Chương 3

Cập nhật lúc: 31-05-2026
Lượt xem: 0

Bức ảnh chụp một căn phòng ngủ.

Trên bức tường phòng ngủ, dán chi chít đầy những bức ảnh.

Những nhân vật trong ảnh, quả nhiên chính là bà chủ sạp trái cây và ông chủ sạp hạt dưa đã c.h.ế.t trước mắt tôi hôm nay.

Những bức ảnh từ đủ mọi góc độ, ghi lại từng cử chỉ hành động của họ.

Giữa phòng còn treo một tấm bảng trắng.

Trên tấm bảng trắng dán ảnh chân dung của hai người họ, xung quanh viết chi chít những dòng chữ nhỏ ghi chép mối quan hệ xã hội, lịch trình hoạt động và thời gian của họ…

Hoàng Vĩ nhướng mày.

“Đây là do bà làm phải không?”

Tôi gật đầu.

“Đây là nghiên cứu thí nghiệm xã hội mà tôi thực hiện, muốn tìm hiểu cuộc sống thường ngày của những người buôn bán nhỏ, điều này có phạm pháp không?”

Giọng anh ta khựng lại, sau đó hừ lạnh một tiếng.

“Chúng tôi sơ bộ nghi ngờ, cái c.h.ế.t của hai người họ có liên quan đến bà.”

Tôi cười khổ một tiếng.

“Cảnh sát, một người trong số họ bị gạch rơi trúng đầu do gió lớn, người còn lại thì lên cơn đau tim cấp tính.”

“Mặc dù tôi xui xẻo, lúc đó ở gần họ nhưng cũng không thể nói là do tôi g.i.ế.c họ được, phải không?”

Hoàng Vĩ lắc đầu.

“Tất cả những chuyện này, hoàn toàn có thể có người can thiệp từ giữa.”

“Tôi đã cho người lên kiểm tra tầng trên xem có dấu vết con người tác động khiến gạch tường bị lỏng hay không rồi, nước trà trong bình giữ nhiệt cũng đang được đưa đi xét nghiệm.”

“Bây giờ bà thành thật khai báo, tôi còn có thể cố gắng để bà được hưởng cách xử lí sau khi tự thú.”

Anh ta nói xong thì dựa người thật mạnh vào ghế, nhắm mắt dưỡng thần.

Tôi biết, anh ta đang dùng cách này để tạo áp lực tâm lý cho tôi.

Tôi không hề lay động, cũng bắt chước dáng vẻ của anh ta mà dựa vào ghế.

Thời gian trôi đi, cánh cửa bị đẩy ra, một viên cảnh sát trẻ tuổi cầm hai tập tài liệu đi vào.

Hoàng Vĩ bỗng bật dậy khỏi ghế, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.

Anh ta nhận lấy tài liệu, lắc lắc trước mặt tôi.

“Hạ Cẩn, tôi sẽ cho bà cơ hội cuối cùng!”

Anh ta thấy tôi dửng dưng không chút động lòng thì tức giận đến cực điểm mà bật cười, đập tập tài liệu lên bàn và nhanh chóng lật xem.

Cùng với tiếng sột soạt liên tục của giấy, sắc mặt Hoàng Vĩ cũng ngày càng khó coi.

Cuối cùng, trên trán anh ta rịn ra những giọt mồ hôi nhỏ li ti.

Hoàng Vĩ kinh ngạc nhìn tôi, khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.

“Làm sao có thể không có vấn đề gì được…”

Tôi cười bất đắc dĩ.

“Cảnh sát, vì đã không có vấn đề gì, vậy tôi có thể đi được chưa?”

“Yên tâm, sau này nếu có chỗ nào cần đến tôi, tôi sẵn sàng phối hợp bất cứ lúc nào.”

Hoàng Vĩ nghiến chặt răng.

“Bà vội vã ra ngoài như vậy, là vì còn một người nữa chưa g.i.ế.c đúng không?”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh ta.

“Cảnh sát, cái mũ lớn như vậy tôi không dám nhận đâu.”

“Nếu không có bằng chứng xác thực, tôi hy vọng anh đừng chỉ dựa vào suy đoán để kết án.”

Hoàng Vĩ hừ lạnh rồi lấy ra một tấm ảnh trong túi.

Đó là ảnh bán thân của Đại Siêu.

Khuôn mặt Đại Siêu, bị bút dạ màu đỏ gạch một dấu X thật đậm.

“Cái này cũng tìm thấy ở nhà bà, nếu tôi đoán không sai thì anh ta chính là mục tiêu tiếp theo của bà phải không?”

“Không biết lần này, bà sẽ dùng phương pháp gì để g.i.ế.c anh ta đây?”

Tôi thở dài, chống tay lên bàn, đổi sang một tư thế thoải mái hơn.

“Định kiến trong lòng con người là một ngọn núi lớn đấy, cảnh sát.”

“Tấm ảnh này chỉ có thể chứng minh tôi không thích anh ta, chứ không đại diện cho việc tôi nhất định sẽ g.i.ế.c anh ta.”

“Nếu giờ anh ta đột ngột chết, chẳng lẽ anh cũng sẽ nghĩ là do tôi dùng thủ đoạn gì đó để g.i.ế.c sao?”

Hoàng Vĩ há miệng, còn muốn nói gì đó.

Một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa phòng thẩm vấn bị đẩy mạnh ra.

Một viên cảnh sát trẻ tuổi thở hổn hển xông vào.

“Đội trưởng Hoàng, streamer tên Đại Siêu c.h.ế.t rồi!”

Hoàng Vĩ đột ngột đứng phắt dậy, chiếc ghế bị anh ta đạp văng ra xa mấy bước.

Anh ta nhìn chằm chằm tôi, gằn giọng quát: “Đại Siêu c.h.ế.t thế nào?!”

Vẻ mặt viên cảnh sát kia tái nhợt, đáy mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

“Anh ta lúc livestream, ngay trước mặt mấy chục vạn người, dùng một chiếc cà vạt màu đỏ tự treo cổ mình…”

9

“Không thể nào! Một người sống sờ sờ sao có thể đột ngột tự sát?”

“Thật mà, bản ghi hình livestream đã lan truyền trên mạng rồi, bên tổ Thông tin đang làm thêm giờ, làm thêm việc để dè dư luận xuống…”

Viên cảnh sát trẻ tuổi kia rụt cổ lại, lẩm bẩm nói.

Hoàng Vĩ thở hổn hển, phẩy tay bảo viên cảnh sát kia ra ngoài.

Anh ta quay đầu lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm tôi.

“Hạ Cẩn, cái c.h.ế.t của Đại Siêu nhất định có liên quan đến bà!”

Tôi nghiêng đầu, im lặng nhìn chằm chằm anh ta.

“Cảnh sát, bình thường anh đều dựa vào suy đoán để kết án sao?”

“Tôi đang ở phòng thẩm vấn, lẽ nào lại dùng phép thuật khống chế anh ta tự sát từ xa sao?”

“Nếu anh thực sự không đưa ra được bằng chứng xác thực, vậy cũng đã đến lúc thả tôi ra rồi phải không?”

Hoàng Vĩ nhìn tôi thật sâu một cái.

“Tôi nhất định sẽ tìm ra bằng chứng.”

Anh ta nói xong thì không quay đầu lại mà đi mất.

Không lâu sau, có người đi vào, cởi còng tay cho tôi.

Tôi bước ra khỏi sở cảnh sát rồi đến căn nhà cũ bỏ hoang kia lấy di ảnh của con gái.

Tôi trở về căn nhà xưa, đẩy cửa bước vào, không ngờ lại có một cảm giác xa lạ dâng lên.

Lúc con gái còn sống, tôi lại không hề nhận ra, phòng khách rộng lớn khi chỉ còn lại một mình tôi, lại trống trải và cô đơn đến vậy.

Tôi bước vào phòng tắm, nhìn bản thân trong gương rồi ngẩn ngơ.

Người trong gương tóc bạc trắng rối bời, làn da đen sạm, khóe mắt không biết tự lúc nào đã đầy nếp chân chim nhỏ li ti.

Cho dù là người học trò mà tôi từng có quan hệ tốt nhất, e rằng lúc này cũng không nhận ra đây chính là giáo sư Hạ Cẩn, người trên bục giảng luôn dịu dàng và tri thức.

Tôi nhìn bộ dạng này của mình, lại không hề buồn bã chút nào, ngược lại còn cười vang lên một cách phóng túng, cứ thế cười cho đến khi không thẳng nổi lưng mới chịu thôi.

Tôi tắm nước nóng thật thoải mái rồi nằm vào trong chăn và ngủ say.

Giấc ngủ này kéo dài đến khi mặt trời lên cao, trên chiếc điện thoại đã bật chế độ không làm phiền có vài cuộc gọi nhỡ từ số lạ.

Tôi vừa định gọi lại thì nghe thấy tiếng chuông cửa bên ngoài.

Tôi mặc quần áo xong đứng dậy xuống tầng, khi nhìn thấy người đứng ngoài cửa thì hơi ngạc nhiên.

Hoàng Vĩ mặc trang phục hằng ngày, mắt đỏ hoe, râu ria lởm chởm, trong tay còn cầm một cốc cà phê.

Anh ta vào nhà xong thì đặt m.ô.n.g ngồi phịch xuống ghế sô pha.

“Từ hôm qua đến giờ tôi chưa chợp mắt, cuối cùng cũng đã sắp xếp rõ ràng mọi chuyện rồi.”

Tôi từ từ pha cho anh ta một tách trà nóng, ra hiệu bảo anh ta nói tiếp.

“Muốn điều tra rõ vụ án này, trước hết phải làm rõ mối quan hệ giữa bà và ba người đã c.h.ế.t kia.”

“Sau khi điều tra, tôi phát hiện, bà và ba người họ giống như bốn đường thẳng, điểm giao nhau duy nhất chính là con gái bà – Hạ Mặc.”

Tôi nghe thấy tên con gái thì khóe mắt bất giác hơi giật nhẹ một cái.

“Theo như tôi được biết, hoạt động ‘Hoạt động đường phố 100 tệ’ này, là do con gái Hạ Mặc của bà nghĩ ra đầu tiên.”

“Video ngắn mà con bé quay về hoạt động này đã trở thành trào lưu, còn thu hút được không ít người hâm mộ.”

“Còn Trần Kiều bán trái cây và Lý Đại Hải bán đồ khô, đều từng tham gia hoạt động đường phố 100 tệ của Hạ Mặc.”

“Sau đó có người tung tin tố giác Hạ Mặc quay video giả, còn biển thủ tiền quyên góp của những người có lòng tốt trong xã hội.”

“Điều này khiến Hạ Mặc phải hứng chịu bạo lực mạng tập thể, sau đó mặc dù con bé đã khóa tài khoản nhưng bạo lực mạng vẫn không dừng lại.”

“Cuối cùng, Hạ Mặc nhảy lầu tự sát.”

“Sau khi con bé tự sát, một người tên Hồ Siêu đã dùng ID Đại Siêu tiếp tục quay hoạt động đường phố 100 tệ.”

“Chỉ trong vòng một năm ngắn ngủi, anh ta đã từ một streamer nhỏ vô danh trở thành top streamer với triệu fan hâm mộ.”

“Những điều này là tất cả thông tin bề ngoài mà tôi tìm hiểu được.”

Hoàng Vĩ nói xong thì nhấc tách trà lên thổi phù phù, sau đó hớp một ngụm lớn nước trà nóng bỏng.

“Nếu hôm nay anh đến đây chỉ để xát muối vào vết thương trong lòng của tôi thêm lần nữa, vậy thì xin mời anh lập tức rời đi.”

Đối mặt với những lời lẽ lạnh băng của tôi, Hoàng Vĩ lắc đầu.

“Dựa vào những thông tin này, tôi đã hiểu rõ động cơ gây án của bà rồi.”

“Sở dĩ bà g.i.ế.c ba người họ, là để trả thù cho con gái Hạ Mặc của mình.”

Tôi đang định biện minh, lại bị Hoàng Vĩ cắt ngang.

Đôi mắt đầy những tia m.á.u của anh ta nhìn thẳng vào tôi.

“Khoan hãy vội phản bác, đợi tôi nói xong tất cả những suy luận đã.”

Tôi khẽ gật đầu, ra hiệu bảo anh ta nói tiếp.

“Sở dĩ bạo lực mạng nhắm vào Hạ Mặc ngày càng nghiêm trọng, là vì Trần Kiều và Lý Đại Hải đã ra mặt xác nhận lời đồn này.”

“Trong video, bọn họ vừa nói vừa khóc, nói rằng Hạ Mặc tìm họ quay video xong thì không bao giờ liên lạc lại nữa.”

“Bọn họ không biết có người đã quyên góp cho họ, bản thân càng không nhận được một xu nào từ Hạ Mặc.”

“Thế nhưng hiện tại, từ những người nhặt rác, bọn họ lại bỗng chốc trở thành những người buôn bán nhỏ, mua được sạp hàng và hàng hóa của riêng mình, đã thoát khỏi tầng lớp thấp nhất của xã hội.”

“Số tiền này, rốt cuộc là từ đâu mà có?”

“Bà nói xem, liệu có phải bọn họ đã nhận tiền của Hồ Siêu, từ đó vu khống Hạ Mặc, để Hồ Siêu nhân cơ hội này nắm bắt lượng truy cập mà leo lên vị trí cao hơn?”

Trong lúc nói chuyện, mắt Hoàng Vĩ cứ nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

Cuối cùng, hình như anh ta đã có được đáp án mình mong muốn từ biểu cảm của tôi, bèn mỉm cười đầy vẻ hài lòng.

“Xem ra, quả nhiên là tôi đã đoán đúng.”

“Động cơ gây án đã có, tiếp theo hãy nói về thủ pháp g.i.ế.c người của bà.”

“Sáng sớm hôm nay, tôi đã huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát, đến khu chợ nơi xảy ra vụ án hỏi chuyện rất nhiều người có liên quan.”

“Tôi tổng hợp những thông tin khẩu thuật này lại, cuối cùng đã phát hiện ra chân tướng cuối cùng.”