Chương 6

Cập nhật lúc: 05-06-2026
Lượt xem: 0

Năm đó, dù Vô Âm chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng đã  tay đua đỉnh cao của thành phố Lâm Thành.

Phó Cảnh cúi sát mặt cô, đôi mắt đen rực cháy lửa giận:

“Tôi đã xác nhận rồi. Linh Nghiên chính là Vô Âm,  Âm chính là Linh Nghiên!”

“Tề Thư Nhiễm! Cô lừa tôi quá thảm rồi!”

Năm đó, Vô Âm và anh cùng đội thi đấu.

Khi xe của anh bị đối thủ hãm hại cháy bốc lửa, dù đang dẫn đầu chuẩn bị về đích, Vô Âm đã quay đầu xe lại, mạo hiểm cứu anh, bỏ luôn phần thưởng cả triệu tệ.

Lúc kéo anh ra khỏi xe, cô nghênh ngang hất cằm:

“Nè, cứu anh rồi đó, nhớ báo đáp đấy!”

Câu nói “báo đáp”, anh đã ghi nhớ suốt mười hai năm!

Ai mà ngờ, cuối cùng lại báo đáp nhầm người!

Nghĩ đến đây, Phó Cảnh lạnh mặt đẩy Tề Thư Nhiễm đang khóc lóc sang một bên, ra lệnh thẳng thừng:

“Tề Thư Nhiễm, lập tức dọn về nhà họ Tề cho tôi!”

Không quan tâm đến lời cầu xin của cô ta, Phó Cảnh ra lệnh cho quản gia đuổi người.

Ngay sau đó, anh nhấn gọi cho trợ lý, giọng nói lạnh đến mức đóng băng:

“Điều tra lại vụ bắt cóc Tề Thư Nhiễm, cả buổi tiệc ngày hôm đó nữa……”

Tại một sân bay nào đó ở nước A.

Máy bay vừa hạ cánh, Linh Nghiên liền đội chiếc mũ che đi băng y tế trên đầu.

Ở cửa ra, bố mẹ Linh đã đứng đợi sẵn.

Bên cạnh hai người  một người đàn ông xa lạ mặc vest xám, dung mạo tuấn tú xuất chúng.

Đã lâu không gặp con gái, khuôn mặt hiền hậu của mẹ Linh ánh lên niềm vui không giấu nổi.

“Nào, Nghiên Nghiên, để mẹ giới thiệu, đây là Lục Văn Dật.”

Linh Nghiên lặng lẽ quan sát vị hôn phu của mình.

Dưới ánh đèn ấm áp, các đường nét sắc sảo và tinh tế trên khuôn mặt anh hiện lên rõ nét.

Môi mỏng khẽ mím, ánh mắt chứa ý cười nhạt nhẽo, mang theo cảm giác xa cách khó hiểu.

“Chào anh, tôi là Linh Nghiên.”

 khẽ cất tiếng.

Lục Văn Dật hơi nheo mắt, ánh mắt sắc bén quét qua chiếc mũ trên đầu cô, im lặng một lát mới lên tiếng:

“Lục Văn Dật, vị hôn phu của em.”

Một tiếng sau, chiếc xe đen chậm rãi dừng trước cửa cục dân chính.

Cha mẹ Lục đã đứng đợi sẵn ở đó.

Vừa thấy Linh Nghiên, mẹ Lục cười đến rạng rỡ không giấu nổi.

Cô con dâu do chính tay con trai bà chọn – dáng người cao ráo, làn da trắng mịn, nhìn còn đẹp hơn ảnh rất nhiều, rõ ràng là được nuôi dưỡng cực kỳ tốt từ bé.

Càng nhìn càng hài lòng.

Bà liền tháo chiếc vòng ngọc trên tay xuống:

“Nghiên Nghiên, đây là chiếc vòng bà nội Văn Dật tặng mẹ khi mẹ cưới ba nó, giờ mẹ truyền lại cho con.”

Linh Nghiên vừa nhìn đã biết đây  vòng ngọc quý,  phần lúng túng muốn từ chối.

Nhưng Lục Văn Dật nhẹ giọng mở miệng:

“Là tấm lòng của mẹ, em cứ nhận đi.”

Linh Nghiên lúc này mới yên tâm nhận lấy. Bên cạnh, ba của Lục Văn Dật lên tiếng:

“Chú đã để thư ký chuyển một phần cổ phần nhà họ Lục sang tên cháu rồi, Nghiên Nghiên.”

Khi nói câu này, giọng điệu ông bình thản như thể chỉ đang chuyển khoản vài chục vạn.

Nhưng Linh Nghiên biết rất rõ, cổ phần nhà họ Lục giá trị thế nào.

Hiện tại nhà họ Lục phát triển như vũ bão, là một trong những tập đoàn hàng đầu thương giới.

Cổ phần này còn quý giá hơn cả vòng ngọc.

“Cảm ơn chú, cảm ơn dì.”

Đôi mắt Linh Nghiên hơi đỏ, trong lòng có chút xúc động.

Lần đầu gặp mặt đã được nhận hai món quà lớn như vậy, đủ thấy nhà họ Lục rất coi trọng cô.

Nhớ năm xưa, mẹ của Phó Cảnh cũng từng tặng cô một chiếc vòng tay ngọc.

Nhưng cô hiểu rõ, đó là phần thưởng cho năm năm cô chăm sóc Phó Cảnh khi anh bị liệt.

Mấy năm gần đây, nhà họ Linh dần đi xuống, ba mẹ Phó vẫn luôn cảm thấy cô không xứng.

Thậm chí còn từng nói thẳng, hy vọng Phó Cảnh kết hôn với đại tiểu thư nhà họ Cố để củng cố địa vị.

“Đi thôi, chúng ta vào nhận giấy kết hôn.” Lục Văn Dật nhắc nhở.

“Vâng.”

Linh Nghiên theo anh vào cục dân chính làm thủ tục.

Mười mấy phút sau, mọi việc xong xuôi.

Linh Nghiên cúi đầu nhìn quyển sổ đỏ trong tay, ngây người vài giây.

Bên cạnh, Lục Văn Dật nói:

“Anh đã mua một căn biệt thự trong nội thành làm nhà tân hôn. Địa chỉ và mã mở cửa anh vừa gửi cho em rồi. Biệt thự này chỉ đứng tên một mình em. Em mới về nước, ba ngày tới cứ về nhà bố mẹ em nghỉ ngơi trước.”

“Về phần hôn lễ, hai tuần nữa tổ chức, chúng ta sẽ bàn bạc sau về cách sắp xếp.”

Cùng lúc đó, tại Lâm Thành.

Văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn Phó thị.

Trợ  đặt một tấm thiệp mời trước mặt Phó Cảnh:

“Phó tổng, chuyện của Tề tiểu thư đang được điều tra. Đây là thiệp mời đám cưới nhà họ Lục vừa gửi tới.”

Nhà họ Lục?

Phó Cảnh cau mày, bình thường nhà họ Lục rất hiếm khi gửi thiệp cho họ.

Anh mở thiệp ra, liếc mắt nhìn dòng chữ.

Chú rể: Lục Văn Dật.

 dâu: Linh Nghiên.

Nhìn thấy tên cô dâu, tim Phó Cảnh chợt thắt lại……

Lúc này, Linh Nghiên mở điện thoại.

Quả nhiên, Lục Văn Dật đã gửi địa chỉ biệt thự và mã mở cửa cho cô.

Người đàn ông này còn chu đáo hơn  tưởng.

Ngay cả chuyện bảo cô về nhà bố mẹ ở vài hôm cũng nghĩ đến.

Linh Nghiên nhìn người đàn ông tuấn  trước mặt.

Lần đầu tiên cô cảm thấy, cuộc hôn nhân bốc đồng này… có lẽ không tệ chút nào.

Hai bên gia đình cùng nhau dùng bữa trưa, bầu không khí ấm áp, đến chiều mới chia tay.

Chiều tối, ba mẹ Linh chuẩn bị một bàn thức ăn thịnh soạn.

Đã lâu rồi gia đình ba người mới đoàn tụ.

Ba Linh hôm nay  cùng vui, uống không ít rượu, nói chuyện rôm rả:

“Nói ra thì nhà ta và nhà họ Lục cũng có duyên. Ban đầu chẳng thân mấy, nhưng mấy năm nay họ âm thầm giúp đỡ không ít. Nếu không nhờ họ, nhà ta sớm sụp đổ rồi.”

Linh Nghiên  phần bất ngờ.

Nhà họ Lục những năm qua vẫn luôn giúp họ sao?

Ba ngày trôi qua rất nhanh.

Chiều ngày thứ tư, Lục Văn Dật đến đón Linh Nghiên.

 bịn rịn chia tay bố mẹ.

Mẹ Linh nhìn Lục Văn Dật đứng cạnh xe cách đó không xa, nắm tay con gái dặn dò nhỏ:

“Mẹ nhìn ra được, thằng bé Văn Dật rất có tình cảm với con. Hai đứa hãy cố gắng vun đắp nhé.”

Linh Nghiên cúi mắt, nhìn người đàn ông đang đứng bên xe, khẽ cau mày.

Sao cô lại cảm thấy… hình như anh ấy chẳng thích cô mấy thì phải……

Suốt chặng đường, trong xe yên tĩnh, không ai nói lời nào.

Mãi cho đến khi xe dừng trước cổng bệnh viện, Linh Nghiên nghiêng đầu nghi hoặc:

“Anh bị bệnh à?”

Lục Văn Dật ánh mắt rơi trên chiếc mũ to cô đang đội:

“Em không bị thương sao? Đưa em đến bệnh viện kiểm tra rồi mới về nhà.”

Linh Nghiên hơi sững người, trong lòng vừa ấm áp vừa thắc mắc:

“Sao anh biết em bị thương trên đầu?”

Ba ngày nay cô giấu rất kỹ, ngay cả bố mẹ cũng không phát hiện.

Lục Văn Dật nghiêng đầu, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô-lăng, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm khuôn mặt trắng trẻo của cô:

“Anh đoán.”

Hôm đó ra sân bay đón cô, Linh Nghiên ăn mặc tinh tế, từ đầu đến chân phối màu hài hòa – rõ ràng là cô gái yêu cái đẹp.

Duy chỉ có chiếc mũ là hơi to, che hết cả đỉnh đầu, không hề hợp với bộ trang phục còn lại.

Sau đó khi lên xe, đầu  khẽ va vào cửa xe.

Lẽ ra va nhẹ như vậy không đáng kể, nhưng anh lại thấy cô đau đến mức hít vào một hơi, trông như cực kỳ đau đớn.

Đôi mắt Linh Nghiên tròn xoe, khó tin:

“Lục Văn Dật, anh bị ám ảnh chi tiết à?”

Tầng cao nhất bệnh viện  nhân.

Bác sĩ  đã chờ sẵn từ sớm.

Nhìn thấy Linh Nghiên đi cùng Lục Văn Dật, ông không kiềm được trêu ghẹo:

“Cậu bảo tôi chờ từ sáng, giờ mới tới. Khoan đã, chẳng lẽ đây là người mà cậu ngày đêm mong nhớ……”

Lục Văn Dật nhíu mày ngắt lời:

“Vợ tôi, Linh Nghiên.”

Bác sĩ  lập tức hiểu ý, im bặt.

Ông nhanh chóng tiến hành kiểm tra tổng thể cho Linh Nghiên.

Dưới sự dặn dò của Lục Văn Dật, khi thay băng cho đầu cô, bác sĩ Hà hết sức nhẹ tay.

Một giờ sau, kết quả kiểm tra cuối cùng cũng có.

Bác sĩ  phân tích một hồi, gọi Lục Văn Dật ra hành lang, vẻ mặt nghiêm trọng:

“Văn Dật, vợ cậu – Linh Nghiên – không chỉ bị thương ở đầu, mắt cô ấy cũng từng bị mù tạm thời. May mắn là hiện tại thị lực mắt phải đang dần hồi phục.”

“Nhưng theo quan sát của tôi, vết thương trên đầu Linh Nghiên không giống do va chạm bình thường gây ra, mà giống như bị cố ý tổn thương nhiều lần.”

“Tôi nhờ bạn điều tra hồ sơ khám bệnh gần đây của cô ấy ở Lâm Thành, phát hiện có điểm bất thường.”

“Nếu Linh Nghiên thực sự nhập viện vì viêm dạ dày, thì không lý nào lại sử dụng những loại thuốc đó. Với kinh nghiệm nhiều năm hành nghề của tôi, tôi đoán rằng… vợ cậu đã bị lừa để hiến tủy……”

Một luồng giận dữ bốc lên từ lồng ngực, Lục Văn Dật cầm điện thoại lên, giọng trầm thấp ra lệnh: “Điều tra xem thời gian gần đây Linh Nghiên đã trải qua những gì ở Lâm Thành?”

Sáng hôm sau, Lục Văn Dật nhận được cuộc gọi từ trợ lý.

“Lục tổng, toàn bộ những việc phu nhân đã gặp phải ở Lâm Thành, tôi đã tổng hợp thành tài liệu và gửi cho anh rồi.”

Trong thư phòng, Lục Văn Dật nhìn chằm chằm vào tài liệu, sắc mặt lạnh lẽo u ám.

Nhà họ Lục và nhà họ Phó vốn là kẻ thù truyền kiếp.

Ân oán đời trước, anh  hậu bối chưa từng nhúng tay vào.

Nhưng giờ đây người bị tổn thương lại là vợ anh – Linh Nghiên, vậy thì là chuyện khác.

“Nhà họ Phó đang nhắm đến lô hàng ở bến cảng, anh nâng giá giành lấy đi.”

Trợ   đầu dây bên kia im lặng vài giây, hỏi:

“Lục tổng, ý ngài là… muốn khai chiến với nhà họ Phó?”

“Ừ.”

Lúc này,  Lâm Thành.

Tề Thư Nhiễm bị ép trở về nhà họ Tề.

Cô ta liên tục gửi tin nhắn cho Phó Cảnh, nức nở van xin anh tha thứ, nhưng Phó Cảnh không một lần hồi đáp.

Không cam tâm, cô ta tìm đến quán bar nơi Phó Cảnh hay lui tới, ăn mặc hở hang rồi lao vào lòng anh:

“Anh Cảnh, em nhớ anh lắm.”

Phó Cảnh cúi đầu, thấy rõ khuôn mặt Tề Thư Nhiễm, liền ghét bỏ gỡ cô ta ra khỏi người mình:

“Cút khỏi người tôi.”

Anh ra tay mạnh đến nỗi Tề Thư Nhiễm không đứng vững, ngã ngồi nặng nề xuống đất.

Xung quanh đều  người trong giới, mấy cô gái từng bị  ta coi thường giờ thì cúi đầu che miệng cười trộm.