Chương 5
Anh ta im lặng thật lâu.
“Được.” Anh ta nói, “Vậy thì gặp nhau ở tòa.”
“Rất sẵn lòng.”
Anh ta kéo mẹ rời đi.
Khi cửa đóng lại, chân tôi mềm nhũn, vịn vào sofa mới đứng vững.
Nhưng tôi không hối hận.
Từ hôm nay, tôi không còn là Lâm Vãn của ba năm trước nữa.
8.
Tháng tiếp theo, tôi dọn ra khỏi ngôi nhà đó.
Chuyển vào căn phòng trọ gần công ty.
Mỗi tháng 2000 tệ, nhỏ nhưng sạch sẽ.
Trần Mặc không liên lạc với tôi.
Nhưng luật sư của anh ta đã liên hệ với luật sư Trương.
“Thái độ bên đó thế nào?”
“Cứ cứng miệng nói là mượn tiền cho bạn.” Luật sư Trương cười, “Nhưng không sao, chúng ta có bằng chứng.”
“Đã định ngày xét xử chưa?”
“Thứ Tư tuần sau.”
“Được.”
Ngày ra tòa, tôi dậy thật sớm.
Cố tình mặc một bộ đồ mới.
Là bộ đầu tiên tôi mua sau khi dọn ra ngoài, giá 358 tệ.
Luật sư Trương nhìn thấy tôi, cười: “Sắc mặt khá tốt đấy.”
“Cảm giác báo thù được, đúng là dễ chịu thật.”
Bước vào tòa án, Trần Mặc đã có mặt.
Bên cạnh là luật sư anh ta thuê, còn có cả mẹ chồng.
Tô Vũ không tới.
Tôi ngồi xuống, liếc nhìn Trần Mặc một cái.
Anh ta né tránh ánh mắt tôi.
Phiên tòa bắt đầu.
Luật sư của Trần Mặc lên tiếng trước:
“Thân chủ tôi cho rằng lời khai của nguyên đơn không đúng sự thật. Tài sản sau hôn nhân đều là thu nhập cá nhân của thân chủ tôi, nguyên đơn không có đóng góp. Còn về các khoản ‘chuyển khoản’ được nêu, đó chỉ là cho bạn vay tiền, không phải chi tiêu cho ngoại tình như nguyên đơn nói.”
Luật sư Trương cười.
“Cho bạn vay tiền?” Cô ấy lấy ra một xấp giấy, “Đây là lịch sử chuyển khoản, tổng cộng 187 lần trong hai năm, tổng số tiền 1.051.237 tệ. Tất cả đều chuyển cho một người – Tô Vũ.”
Mặt luật sư bên kia thay đổi.
“Cái này… là khoản vay cá nhân của thân chủ tôi…”
“Vay cá nhân?” Luật sư Trương lại rút ra một xấp giấy khác, “Đây là ảnh chụp đoạn chat, 326 tấm. Tôi xin đọc vài đoạn cho thẩm phán nghe.”
Cô ấy hắng giọng.
“Đoạn thứ nhất: ‘Chồng ơi, em nhớ anh.’ – Trả lời: ‘Anh cũng nhớ em, đợi cuối tuần anh qua.’”
Mặt Trần Mặc tái nhợt.
“Đoạn thứ hai: ‘Chồng ơi, sợi dây chuyền này đẹp không? 28.000, hơi đắt.’ – Trả lời: ‘Đẹp lắm, mua đi. Anh chuyển rồi, bảo bối thích thì mua.’”
“Đoạn thứ ba: ‘Chồng ơi, tiền trả góp nhà tháng này đến hạn rồi.’ – Trả lời: ‘Biết rồi, anh đã chuyển vào tài khoản em.’”
Luật sư Trương đóng hồ sơ lại.
“Tôi hỏi luật sư bên kia, đây cũng gọi là cho bạn vay tiền à?”
Luật sư của Trần Mặc cứng họng.
Thẩm phán nhìn sang Trần Mặc:
“Bị đơn, anh có gì muốn giải thích không?”
Trần Mặc đứng dậy, miệng mở ra.
“Chuyện này… là sau khi hôn nhân bắt đầu rạn nứt…”
“Hôn nhân rạn nứt?” Luật sư Trương cắt lời, “Theo lịch sử chuyển khoản, khoản đầu tiên là vào tháng 3 năm 2023, đúng tròn một năm kể từ ngày hai người kết hôn. Một năm đã rạn nứt?”
“Không phải…”
“Hơn nữa,” Luật sư Trương đưa ra một tài liệu khác, “Đây là hồ sơ mua nhà đứng tên Tô Vũ. Đặt cọc 50 vạn, do bị đơn thanh toán toàn bộ. Tôi hỏi, cho bạn vay tiền thì có cần mua nhà hộ người ta không?”
Trần Mặc im lặng.
Luật sư Trương tiếp tục: “Đây là hồ sơ mua xe, 25 vạn, đăng ký tên Tô Vũ. Còn có lịch sử mở phòng khách sạn, tổng cộng 47 lần trong hai năm.”
Cô ấy nhìn thẩm phán.
“Thẩm phán, thân chủ tôi yêu cầu xác định bị đơn có lỗi trong hôn nhân, yêu cầu chia tài sản theo luật và thu hồi phần tài sản đã bị chuyển dịch trái phép.”
Thẩm phán gật đầu, quay sang Trần Mặc.
“Bị đơn, còn điều gì muốn nói không?”
Trần Mặc cúi đầu, không nói gì.
Bỗng mẹ chồng đứng bật dậy:
“Thẩm phán, tôi có lời muốn nói!”
“Bà là ai?”
“Tôi là mẹ bị đơn!” Bà chỉ tay vào tôi, “Người đàn bà này không xứng chia tài sản của con trai tôi! Ba năm rồi mà chẳng sinh được đứa con nào!”
“Giữ trật tự.” Thẩm phán nhíu mày, “Đây là tòa án, không phải chợ.”
“Tôi không cần trật tự!” Bà càng nói càng kích động, “Tôi nói cho mọi người biết, Tiểu Vũ đang mang thai cháu tôi! Cô ấy mới là chân ái của con trai tôi!”
Cả phòng xử án im lặng.
Thẩm phán nhìn Trần Mặc:
“Bị đơn, điều đó có thật không?”
Mặt Trần Mặc trắng bệch.
“Tôi… cô ấy… cô ấy đang mang thai…”
Luật sư Trương mỉm cười.
“Thẩm phán, điều này càng chứng minh bị đơn có lỗi trong hôn nhân. Không những ngoại tình, còn làm người thứ ba có thai.”
Thẩm phán gật đầu, ghi vào hồ sơ.
Mẹ chồng còn định nói thêm, bị cảnh sát tư pháp kéo xuống.
Phiên tòa kết thúc.
Bước ra ngoài, Trần Mặc đuổi theo.
“Lâm Vãn,” anh ta gượng cười, “chúng ta có thể nói chuyện riêng không?”
Tôi nhìn anh ta.
“Nói gì?”
“Chuyện tài sản… có thể thương lượng được không?”
“Thương lượng?” Tôi cười, “Lúc trước không phải anh muốn tôi ra đi tay trắng sao?”
Mặt anh ta đỏ lên.
“Đó là… lúc đó anh nhất thời bốc đồng…”
“Trần Mặc,” tôi cắt lời, “anh có biết ba năm nay tôi tiết kiệm được bao nhiêu không?”
“Gì cơ?”
“Tôi lương 6000 một tháng, trừ số đưa cho gia đình, tôi âm thầm để dành được 7 vạn.” Tôi nói, “Anh có biết tôi để dành kiểu gì không?”
Anh ta không nói gì.
“Ba năm, tôi không mua nổi cái áo trên 200 tệ. Trưa không dám ăn cơm công ty, vì một bữa 20 tệ, tôi chỉ ăn cơm mang từ nhà. Mẹ tôi nằm viện, tôi chỉ dám đưa 5000.”
Tôi bước lại gần.
“Còn anh thì sao? 105 vạn, mua nhà, mua xe, mua túi, không thiếu thứ gì.”
Anh ta cúi đầu.
“Ra đi tay trắng?” Tôi cười lạnh, “Được thôi, trả tôi 151 vạn trước đã.”
Tôi quay lưng bỏ đi.
Phía sau vang lên giọng anh ta, rất nhỏ.
“Lâm Vãn, xin lỗi.”
Tôi không quay đầu lại.
9.
Một tháng sau, bản án được tuyên.
Luật sư Trương gọi điện cho tôi, giọng đầy phấn khởi.
“Lâm Vãn, chúng ta thắng rồi!”
“Tòa xử thế nào?”
“Tòa xác định Trần Mặc có lỗi trong hôn nhân, phán ly hôn. Căn nhà thuộc về cô, tài sản sau hôn nhân cô được 60%.”
“Còn số tiền anh ta đã chuyển thì sao?”
“Tòa yêu cầu thu hồi.” Luật sư Trương nói, “Trong 105 vạn đó, có 78 vạn dùng để mua nhà và xe, được tính là tài sản hôn nhân chuyển dịch trái phép, tòa phán trả cô. 27 vạn còn lại là chi tiêu cá nhân, Trần Mặc phải dùng tài sản riêng để bồi thường cho cô.”
Tôi nhẩm tính.
Nhà hiện tại trị giá 180 vạn, trừ khoản vay 50 vạn, còn 130 vạn, thuộc về tôi.
Tiền tiết kiệm và các tài sản khác sau hôn nhân khoảng 150 vạn, tôi lấy 60%, tức 90 vạn.
Khoản truy thu được 78 vạn, cộng với bồi thường 27 vạn.
Tổng cộng 325 vạn.
Nhiều hơn tôi mong đợi.
“Lâm Vãn?” Luật sư Trương hỏi, “Cô còn nghe máy chứ?”
“Còn.” Tôi hít một hơi thật sâu, “Cảm ơn cô, luật sư Trương.”
“Đáng mà.” Cô ấy cười, “Cô xứng đáng được như vậy.”
Cúp máy, tôi đứng trước cửa sổ phòng trọ, nhìn ánh nắng bên ngoài.
Ba năm.
Ba năm tôi tằn tiện nhịn ăn, cuối cùng cũng có hồi báo.
Không phải vì anh ta hối lỗi.
Mà là do chính tôi giành lại.
Chiều hôm đó, tôi đến ngân hàng làm thủ tục.
Khi khoản tiền đầu tiên được chuyển vào tài khoản, tôi rủ bạn thân Tiểu Trương đi ăn một bữa.
“Vãn Vãn,” Tiểu Trương nhìn tôi, “cậu thay đổi thật rồi.”
“Thay đổi gì chứ?”
“Trước kia lúc nào cũng nhẹ nhàng rụt rè, bây giờ…” Cô ấy cười, “Giờ thì khí chất ngút trời luôn.”
Tôi cũng cười.
“Có lẽ vì giờ mình không cần nhìn sắc mặt ai mà sống nữa.”
“À đúng rồi,” Tiểu Trương hạ giọng, “Nghe nói dạo này Trần Mặc thảm lắm.”
“Sao cơ?”
“Công ty giáng chức, lương từ 5 vạn còn 2 vạn.” Cô nói, “Hình như vì vụ kiện bị lộ ra, công ty đánh giá phẩm chất đạo đức có vấn đề.”
“Vậy à.”
“Còn cả Tô Vũ nữa.” Tiểu Trương nói, “Nghe nói cô ta phát hiện Trần Mặc không còn tiền, đòi chia tay.”
“Đứa bé thì sao?”
“Bỏ rồi.” Tiểu Trương nói, “Tô Vũ bảo cô ta không muốn sinh con cho một gã nghèo.”
Tôi nâng tách trà, uống một ngụm.
“Chân ái nhỉ.”
“Gì cơ?”
“Không có gì.” Tôi cười, “Ăn đi.”
10.
Sau khi bản án có hiệu lực, Trần Mặc tìm tôi một lần.
Hôm đó trời mưa.
Tôi vừa tan làm, thấy anh ta đứng ở cổng công ty.
Tóc ướt sũng, trông thật thảm hại.
“Lâm Vãn.” Anh ta gọi tôi.
Tôi dừng lại, nhìn anh ta.
“Có chuyện gì?”
“Anh… anh muốn nói vài câu.”
“Nói đi.”
Anh ta im lặng vài giây.
“Anh sai rồi.”
Tôi không đáp.
“Ba năm qua, anh luôn lừa dối em, luôn làm em tổn thương.” Anh ta nói, “Anh tưởng em sẽ không phát hiện, tưởng em sẽ mãi nhẫn nhịn. Là anh sai rồi.”
“Rồi sao nữa?”
“Anh muốn… muốn em tha thứ cho anh.”
Tôi bật cười.
“Tha thứ?”
“Lâm Vãn, anh thực sự biết lỗi rồi.” Anh ta nói, “Tô Vũ bỏ đi rồi, mẹ anh đột quỵ phải nhập viện, công ty cũng giáng chức. Anh… anh chẳng còn gì cả.”
“Thế nên anh tìm tôi?”
“Anh biết em hận anh.” Anh ta nói, “Nhưng… dù gì chúng ta cũng từng là vợ chồng…”
“Trần Mặc,” tôi cắt lời anh, “chúng ta đã không còn là vợ chồng nữa.”
Anh ta khựng lại.
“Trong bản án ghi rất rõ.” Tôi nói, “Chúng ta đã ly hôn.”
“Nhưng mà…”
“Bây giờ anh thất thế, mới nhớ tới tôi?” Tôi nhìn anh ta, “Lúc anh phong độ, sao không nhớ?”
Anh ta cúi đầu.
“Trần Mặc,” tôi nói, “anh bắt tôi tằn tiện ba năm. Lúc tôi sảy thai, một mình chịu đựng. Anh lừa tôi ba năm. Bây giờ nói tha thứ?”
“Anh thực sự biết lỗi rồi…”
“Đúng, anh sai rồi.” Tôi nói, “Nhưng đó không phải lý do để tôi tha thứ.”
Tôi tiến lại gần.
“Anh có biết ba năm qua tôi sống thế nào không?”
Anh ta im lặng.
“Quần áo trên 200 tệ không dám mua, cơm trưa 20 tệ không dám ăn, mẹ tôi nhập viện, tôi chỉ dám đưa 5000 tệ.” Tôi nói, “Còn anh? 105 vạn, mua nhà, mua xe, mua túi, cái gì cũng có.”
“Lâm Vãn…”
“Anh nói cô ta là chân ái, còn tôi là ngoài ý muốn.” Tôi cười, “Chân ái à? Chân ái không cần tiền sao? 151 vạn cho một mối chân ái, đắt thật đấy.”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Trần Mặc,” tôi lùi một bước, “tôi không hận anh, vì anh không đáng.”
“Em…”