Chương 2
Cô ta mặc một chiếc áo khoác len mỏng màu trắng sữa, tóc b.úi gọn sau đầu, một tay xách túi đồ, một tay cầm bình giữ nhiệt, lớp trang điểm trên mặt chỉn chu đến không có lấy một khuyết điểm.
Cô y tá thực tập nhận lấy bình giữ nhiệt rồi đặt lên bàn, tiện miệng hỏi một câu.
“Chị là người nhà của bệnh nhân ạ?”
Tô Dao mỉm cười.
“Cứ xem như là nửa người nhà đi, nhà họ không có họ hàng thân thích ở đây, tôi chỉ giúp chạy tới chạy lui chút thôi.”
Khi đưa túi quần áo cho bố chồng tôi, ngón tay cô ta cố ý nán lại trên miệng túi thêm nửa giây.
Bố chồng nhận lấy túi đồ, lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện xảy ra mới ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm vào nhau.
Tô Dao là người dời mắt đi trước, cúi đầu xuống, khóe môi cong lên thành một nụ cười kín đáo.
Độ cong ấy tôi quá quen rồi.
Suốt bốn năm đại học, cô ta đã dùng kiểu cười đó không biết bao nhiêu lần trước mặt đám con trai.
Lần nào cũng là đường cong dịu dàng vừa đủ ấy.
Mẹ chồng từ đầu hành lang đi tới, vừa nhìn thấy Tô Dao thì bước chân bà hơi khựng lại.
Tô Dao lập tức tiến lên đón, đưa tay đỡ lấy cánh tay bà.
“Cô ơi, cô ngồi lâu như vậy chắc mệt lắm rồi.”
“Ban nãy cháu có ra quầy y tá hỏi qua, bên cạnh có khu nghỉ ngơi, cô qua đó chợp mắt một lát đi.”
“Ở đây cứ để cháu trông cho.”
Mẹ chồng nhìn cô ta.
Bà nhìn suốt ba giây.
“Được, vậy vất vả cho cháu quá.”
Cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Tô Dao bưng bình giữ nhiệt bước vào, vừa thấy tôi mở mắt, động tác trên tay cô ta lập tức khựng lại.
“Niệm Niệm, cậu tỉnh rồi à?”
Cô ta đặt bình giữ nhiệt lên tủ đầu giường, rồi khom người ghé sát về phía tôi.
Bàn tay cô ta chạm lên cánh tay tôi, ngón tay hơi lạnh, móng tay được cắt tỉa tròn trịa, phủ một lớp sơn bóng trong suốt.
“Cậu thấy trong người thế nào?”
“Có đau lắm không?”
“Mình vừa nghe tin là chạy tới ngay.”
Tôi nhìn chằm chằm vào nơi những ngón tay cô ta đang đặt trên tay mình.
“Cậu đến nhanh thật đấy.”
“Chuyện đứa bé mình cũng nghe nói rồi…”
“Cậu đừng nghĩ nhiều quá, trước mắt cứ lo dưỡng sức đã.”
Hốc mắt cô ta đỏ lên, hàng mi run nhẹ hai cái.
Tôi quen Tô Dao mười một năm, mỗi lần cô ta giả vờ sắp khóc đều là dáng vẻ giống hệt như thế.
“Niệm Niệm, cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Có việc gì cứ gọi mình, mình ở ngay bên ngoài thôi.”
Cô ta đứng thẳng người dậy, xách chiếc túi nilon đã rỗng đi ra khỏi phòng.
Cửa không đóng kín.
Từ ngoài hành lang, tiếng cô ta và bố chồng tôi nói chuyện lọt vào, giọng được ép xuống rất thấp, từng chữ như dính sát vào nhau.
“Quần áo em để trong túi xách của anh rồi, ngày mai anh nhớ thay.”
“Ừ.”
“Cái cổ áo đó em xử lý giúp anh rồi, nhìn không ra nữa đâu.”
“Chủ nhiệm, tình trạng của con dâu tôi rốt cuộc thế nào rồi?”
Giọng mẹ chồng truyền vào từ ngoài phòng bệnh, mang theo vẻ sốt ruột mà trước nay tôi chưa từng nghe thấy.
Nhưng sự sốt ruột đó không phải dành cho tôi.
Bà đang sốt ruột vì đứa bé.
Vị chủ nhiệm là một bác sĩ nam khoảng năm mươi tuổi, giọng nói chậm rãi, bình tĩnh.
“Sản phụ bị xuất huyết trước đó là do bong nhau t.h.a.i non, chúng tôi đã tiến hành phẫu thuật khẩn cấp.”
“Đứa bé không giữ được.”
Hành lang im phăng phắc khoảng hai giây.
Sau đó, giọng mẹ chồng đột nhiên cao v.út lên nửa tông.
“Sao lại như vậy được?”
“Đứa bé đã tám tháng rồi mà!”
“Sao có thể không giữ được?”
“Lượng m.á.u mất quá nhiều, lúc được đưa tới thì đã lỡ thời điểm tốt nhất.”
“Bệnh nhân bị thương như thế nào?”
“Ngã.”
“Tự ngã ở nhà.”
Mẹ chồng đáp rất nhanh, như thể câu trả lời đã được luyện sẵn từ trước.
“Ừm…”
“Người nhà chú ý một chút, cơ thể sản phụ hiện tại rất suy yếu, mấy ngày tới cảm xúc cũng có thể không ổn định.”
“Cố gắng đừng để cô ấy bị kích động thêm.”
“Biết rồi, biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”
Tiếng bước chân dần xa.
Tôi nhìn chằm chằm lên vệt ố nước trên trần nhà.
Hình dáng nó trông giống một con tôm đang cuộn người lại.
Không giữ được.
Sinh linh bé nhỏ đã đạp trong bụng tôi suốt năm tháng qua, cứ thế không còn nữa.
Tháng trước khi đi siêu âm 4D, bác sĩ chỉ vào màn hình rồi cười nói, em bé đang mút ngón tay này, mẹ nhìn xem.
Tôi đã nhìn thấy rất rõ.
Một bàn tay nhỏ xíu mờ mờ, cuộn lại bên miệng.
Khi ấy, Trình Việt đứng bên cạnh cầm điện thoại quay video, cười ngây ngô đến chẳng khác gì một đứa trẻ.
Mẹ chồng đẩy cửa bước vào.
Bà đứng khựng lại ở cửa một lát, ánh mắt lướt từ mặt tôi xuống cái bụng đã được chăn phủ kín.
Biểu cảm trên mặt bà rất phức tạp.
Nó không giống đau lòng.
Nó giống đang tính toán xem mình vừa mất mát bao nhiêu hơn.
Bà bước đến bên giường, kéo ghế ngồi xuống, đặt tay lên mép giường, móng tay gõ nhẹ hai cái lên ga trải giường.
“Tỉnh rồi à?”
“Vâng.”
Bà nhìn tôi, môi mấp máy mấy lần, giống như đang cân nhắc xem nên dùng câu nào cho vừa.
Rồi bà cất giọng.
“Cô nhìn lại cô đi, cô làm mất cháu đích tôn của tôi rồi đấy.”
“Tám tháng rồi, chỉ còn sáu tuần nữa là sinh.”
“Cô nói xem, đang yên đang lành, sao cô cứ nhất định phải làm ầm mọi chuyện lên?”
Môi tôi khô đến nứt ra.
Tôi l.i.ế.m nhẹ một cái, liền nếm được vị m.á.u rỉ ra nhàn nhạt.
“Là mẹ bắt con quỳ…”
“Cô nói gì?”
Bà rướn người lại gần tôi thêm một tấc, giọng nói lập tức bị đè xuống thấp hơn.
“Cô vừa nói cái gì?”
“Ai bắt cô quỳ?”
“Rõ ràng là cô tự đi đứng không cẩn thận rồi ngã một cú, chẳng phải tôi đã nói rồi sao?”
Trong ánh mắt bà không hề có chút chột dạ nào.
Bà thật sự không cảm thấy mình đã làm sai.
Hoặc nói đúng hơn, bà đã tự viết lại sự thật trong đầu mình một lần.
Viết đi viết lại đến mức ngay cả chính bà cũng tin đó mới là sự thật.
“Nếu cô thấy mình oan ức, thì tự ngẫm lại xem trước đó cô đã làm những gì đi.”
Bà ngồi thẳng lưng lại, giọng điệu nhanh ch.óng trở về vẻ bình thường.
“Người dẫn con hồ ly tinh đó về nhà là ai?”
“Ông ấy phạm sai lầm, gốc rễ chẳng phải nằm ở cô sao?”
“Bây giờ đứa bé cũng mất rồi, cô bảo tôi phải ăn nói với Trình Việt thế nào đây?”
“Mẹ tự đi mà nói.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.
“Mẹ cứ nói sự thật với Trình Việt đi.”
Biểu cảm trên mặt bà lập tức đông cứng.
“Cô muốn tôi nói cái gì?”
“Nói chuyện của bố nó à?”
“Hay nói chuyện cô quỳ?”
“Nói sự thật.”
“Sự thật?”
Bà bật đứng dậy, chân ghế kéo mạnh trên nền nhà, phát ra một tiếng ch.ói tai.
“Sự thật mà nói ra, danh tiếng của bố chồng cô còn giữ nổi không?”
“Cái nhà này còn giữ nổi không?”
“Nếu Trình Việt biết bố ruột nó làm ra loại chuyện khó coi đó, cô nghĩ nó chịu nổi à?”
Bà cúi người xuống, mặt ghé sát đến mức cách tôi chưa đầy một nắm tay.
“Cô phá tan cái nhà này thì cô được lợi gì?”
“Đến lúc đó cô chẳng còn là gì cả.”
“Một đứa con dâu vừa mất con, nhà mẹ đẻ cũng chẳng có gia thế gì để chống lưng, cô lấy cái gì ra mà đấu với tôi?”
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.
Tô Dao ló nửa người vào trong.
“Cô ơi, canh chim câu cháu hâm nóng rồi, để Niệm Niệm uống một ngụm lúc còn nóng đi ạ.”
Mẹ chồng lùi lại một bước.
Biểu cảm trên mặt bà đổi nhanh như lật một trang sách.
“Ây da, vào đi, vào đi.”
“Cháu xem con bé này có ngoan ngoãn hiểu chuyện không cơ chứ.”
“Dao Dao, cháu mau vào đây.”
Tô Dao bưng bát canh bước vào.
Trong chiếc bát sứ trắng là nửa bát canh trong, bên trên nổi lác đác vài hạt kỷ t.ử đỏ.
Cô ta đưa bát đến tận miệng tôi, một tay đỡ dưới đáy bát, một tay giữ miệng bát vô cùng cẩn thận.
“Niệm Niệm, cậu uống một ngụm đi.”
“Canh vừa mới hầm xong, mình còn bỏ thêm đương quy nữa đấy.”
Tôi nằm im, không nhúc nhích.
“Niệm Niệm?”
“Tô Dao, cái túi quần áo thay mà cậu mang đến ấy.”
“Hả?”
Cô ta chớp mắt nhìn tôi.
“Sao cậu biết bố chồng tôi mặc size gì?”
Bát canh khựng lại giữa không trung.
Nụ cười trên mặt Tô Dao còn chưa kịp thu về, nhưng độ cong nơi khóe miệng đã cứng ngắc mất nửa giây.
Mẹ chồng đứng bên cạnh ho khan một tiếng.
“Nó chỉ giúp chạy vặt thôi, là mẹ gọi điện bảo nó đến nhà lấy.”
“Size quần áo gì đó cũng là mẹ nói cho nó biết.”
“Được rồi, đừng có nghĩ linh tinh nữa, uống canh đi.”
Tô Dao nhanh ch.óng lấy lại nụ cười, đưa bát canh nhích gần thêm một chút.
“Niệm Niệm, cô cũng nói rồi đấy thôi, là cô bảo mình đi lấy mà.”
“Cậu thật sự nghĩ nhiều quá rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào bát canh đó.
Trên mặt canh nổi một lớp váng mỡ mỏng.
Mấy hạt kỷ t.ử ngậm nước phồng lên, đỏ au giữa màu canh nhàn nhạt.
“Cậu đến nhà lấy quần áo, vậy cậu dùng chìa khóa nào?”
Những ngón tay Tô Dao bám trên miệng bát khẽ siết lại.
Giọng mẹ chồng lập tức trở nên cứng rắn.
“Cái con bé này, người ta từ xa chạy tới giúp đỡ, cô còn ngồi đó chất vấn người ta à?”
“Cô có uống hay không?”
“Không uống thì cất đi.”
Tô Dao đặt bát canh xuống tủ đầu giường.
Cô ta lùi lại một bước, cúi đầu rút khăn giấy lau tay.
Đến lúc ngẩng đầu lên, hốc mắt cô ta đã đỏ hoe.
“Niệm Niệm, mình biết bây giờ trong lòng cậu rất khó chịu…”
“Chuyện đứa bé, chẳng ai mong nó xảy ra cả.”
“Nếu cậu thấy mình ở đây làm cậu chướng mắt, vậy mình đi là được chứ gì.”
Giọng cô ta nghẹn lại nơi sống mũi, dáng vẻ tủi thân được diễn vừa khéo đến mức gần như không chê vào đâu được.
Mẹ chồng thở dài một tiếng, đưa tay ôm lấy vai Tô Dao.
“Cô nhìn lại cô xem, nói năng kiểu gì vậy?”
“Dao Dao chạy ngược chạy xuôi suốt mấy tiếng đồng hồ, cô nhìn mấy thứ trên đầu giường cô đi, có món nào không phải nó mang đến không?”
“Cô thì hay rồi, người ta tốt bụng đến giúp, cô lại lấy lời lẽ ra đ.â.m chọc người ta.”
“Cô ơi, không sao đâu ạ.”
“Cơ thể Niệm Niệm bây giờ còn yếu, tâm trạng lại không ổn định, cháu hiểu mà.”
Tô Dao lau nhẹ khóe mắt, rồi mỉm cười với tôi.
“Niệm Niệm, cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Canh nguội rồi thì lát nữa mình hâm lại cho cậu.”
“Tàu của Trình Việt còn một tiếng nữa là tới.”
Mẹ chồng liếc nhìn điện thoại, rồi nói với bố chồng.
Bố chồng ngồi trên chiếc ghế dành cho người nhà ở góc phòng, từ đầu đến giờ gần như không hề động đậy.
Từ xe cứu thương đến bệnh viện, từ ngoài hành lang vào trong phòng bệnh, ông ta giống hệt một món hành lý bị người ta xách tới xách lui.
Đặt ở đâu thì ngồi yên ở đó.
Không hé lấy nửa lời.
Mẹ chồng ghé sát tai ông ta, cố tình đè thấp giọng xuống.
Nhưng phòng bệnh chỉ lớn có chừng này, từng chữ bà nói vẫn lọt vào tai tôi rõ mồn một.
“Lát nữa Trình Việt đến, cứ nói là nó tự ngã.”
“Bụng va vào góc bàn trà.”
“Ông đừng có lắm miệng.”
“Ừ.”
Đó là chữ đầu tiên bố chồng nói.
Từ hôm qua đến giờ, tổng cộng ông ta mới nói đúng một chữ.
“Còn nữa, chuyện của Tô Dao tuyệt đối không được hé ra nửa lời.”
“Nó đến giúp là do tôi gọi điện nhờ, không liên quan đến chuyện khác.”
“Ông nghe rõ chưa?”
“Ừ.”
Chữ thứ hai.
Mẹ chồng ngả người tựa vào ghế, cầm điện thoại lên bắt đầu lướt.
Lướt được khoảng hai phút, bà bỗng ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Lát nữa cô mà dám nói lung tung với Trình Việt, thì tự mình nghĩ trước hậu quả đi.”
“Hậu quả gì?”
“Chuyện của bố chồng cô mà truyền ra ngoài, nhà họ Trình chúng tôi còn mặt mũi nào sống ở cái thành phố này nữa?”