Chương 4

Cập nhật lúc: 09-04-2026
Lượt xem: 0

“Cô dám lấy ảnh mổ của vợ tôi để bịa chuyện đồi bại?”

“Cô còn biết xấu hổ không!”

Tiếng gầm vang khắp đại sảnh cấp cứu.

Đám đông vốn đang xì xào lập tức im bặt.

Yên lặng đến đáng sợ.

Mọi người nhìn nhau.

Hóa ra  ân nhân cứu mạng.

Hóa ra là bịa đặt.

Gió đổi chiều quá nhanh.

Lâm Tiểu Trà hoàn toàn sững sờ.

Cô ta bất chấp cơn đau, lồm cồm bò dậy.

“Không… không phải vậy…”

“Anh bị anh ta lừa rồi!”

“Anh ta thật sự  biến thái, vừa rồi anh ta…”

“Đủ rồi!”

Một tiếng quát khác vang lên.

Vương Chí Đào vừa thay đồ xong bước ra.

Thấy cảnh này, ông ta tái mét.

Ông ta vốn định đổ toàn bộ trách nhiệm ca mổ cho tôi.

Không ngờ Lưu Cường lại đứng về phía tôi.

Càng không ngờ Lâm Tiểu Trà lại gây chuyện đúng lúc này.

Ông ta vội đẩy Lâm Tiểu Trà sang một bên.

Cúi đầu trước Lưu Cường, cười gượng.

“Lưu tổng, hiểu lầm thôi.”

“Tiểu Lâm mới vào làm, không hiểu quy tắc.”

“Chúng tôi sẽ nghiêm khắc phê bình cô ấy, ông bớt giận.”

Nói xong, ông ta quay sang trừng tôi.

“Cố Thần! Còn không mau xin lỗi Lưu tổng!”

“Xem cậu làm chuyện tốt gì, khiến người nhà kích động như vậy!”

Rõ ràng Lâm Tiểu Trà bịa đặt.

Nhưng ông ta lại bắt tôi xin lỗi.

Chỉ cần tôi cúi đầu, cái tội này sẽ dính chặt không rửa nổi.

Lưu Cường lạnh lùng nhìn Vương Chí Đào.

“Phó viện trưởng Vương.”

“Ông coi tôi là người  sao?”

“Trong phòng mổ, ông muốn cắt lách vợ tôi.”

“Là bác sĩ Cố ngăn lại.”

“Ông còn không tìm ra điểm chảy máu, chỉ biết moi lung tung.”

“Là bác sĩ Cố một phút cầm máu.”

“Giờ ông bảo tôi xin lỗi cậu ấy?”

Mồ hôi lạnh trên trán Vương Chí Đào túa ra.

Ông ta không ngờ Lưu Cường biết  như vậy.

“Chuyện này… cũng  để đảm bảo an toàn…”

“Mổ thăm  thì phải kiểm tra toàn diện…”

Ông ta cố dùng thuật ngữ chuyên môn lấp liếm.

Tôi bước tới.

Đứng trước mặt người đàn ông đã hủy hoại đời tôi ở kiếp trước.

“Thăm dò?”

“Trong ‘Ngoại khoa bụng’ quy định rõ, xác định điểm chảy máu phải lập tức cầm máu.”

“Ông bỏ mặc góc tử cung đang phun máu, đi lật một cái lách hoàn toàn bình thường.”

“Khiến bệnh nhân mất thêm tám trăm mililit máu.”

“Đó cũng là thao tác chuẩn sao?”

Xung quanh vang lên tiếng hít khí.

Đó  tai nạn y khoa nghiêm trọng.

Nếu là thật, sự nghiệp của Vương Chí Đào coi như chấm hết.

Mặt ông ta trắng bệch.

Đột nhiên như nắm được cọng rơm cuối cùng.

Chỉ vào tôi.

“Cậu nói bậy!”

“Ai nói  vỡ thai ngoài tử cung?”

“Kết quả giải phẫu bệnh chưa có!”

“Thứ đó không phải phôi thai,  cậu cắt hỏng  tử cung!”

“Đó là cố ý gây thương tích! Là tai nạn y khoa!”

“Tôi sẽ giao cậu cho phòng y vụ điều tra!”

Chỉ cần cắn chặt chưa có chẩn đoán.

Chỉ cần mẫu bệnh phẩm biến mất.

Ông ta còn cơ hội lật ngược.

Lâm Tiểu Trà cũng kịp phản ứng.

Mặt sưng như đầu heo vẫn gào theo.

“Đúng! Anh ta cắt bừa!”

“Em thấy rồi, chỉ là một cục máu đông!”

“Anh ta vì tranh công mà làm hỏng tử cung người ta!”

“Ôi dì ấy đáng thương quá…”

Đúng  một cặp ăn ý.

Đến lúc này vẫn cố đảo trắng thay đen.

Lưu Cường tức đến mức muốn lao lên đánh tiếp.

Tôi đưa tay ngăn lại.

Lắc đầu.

Đánh người thì có  cũng thành vô lý.

Hơn nữa, trừng phạt như vậy quá nhẹ.

Tôi muốn họ thân bại danh liệt.

Muốn họ nếm mùi bị toàn mạng chửi rủa, bị ngành nghề phong sát.

“Muốn xem chứng cứ?”

“Muốn làm giải phẫu bệnh?”

Tôi cười.

Nụ cười lạnh lẽo.

“Lâm Tiểu Trà, lúc  ra khỏi phòng mổ vừa rồi.”

“Trong túi áo  cất cái gì?”

 ta cứng đờ.

Theo bản năng ôm chặt túi áo blouse.

Mặt trắng bệch.

Đó  mẫu bệnh phẩm cô ta lén giấu đi giữa lúc hỗn loạn.

Theo chỉ thị của Vương Chí Đào.

Chỉ cần hủy đi, sẽ không còn chứng cứ.

“Lấy ra.”

Tôi đưa tay.

Giọng không lớn, nhưng đầy áp lực.

“Không… không có…”

“Em không hiểu anh nói gì…”

 ta vẫn cãi.

Từng bước lùi lại.

Ánh mắt hoảng loạn cầu cứu Vương Chí Đào.

Nhưng ông ta còn lo cho bản thân.

Chỉ dám nháy mắt bảo cô ta chạy.

“Không lấy?”

Tôi quay sang hai bảo vệ.

“Với tư cách phẫu thuật viên chính, tôi nghi ngờ y tá tư tàng mô bệnh nhân.”

“Đó  hành vi che giấu chứng cứ y khoa.”

“Giữ  ta lại, báo công an.”

Bảo vệ nhìn tôi, rồi nhìn sắc mặt Lưu Cường.

Không nói hai lời lao tới.

Lâm Tiểu Trà gào thét.

“Thả tôi ra! Sàm sỡ!”

“Cứu với! Cố Thần muốn giết người!”

Cô ta lăn lộn dưới đất.

Cố gây hỗn loạn.

Chiếc lọ mẫu trong túi rơi ra.

Lăn lông lốc ra giữa sảnh.

Một túi mẫu trong suốt.

Bên trong  khối  dính máu.

Dù bằng mắt thường cũng nhìn ra đó là mô thai.

Cả sảnh ồ lên.

“Thật sự  phôi thai?”

“Tại sao y  lại giấu mẫu?”

“Đây là muốn hủy chứng cứ hãm hại bác sĩ sao?”

Sự thật phơi bày.

Vương Chí Đào mềm nhũn, ngồi bệt xuống đất.

Xong rồi.

Hết thật rồi.

Tôi nhặt túi mẫu lên.

Giơ trước mặt ông ta.

“Phó viện trưởng Vương.”

“Giờ còn muốn giao tôi cho phòng y vụ nữa không?”

Môi ông ta run rẩy.

Không nói nổi lời nào.

Ánh mắt trống rỗng như bị rút hồn.

Còn Lâm Tiểu Trà thì khóc lóc dưới đất.

“Không phải em…  viện trưởng bảo em lấy…”

“Ông ấy nói chỉ cần vứt đi sẽ cho em chuyển chính thức…”

“Em bị ép! Em  tội!”

Chó cắn chó.

Một vở kịch đặc sắc.

Lưu Cường cười lạnh.

Rút điện thoại.

“Alo, pháp chế à?”

“Đến hết rồi? Tốt.”

“Vào đi.”

Cửa đại sảnh mở ra.

Hơn chục luật sư mặc vest đen bước vào.

Khí thế nặng nề đến nghẹt thở.

Lưu Cường chỉ vào Vương Chí Đào và Lâm Tiểu Trà.

“Hai người này.”

“Tai nạn y khoa, làm giả hồ sơ, che giấu chứng cứ, vu khống bịa đặt.”

“Tôi muốn họ ngồi tù đến mục xương.”

“Bao nhiêu tiền cũng không quan trọng.”

“Tôi không chấp nhận hòa giải.”

Chương 5

Tiếng còi cảnh sát nhanh chóng vang lên bao quanh bệnh viện.

Không phải để bắt tôi.

  để bắt bọn họ.

Khi Vương Chí Đào bị áp giải đi, ông ta vẫn còn gào thét điên cuồng.

“Tôi là phó viện trưởng! Các người không được bắt tôi!”

“Đây là tranh chấp y tế! Không thuộc quyền cảnh sát!”

“Tôi sẽ gọi cho Sở Y tế!”

Cho đến khi chiếc còng lạnh lẽo khóa chặt vào cổ tay.

Ông ta mới hoàn toàn im bặt.

Giống như một con gà trống bại trận, cúi đầu ủ rũ.

Còn màn thể hiện của Lâm Tiểu Trà thì càng đặc sắc hơn.

 ta ôm chặt lấy cây cột giữa sảnh bệnh viện, chết cũng không buông.

Khóc đến mức lớp trang điểm nhòe nhoẹt.

Mi giả rụng một bên, dính lủng lẳng trên mặt như hai con sâu róm.

“Tôi không đi đồn công an! Tôi không đi!”

“Tôi còn là trẻ con mà!”

“Anh ơi! Anh ơi cứu em!”

“Em biết sai rồi! Thật sự biết sai rồi!”

 ta nhìn tôi.

Trong mắt đầy van xin.

“Anh ơi, chúng ta  đồng môn mà.”

“Xin anh nói giúp em vài câu.”

“Sau này em không dám nữa, em làm trâu làm ngựa cho anh…”

Lời lẽ quen thuộc biết bao.

Kiếp trước, sau khi ép tôi đến chết, cầm bài luận văn của tôi lên lĩnh thưởng.

Cô ta cũng dùng bộ dạng đáng thương ấy nói với truyền thông:

“Anh ấy tuy nhân phẩm có vấn đề, nhưng dù sao cũng là  huynh của tôi…”

Con dao mềm mại nhất.

Nhưng cắt sâu nhất.

Tôi bước tới trước mặt  ta.

Ngồi xổm xuống.

Nhìn gương mặt nước mắt nước mũi tèm lem kia.

Chỉ còn lại sự chán ghét.

“Lâm Tiểu Trà.”

“Khoảnh khắc cô đăng bức ảnh đó vào nhóm.”

“Khoảnh khắc cô nhét mẫu bệnh phẩm vào túi.”

“Cô có từng nghĩ tôi cũng là sư huynh của cô không?”

“Dù chỉ một giây thôi,  có nghĩ đến sống chết của tôi không?”

 ta sững sờ.

 miệng nhưng không thốt nổi lời nào.

“Đưa đi.”

Tôi đứng dậy.

Lạnh lùng phất tay.

Cảnh sát cưỡng chế tách tay cô ta khỏi cột trụ, kéo lên xe.

Xung quanh vang lên tiếng vỗ tay.

Đó là tiếng vọng của công lý đến muộn.

Nhưng tôi biết.

Đây chỉ mới là bắt đầu.

Cơn bão trên mạng vẫn chưa dừng lại.

Bức ảnh Lâm Tiểu Trà đăng lên đã bị các tài khoản tin lá cải điên cuồng chia sẻ.

“Bác sĩ nam bệnh viện hạng A quấy rối bệnh nhân nữ trong phòng mổ.”

“Cứu được mạng nhưng mất đạo đức.”

“Bóc trần quá khứ đen tối của tên bác sĩ biến thái.”

Những tiêu đề giật gân chiếm lĩnh bảng tìm kiếm.

Cư dân mạng chưa  chân tướng thì cuồng loạn trong phần bình luận.

Có người ghép ảnh di ảnh của tôi.

 người đào địa chỉ nhà tôi.

Có người gửi vòng hoa tang đến bệnh viện.

Dù Lâm Tiểu Trà đã bị bắt, quán tính của tin đồn vẫn vô cùng lớn.

Tôi ngồi trên băng ghế phòng thay đồ.

Lướt qua từng dòng bình luận độc địa.

Trong lòng lại bình thản lạ thường.

Kiếp trước, chính những con chữ này đã giết tôi.

Chúng như những lưỡi dao vô hình, lăng trì từng chút lòng tự trọng của tôi.