Chương 2

Cập nhật lúc: 30-05-2026
Lượt xem: 0

“Em xem, cô ấy đáng thương như vậy, em không thể thông cảm một chút sao?”

Tôi không đáp.

Giường bệnh được đẩy ra.

Lâm Vy Vy nằm trên đó, sắc mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền.

Lúc đi ngang qua tôi, hàng mi cô ta khẽ rung động, rồi mở mắt ra một khe nhỏ.

Cô ta nhìn thấy tôi, nước mắt lập tức trào ra.

Lục Quân Hựu lập tức đi theo, nắm lấy tay cô ta.

“Vy Vy, đừng sợ, anh ở đây.”

Tôi quay người, rời khỏi bệnh viện.

Gió lạnh bên ngoài thổi táp vào mặt.

Lúc ấy tôi mới nhận ra, tim mình đang đập rất nhanh.

Hôm sau, Lục Quân Hựu không về nhà.

Căn hộ tân hôn lạnh lẽo, tĩnh lặng như chết.

Tôi gọi điện cho môi giới, nhờ rao bán căn nhà.

“Đúng vậy, cần bán gấp.”

Buổi chiều, Lục Quân Hựu trở về.

Anh ta trông mệt mỏi  rời: “Nam Tuyết, anh thay Vy Vy xin lỗi em. Hôm qua cô ấy không cố ý.”

“Cô ta không tự xin lỗi được à?”

Lục Quân Hựu hơi khựng lại: “Cô ấy vẫn còn rất yếu.”

“Lục Quân Hựu, tạm gác chuyện cô ta sang một bên. Bây giờ nói về chúng ta. Lễ cưới tính sao? Giải thích với họ hàng bạn bè thế nào đây?”

Anh ta im lặng một lúc.

“Đợi qua một thời gian, mọi chuyện lắng xuống, chúng ta tổ chức lại một buổi lễ khác.”

“Tổ chức lại?” – tôi nhìn anh ta  “Anh nghĩ… đây là chuyện có thể tổ chức lại sao?”

“Vậy chứ em muốn sao? Chuyện đã xảy ra rồi mà. Nam Tuyết, anh biết em ấm ức, nhưng Vy Vy vừa từ quỷ môn quan trở về, chúng ta thông cảm cho cô ấy một chút… được không?”

Lại là “thông cảm”.

Tôi đứng dậy, bước vào phòng ngủ, kéo ra một chiếc vali, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Lục Quân Hựu cau mày: “Em làm gì vậy?”

“Căn nhà này tôi bán rồi.”

Sắc mặt anh ta trầm xuống: “Tô Nam Tuyết, em làm loạn đủ chưa?”

“Tôi không làm loạn.” – tôi vừa gấp từng món quần áo bỏ vào vali, vừa nói – “Tôi chỉ là… không muốn ở đây nữa.”

Anh ta bước tới, nắm lấy cổ tay tôi.

“Không được bán! Đây là nhà của chúng ta!”

“Từ lúc anh vứt bỏ  vì một người phụ nữ khác, nơi này đã không còn là nhà nữa.”

Lửa giận trong mắt anh ta bùng lên.

“Em thật là  lý hết chỗ nói!”

Đúng lúc đó, chuông điện thoại reo lên.

Anh ta nghe máy, giọng lập tức thay đổi: “Sao vậy? Lại gặp ác mộng à? Đừng sợ, anh tới ngay.”

Dập máy, anh buông tay tôi ra, trên mặt lộ vẻ khó chịu.

“Nam Tuyết, đừng làm ầm lên nữa. Vy Vy vẫn chưa ổn định tâm lý, anh phải qua xem cô ấy thế nào. Đợi anh về rồi nói chuyện tiếp.”

Anh ta vẫn nghĩ tôi sẽ như trước kia, im lặng chịu đựng, luôn nhường nhịn.

Tôi lạnh lùng nói: “Nếu hôm nay anh bước ra khỏi cánh cửa này, thì đừng quay lại nữa.”

Anh ta khựng lại.

Quay đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh băng: “Tô Nam Tuyết, sự kiên nhẫn của tôi  giới hạn.”

Rồi, anh ta vẫn quay lưng bước đi.

Tôi lắng nghe tiếng cửa đóng lại.

Sau đó, đặt món đồ cuối cùng vào vali, kéo khóa lại.

Tôi chuyển về studio của mình.

Một căn hộ nhỏ kiểu loft – tầng dưới là nơi làm việc thiết kế, tầng trên để ở.

Lục Quân Hựu không liên lạc với tôi nữa.

Tôi cũng không liên lạc với anh ta.

Một tuần sau, Tần Lan hẹn tôi gặp mặt.

Trong quán cà phê,  ấy đẩy một tờ chi phiếu về phía tôi.

“Một triệu tệ, chỉ cần cô rời khỏi Quân Hựu.”

Tôi nhìn dãy số dài trên đó.

“Dì à, giữa cháu và anh ấy… không phải vấn đề tiền bạc.”

“Dì biết.” – bà cầm ly cà phê lên – “Hai đứa có mười năm tình cảm, nhưng Tô Nam Tuyết, cháu phải hiểu, nhà họ Lục cần một người vợ biết điều, có thể giúp đỡ Quân Hựu, chứ không phải một người chỉ biết gây rối.”

“Lâm Vy Vy  người biết điều sao?”

“Vy Vy đơn thuần, thiện lương, hơn nữa anh cô ấy có ơn cứu mạng Quân Hựu.  bảo vệ cô ấy là điều nên làm. Là vợ chưa cưới, cháu nên ủng hộ nó, chứ không phải chống đối.”

Tôi hiểu rồi.

Trong mắt họ, mọi nỗi uất ức của tôi… đều gọi là “gây rối”.

Tôi đẩy tờ chi phiếu trả lại.

“Tiền cháu không cần. Lục Quân Hựu… cháu cũng không cần nữa.”

Tôi đứng dậy.

“Chúc anh ấy và Lâm Vy Vy trăm năm hạnh phúc.”

Rời khỏi quán cà phê, tôi chặn hết toàn bộ liên lạc của nhà họ Lục.

Thế giới trở nên yên tĩnh.

Tôi bắt đầu tập trung toàn bộ tâm trí chuẩn bị cho cuộc thi thiết kế trang sức Milan ba tháng sau.

Đó từng là lý tưởng cao nhất của tôi, khi tôi chọn trở thành một nhà thiết kế.

Những ngày sau đó trôi qua rất đầy đặn  yên bình.

Cho đến một ngày, studio của tôi đón một vị khách không mời.

Lâm Vy Vy.

 ta mặc một chiếc váy liền màu trắng, không trang điểm, trông mong manh, tội nghiệp.

“Chị Tô, em đến để xin lỗi chị.”

Cô ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi, mắt hoe đỏ.

“Hôm đám cưới,  lỗi của em, em không nên…”

“Có gì thì nói thẳng.” – tôi không ngẩng đầu, tiếp tục vẽ bản phác thảo thiết kế.

 ta nghẹn lại một chút.

“Dạo này anh Quân Hựu buồn lắm, cứ uống rượu suốt. Em biết… tất cả là vì em.”

 ta lấy từ trong túi ra một chiếc thẻ.

“Chị Tô, đây là thẻ anh Quân Hựu đưa em, em chưa từng đụng đến đồng nào. Bây giờ em trả lại chị, chị đừng giận anh ấy nữa, được không?”

Tôi dừng bút, nhìn  ta.

“Lâm Vy Vy, cô thấy như vậy vui lắm sao?”

Biểu cảm trên mặt  ta khựng lại.

“Em… em không hiểu chị đang nói gì…”

“Mỗi lần cô ngã bệnh, mỗi lần xảy ra chuyện… đều trùng đúng lúc những cột mốc quan trọng giữa tôi và anh ấy. Lâm Vy Vy, mấy cái này… cô tính toán trước hết rồi phải không?”

Sắc mặt  ta trắng bệch: “Không có… không phải như vậy…”

“Cầm cái thẻ của cô, biến khỏi studio của tôi.”

Cô ta cắn môi, nước mắt rơi xuống.

“Chị Tô, em biết chị hận em. Nhưng nếu người chết năm đó  anh Quân Hựu, không phải anh trai em… chị sẽ thế nào?”

Tôi nhìn cô ta, không nói gì.

Cô ta đứng dậy, đặt thẻ lên bàn.

“Chị tin hay không cũng được… em chưa từng có ý phá hoại hai người.”

“Chỉ là… em quá cô đơn thôi.”

Nói xong,  ta quay người rời đi.

Tôi cầm tấm thẻ đó, ném thẳng vào thùng rác.

Tối hôm đó, Lục Quân Hựu đến.

Anh ta say rượu, toàn thân nồng nặc mùi cồn, đá tung cửa studio của tôi.

“Tô Nam Tuyết! Em đã làm gì Vy Vy?!”

Anh ta lao đến, túm lấy vai tôi.

“Nó vừa về nhà là cắt cổ tay! Nếu không có người giúp việc phát hiện sớm thì đã mất mạng rồi! Em hài lòng chưa?!”

Tim tôi như rơi xuống đáy vực.

Lại  chiêu trò này.

“Tôi chẳng làm gì cả.”

“Em còn chối?! Người ta tốt như vậy, đem hết tiền tích cóp đưa lại cho em, em còn đối xử với cô ấy như thế?!”

Anh ta bóp vai tôi rất mạnh, đau đến mức tôi phải nghiến răng.

“Lục Quân Hựu, anh tin tôi, hay tin cô ta?”

Anh ta sững lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Trong đó cuộn trào những cảm xúc rối ren.

Cuối cùng, anh ta hất tay tôi ra: “Đi, anh đưa em đến bệnh viện, xin lỗi cô ấy!”

“Tôi không đi.”

“Không đến lượt em quyết!”

Anh ta kéo mạnh, lôi tôi ra khỏi cửa.

Tôi giãy giụa, phản kháng.

“Lục Quân Hựu, anh điên rồi à?!”

“Là em điên thì có!” – anh ta đỏ cả mắt, hét lên – “Em trước kia không như vậy! Em khi nào trở nên độc ác, vô  như thế này?!”

Đúng vậy.

Tôi trước kia không phải như thế này.

Ngày trước, tôi sẽ tin từng câu anh nói, sẽ cảm thông mọi khó khăn của anh.

Sẽ xem trách nhiệm của anh… như trách nhiệm của chính mình.

Vậy tôi bắt đầu thay đổi từ khi nào?

Có lẽ là từ lúc anh  một người phụ nữ khác  hết lần này đến lần khác buông tay tôi.

Anh kéo  tôi từ tầng trên xuống dưới.

Xe anh dừng ngay trước cửa.

Anh mở cửa xe, định nhét tôi vào trong.

Tôi dồn hết sức, vùng thoát khỏi tay anh.

“Lục Quân Hựu.” – tôi nhìn anh, giọng rất điềm tĩnh – “Chúng ta kết thúc rồi.”

Động tác của anh khựng lại, như không tin được điều mình vừa nghe.

“Em nói gì?”

“Tôi nói… chúng ta chia tay. Từ nay về sau, anh và cô Lâm Vy Vy của anh không còn liên quan gì đến tôi nữa.”

Sắc mặt anh ta xanh mét: “Tô Nam Tuyết, em đừng hối hận!”

“Điều tôi hối hận nhất… chính là mười năm trước đã kéo anh ra khỏi vũng bùn, rồi lại mất thêm mười năm để anh đẩy tôi trở lại chỗ cũ.”

Tôi xoay người lên lầu, đóng cửa, khóa trái.

Tôi tựa vào cánh cửa, nghe tiếng anh đập cửa ở bên ngoài.

Hết tiếng này đến tiếng khác.

Rồi là tiếng động  xe nổ máy.

Anh đi rồi.

Tôi trượt xuống sàn, ôm lấy đầu gối.

Một cơn đau nhói, sắc bén bắn lên từ bụng dưới.

Tôi cúi đầu.

Máu… đang chảy xuống giữa hai chân.

Tôi một mình đến bệnh viện.

Lấy số cấp cứu.

Bác sĩ nhìn bản siêu âm của tôi, chau mày.

“Thai bảy tuần, có dấu hiệu dọa sảy.  kích động cảm xúc quá mức.”

“Con tôi… còn giữ được không?”

“Tạm thời nhập viện theo dõi. Nhưng muốn giữ thai thì phải có người nhà ký vào. Chồng cô đâu?”

Tôi im lặng.

“Anh ấy… đi công tác rồi.”