.n.h vô độ như vậy.

 

Anh ta sẽ điều chỉnh sinh hoạt, cai t.h.u.ố.c lá rượu bia, chăm sóc cơ thể tôi.

 

Vậy nên, đừng nói anh ta vì tôi.

 

Dì Ngô không vui: “Sao cô có thể nói ông chủ như vậy…”

 

Tôi chỉ nói một câu đã khiến bà im bặt: “Trưa hôm kia bà mang cơm cho ai?”

 

Sắc mặt bà ấy thay đổi rõ rệt, không dám nói thêm lời nào.

 

Xem ra tôi không đoán sai, bà ta thật sự đi chăm Hứa An Dao.

 

Ba năm qua, Thương Mặc Ngôn và Hứa An Dao luôn dây dưa không dứt, lén lút qua lại.

 

Tôi giận đến mức quyết định bán hết số trang sức mà Thương Mặc Ngôn từng tặng.

 

Không ngờ lại gặp Hứa An Dao ở tiệm cầm đồ.

 

Tôi sợ gặp Thương Mặc Ngôn ở gần đó, vội vàng xoay người rời đi.

 

Hứa An Dao gọi tôi lại.

 

“Này! Đồ hàng nhái!”

 

Tôi lập tức nổi trận lôi đình.

 

Đám tinh anh này sao lại thích đặt biệt danh xúc phạm người khác như vậy?

 

“Cô mới là đồ hàng nhái! Giả thanh cao, giả thông minh! Chị đây từ đầu đến chân toàn đồ thật. Không tiêm, không d.a.o kéo, không chỉnh sửa gì hết. Chị là mỹ nhân tự nhiên 100%!”

 

Vứt bỏ phẩm chất, sống vui vẻ mới là quan trọng!

 

Ai thấy không vừa mắt thì cứ chửi thẳng!

 

Sau khi gào lên, tôi cảm thấy cực kỳ sảng khoái.

 

Hứa An Dao vẫn giữ vẻ thanh cao, như thần thánh ban phát lời phán xét: “Sợi dây chuyền trên cổ cô là đồ giả.”

 

Tôi lập tức bốc hỏa.

 

“Sao có thể chứ?!”

 

“Vì bộ đó đang ở chỗ tôi.”

 

Hả?

 

“Đây là bộ sưu tập tình yêu do chị Duẫn thiết kế, chỉ có một bộ gồm tám món, toàn bộ đều ở chỗ tôi. Thứ cô đang cầm là hàng giả.”

 

Cái gì cơ?

 

“Mỗi dịp lễ, anh ấy đều chuẩn bị hai phần quà. Hàng thật cho tôi, hàng nhái cho cô.”

 

Tôi không tin.

 

Dù Thương Mặc Ngôn có không yêu tôi đến mức nào, anh ta cũng không đến mức dùng đồ giả để lừa tôi. Với thân phận của anh ta, làm chuyện mất mặt thế không hợp lý.

 

Những thứ cô ta nói đang nằm trong túi tôi, thật hay giả chỉ cần kiểm định là biết ngay.

 

Thấy tôi ôm chặt túi, Hứa An Dao đưa tay giật lấy.

 

“Cô đến đây để cầm đồ à? Đưa tôi xem nào.”

 

Tôi ôm chặt túi không buông.

 

Lỡ đâu là giả thật, thì tôi biết giấu mặt vào đâu?

 

Hứa An Dao không giật được túi, bèn dùng móng tay cào mạnh lên mu bàn tay tôi mấy phát.

 

Đau đến mức toàn thân tôi run lên.

Tôi đang mang thai, không thể đối đầu trực diện với cô ta. Chỉ đành quay người rời đi.

 

Hứa An Dao đuổi theo:

 

“Cô biết tại sao Thương Mặc Ngôn lại ở bên cô không?”

 

“Liên quan gì đến cô?”

 

Hứa An Dao cười nhẹ: “Cô không tưởng là anh ấy thật sự thích cô đấy chứ? Tôi thừa nhận cô cũng có chút nhan sắc. Nhưng anh ấy không phải kẻ nông cạn, điều anh ấy xem trọng là sức hút của tâm hồn.”

 

“Anh ấy theo đuổi cô, sống chung với cô, còn công khai thể hiện tình cảm trước mặt mọi người… Tất cả chỉ để kích thích tôi, khiến tôi phải cúi đầu. Cô chẳng qua là hòn đá mài d.a.o của tôi mà thôi.”

 

“Cô nghĩ cô thắng rồi à? Chỉ cần tôi mở lời, anh ấy sẽ làm mọi thứ vì tôi. Ví dụ như nửa đêm ra sân bay đón tôi, thay tôi chặn rượu, đưa cơm cho tôi. À, còn nữa, ngày mai anh ấy tổ chức tiệc sinh nhật cho tôi ở khách sạn Bvlgari.”

 

Hóa ra sau lưng tôi, anh ấy đã làm nhiều chuyện cho cô ta như vậy.

 

Khi tôi hết lòng yêu anh, chờ đợi anh từng giây từng phút, thì anh lại che mưa chắn gió cho người khác.

 

Thì ra tất cả những điều tốt đẹp anh dành cho tôi, chỉ để khiến Hứa An Dao thấy ghen tị mà mềm lòng.

 

Ha, đồ đàn ông cặn bã!

 

Tổ chức sinh nhật cho cô ta ở khách sạn năm sao, còn tôi thì phải lén lút mừng sinh nhật trong âm thầm.

 

Tôi tệ đến mức đó sao?

 

Định cầu hôn đúng không? Tôi sẽ cho anh ta một vố nhớ đời.

 

Tôi nở nụ cười giả tạo: “Anh ấy thích trí tuệ của cô, cũng thích sắc đẹp của tôi. Chúng ta đều không phải kiểu phụ nữ hoàn hảo vừa thông minh vừa xinh đẹp, thôi thì đừng làm khó nhau nữa.”

 

Hứa An Dao cười khẩy: “Chỉ có hạng gái điếm mới dựa vào sắc đẹp để khoe khoang.”

 

Câu này thật sự quá đáng!

 

Tôi không chịu nổi nữa, vung tay tát thẳng vào mặt cô ta.

 

“Dao Dao!”

 

Thương Mặc Ngôn bất ngờ xuất hiện, đỡ lấy Hứa An Dao.

 

Tôi hơi hoảng, theo phản xạ ôm túi ra sau lưng.

 

Hứa An Dao lập tức khóc rưng rức: “Mặc Ngôn, em đau quá…”

 

Tôi chỉ tát nhẹ thôi mà, đau cỡ nào chứ?

 

Cô ta cào rách cả mu bàn tay tôi mà tôi có kêu than gì đâu.

 

Đúng là “trà xanh” chính hiệu!

 

Thương Mặc Ngôn cau mày nhìn tôi không vui, bắt tôi xin lỗi Hứa An Dao.

 

Dựa vào đâu?

 

“Cô ta chửi tôi trước.”

 

“Xin lỗi đi!”

 

Tôi rưng rưng nước mắt, cắn răng không cúi đầu.

 

“Nếu em không xin lỗi, vậy để cô ấy tát lại.”

 

Hứa An Dao không chút do dự vung tay tát tôi thật mạnh trước mặt anh ta.

 

Thương Mặc Ngôn thoáng xót xa, nhưng chỉ khẽ nhíu mày rồi nói nhạt:

 

“Đó là điều em xứng đáng nhận.”

 

Tia hy vọng cuối cùng trong lòng tôi hoàn toàn tắt lịm.

 

Tôi nhìn lạnh lùng cảnh Thương Mặc Ngôn ân cần mở cửa xe, che đầu cho Hứa An Dao bước vào.

 

Thì ra anh ta dịu dàng với tất cả mọi người.

 

Đây là lần đầu tiên tôi yêu một người.

 

Bắt đầu bằng khuôn mặt đỏ bừng, kết thúc bằng đôi mắt đỏ hoe.

 

Tỉnh táo lại, tôi quay trở vào tiệm cầm đồ.

 

Thật hay giả, tôi muốn một kết quả rõ ràng.

 

Không ngờ, mọi thứ giống như tình cảm anh ta dành cho tôi: giả đến không thể giả hơn.

 

Anh ta không phải không mua nổi đồ thật, mà cố tình dùng đồ giả để nói với tất cả mọi người:

 

“Tình cảm thật chỉ dành cho Hứa An Dao.”

 

Cho dù cô ấy mãi không chấp nhận, anh ta cũng không để ai khác có được.

 

Những người xung quanh anh ta đều hiểu điều đó, vì thế càng khinh thường tôi.

 

Nỗi buồn biến thành cơn giận dữ không thể kìm nén.

 

Anh ta dám giẫm đạp tôi như vậy sao?

 

Nếu không vì đứa bé trong bụng, tôi đã tới công ty anh ta làm ầm lên rồi!

 

Tôi đổi ý rồi.

 

Tất cả những gì anh ta từng chạm qua, từng nhìn qua – tôi đều không cần.

 

Tôi gọi mấy người chuyên thu mua đồ cũ đến biệt thự định giá, kiểm hàng.

 

Dì Ngô lo lắng hỏi: “Cô đang làm gì vậy? Ông chủ có biết không?”

 

“Tôi chỉ bán đồ mình tự mua, không đụng vào thứ gì của Thương Mặc Ngôn. Nếu dì không yên tâm, có thể đứng nhìn.”

 

Dì Ngô gượng gạo rời đi, chạy qua góc gọi điện.

 

Thương Mặc Ngôn vẫn chưa quay về.

 

Tôi đem toàn bộ quần áo, phụ kiện, đồ lặt vặt tôi từng chuẩn bị cho anh ta ra dọn sạch.

 

Cái nào bán được thì bán, không thì hủy.

 

Không để lại một món nào.

 

Những món anh ta tặng tôi, tôi không thèm động đến.

 

Căn nhà bị tôi dọn đến mức ngổn ngang, chẳng còn chỗ đặt chân.

 

Xử lý xong mọi thứ thì cũng đã hơn mười một giờ đêm.

 

Tôi lười ra khách sạn, đành ngủ tạm trong phòng khách.

 

Lơ mơ nghe thấy tiếng gõ cửa, là Thương Mặc Ngôn đang gõ.

 

Tôi trùm chăn lại ngủ tiếp.

 

Không biết do mang thai nên mệt dễ ngủ, hay vì trút hết tức giận nên lòng nhẹ nhõm, mà tôi ngủ một giấc thật ngon.

 

Tỉnh dậy đã mười giờ sáng.

 

Mẹ gọi bảo đã đến Hộ Thành, bảo tôi gửi định vị.

 

Tôi uể oải vươn vai, vui vẻ mở cửa.

 

Thương Mặc Ngôn đứng trước mặt.

 

Trên mặt là nụ cười dịu dàng vừa đủ, tay cầm bánh soufflé và hoa hồng trắng – hai thứ tôi thích nhất.