Chương 4

Cập nhật lúc: 31-05-2026
Lượt xem: 0

Sau khi hỏi ý kiến của tôi, Hoàng Vĩ châm một điếu thuốc.

“Có người nói, trong suốt một năm nay, bà thường xuyên đến tòa nhà phía sau sạp trái cây kia để nhặt rác.”

“Trong hành lang, có rất nhiều túi rác để qua đêm đặt ngoài cửa.”

“Bà sẽ mở túi ra, lấy nhựa và giấy bìa bên trong ra.”

“Bởi vì sau đó bà sẽ phục hồi nguyên trạng chiếc túi nên cũng không có ai nói gì bà.”

“Nhưng tôi nghĩ, bà thật sự chỉ đi bới rác thôi sao?”

“Dùng sức mạnh làm cho gạch tường bị lỏng ra, rất dễ sẽ bị phát hiện.”

“Nhưng nếu bà bỏ ra một năm trời, mỗi ngày đều lên đó khẽ đẩy một chút, lay động một chút.”

“Nước chảy đá mòn, ván cờ g.i.ế.c người được mài giũa suốt một năm trời này, không ai có thể phát hiện ra.”

“Bà biết hôm đó có gió mạnh nên đã cố ý đi mua mía, còn mua liền mấy cây, chính là để Trần Kiều có thể đứng lâu hơn một chút ngay bên dưới viên gạch.”

“Nhìn từ kết quả cuối cùng, bà đã vô cùng thành công.”

Giữa làn khói thuốc lượn lờ, giọng Hoàng Vĩ ngày càng tự tin.

“Còn về Lý Đại Hải, trong lòng tôi luôn có một nghi vấn, vì sao thuốc cứu mạng anh ta không tự mình cầm mà lại để chỗ vợ mình?”

“Sau khi hỏi vợ anh ta thig tôi mới biết, trước đây Lý Đại Hải luôn mang theo thuốc bên người nhưng một năm gần đây ông ta cứ liên tục làm mất thuốc.”

“Một lọ thuốc đâu có rẻ nên sau này toàn bộ đều do vợ anh ta cất giữ, dù sao hai người cũng luôn kề vai sát cánh, sẽ chẳng xảy ra vấn đề gì.”

“Nói cũng lạ, từ khi vợ ông ta giữ thì chưa bao giờ bị mất thuốc nữa.”

“Tôi nghĩ, suốt một năm nay bà đã trà trộn trong khu chợ, tìm cơ hội lấy thuốc của Lý Đại Hải đi, chắc hẳn không khó phải không?”

Đối mặt với lời chất vấn của anh ta, tôi cười lạnh một tiếng.

“Tôi có thể lấy thuốc của ông ta nhưng đâu thể khống chế hắn lên cơn đau tim được?”

Hoàng Vĩ gạt tàn thuốc, khóe môi khẽ cong lên.

“Tôi đã xem ảnh Hạ Mặc rồi, quả thực giống bà như đúc từ một khuôn mẫu vậy.”

“Lý Đại Hải biết chính mình đã hại c.h.ế.t Hạ Mặc nên trong lòng chắc chắn có ma.”

“Tôi đã xem đi xem lại bản ghi hình của buổi livestream đó, lúc Lý Đại Hải uống nước, bà đã làm một động tác.”

“Bà đã vén phần tóc mái che gần hết mặt ra sau, buộc thành kiểu đuôi ngựa.”

“Kiểu tóc này, là kiểu con gái Hạ Mặc của bà thích nhất.”

“Kiểu tóc thay đổi con người rất nhiều.”

“Kiểu tóc khác nhau, thậm chí có thể thay đổi hoàn toàn dung mạo một người.”

“Thử tưởng tượng xem, Lý Đại Hải uống nước xong, đột nhiên phát hiện người phụ nữ lớn tuổi tóc tai bù xù nhếch nhác trước mặt mình, đột nhiên lại giống hệt cô gái đã bị ông ta hại chết, liệu có sợ đến mức lên cơn đau tim ngã vật xuống đất không?”

12

Tôi không phản bác, chỉ khẽ hỏi một câu.

“Vậy còn Hồ Siêu thì sao?”

“Anh ta tự sát ngay trước mặt mấy chục nghìn người, lẽ nào cũng là do tôi làm sao?”

Hoàng Vĩ chìa ngón tay ra lắc lắc trước mặt tôi.

“Hồ Siêu quả thực c.h.ế.t do tự sát, chuyện này tôi không có ý kiến gì.”

“Điều tôi muốn làm rõ là, vì sao anh ta lại tự sát và vì sao lại chọn tự sát dưới sự chứng kiến của nhiều người đến vậy.”

“Sau khi điều tra thân phận và bối cảnh của Hồ Siêu, tôi phát hiện, hắn có một người con trai bốn tuổi.”

“Hơn nữa, khả năng sinh sản của Hồ Siêu có vấn đề, đã phải trải qua rất nhiều lần điều trị thì vợ anh ta mới có thể mang thai đứa bé.”

“Đứa con trai này, rất có thể là đứa con duy nhất trong cuộc đời anh ta.”

“Con trai đối với anh ta mà nói, còn quý giá hơn cả báu vật hiếm có.”

“Nếu bà dùng con trai để uy h.i.ế.p anh ta tự sát thì hoàn toàn có khả năng xảy ra.”

Tôi dựa vào chiếc ghế sofa mềm mại, nhẹ nhàng nói: “Đội trưởng Hoàng, đây chẳng qua chỉ là suy đoán của anh mà thôi.”

Hoàng Vĩ lục trong người lấy ra một chiếc điện thoại, lắc lắc trước mặt tôi.

“Có lẽ bà không biết, dữ liệu WeChat có thể khôi phục được đúng không?”

“Trước khi Hồ Siêu tự sát, đã xóa một liên hệ.”

“Người đó đã thực hiện một cuộc gọi thoại với anh ta.”

“Chúng tôi đã kiểm tra WeChat đó, phát hiện là được đăng ký bằng một số điện thoại khác của bà.”

“Về chuyện này, bà định giải thích thế nào?”

Trong khoảnh khắc, ngón tay tôi siết chặt lấy vạt áo.

Hoàng Vĩ nhìn thấy cảnh này, khóe môi lộ ra nụ cười nắm chắc phần thắng.

Anh ta thấy tôi vẫn im lặng, lại tiếp tục nói: “Tôi nghĩ, sau khi bà gọi điện cho anh ta, trước tiên bà đã bày tỏ thân phận của mình.”

“Tiếp đó, bà sẽ nói với Hồ Siêu rằng, Trần Kiều và Lý Đại Hải không c.h.ế.t vì tai nạn mà là do bà giết.”

“Nếu anh ta không làm theo lời bà, bà sẽ dùng phương pháp tương tự để g.i.ế.c con trai anh ta.”

“Hồ Siêu hôm nay tận mắt chứng kiến hai người sống sờ sờ c.h.ế.t ngay trước mặt, đã sớm sợ vỡ mật rồi.”

“Vì con trai, anh ta chỉ có thể làm theo lời bà, tự sát trước mặt hàng chục nghìn người bằng chiếc cà vạt bà đã tặng.”

“Bà Hạ Cẩn, tôi nói có đúng không?”

Tôi khẽ mỉm cười, lấy lại vẻ bình tĩnh ban đầu.

“Trí tưởng tượng của đội trưởng rất tốt, rất hợp để viết tiểu thuyết đấy.”

“Nhưng muốn buộc tội tôi, chắc vẫn cần chứng cứ thực tế đúng không?”

Hoàng Vĩ thu lại nụ cười, nghiêm túc nhìn tôi.

“Hạ Cẩn, bà may mắn thật.”

“Những thủ đoạn g.i.ế.c người bà bày ra, từng cái đều thành công cả.”

“Thế nhưng, cuối cùng ông trời vẫn không đứng về phía bà.”

Anh ta mở điện thoại, phát một đoạn video.

Khoảnh khắc nhìn thấy màn hình video, toàn thân tôi run lên bần bật.

Cảnh quay trong video, là trên mái nhà.

Màn hình video ánh sáng mờ ảo, bầu trời lờ mờ sáng trắng, thời gian quay là vào buổi sáng.

Một bóng người đi đến rìa sân thượng, dùng bàn tay đeo găng nhẹ nhàng đẩy một viên gạch trên đó.

Trên màn hình, có thể thấy rất rõ ràng, người đó chính là tôi.

Hoàng Vic nhìn bộ dạng kinh hoảng của tôi thì lấy ra chiếc còng tay từ trong túi.

“Tôi biết, bà chắc chắn đã khảo sát trước rồi, trên mái nhà không hề có camera giám sát.”

“Thế nhưng, chỉ vài ngày trước khi bà gây án, quần áo phơi trên đó của một hộ dân thường xuyên bị trộm mất.”

“Anh ta tức quá, bèn mua một chiếc camera ngụy trang lắp ở đó, muốn quay được tên trộm quần áo.”

“Cuối cùng anh ta không quay được tên trộm, ngược lại lại quay được một kẻ g.i.ế.c người.”

Hoàng Vĩ mở còng tay ra, chầm chậm đi về phía tôi.

“Bà Hạ Cẩn, mời bà đi cùng tôi một chuyến nhé?”

Tôi bủn rủn dựa vào ghế sofa, từ từ nhắm mắt lại.

13

Trong phòng thẩm vấn, một cảnh sát cất cuốn sổ trên tay đi, ánh mắt đầy ngưỡng mộ gật đầu với Hoàng Vĩ.

Vừa nãy, tôi đã thành thật khai báo động cơ gây án và toàn bộ quá trình phạm tội của mình.

Lời tôi nói, gần như hoàn toàn giống với những gì Hoàng Vĩ đã suy đoán.

Đợi người cảnh sát ghi chép đi khỏi, Hoàng Vĩ thở dài một hơi, chậm rãi ngồi xuống trước mặt tôi.

“Với tư cách là một người cha có con gái, tôi rất hiểu cảm giác của bà.”

“Thế nhưng, pháp luật vô tình.”

“Dựa theo lời khai của bà, khả năng bị tuyên án tử hình rất cao…”

Tôi mỉm cười nhẹ nhõm.

“Đội trưởng Hoàng, có những cảnh sát tận tâm tận trách như anh, là may mắn của người dân chúng tôi.”

“Chồng tôi qua đời rất sớm, con gái là tất cả của tôi.”

“Mỗi ngày sau khi con bé mất, tôi đều từng nghĩ đến việc đi theo con bé.”

“Chính ngọn lửa hận thù cháy rực đã cho tôi năng lượng, để tôi có thể trụ vững đến giờ.”

“Giờ đây thù lớn đã được báo, thế giới này tôi cũng chẳng còn gì lưu luyến.”

“Tôi nghĩ, đã đến lúc đi gặp con gái của tôi rồi.”

Hoàng Vĩ tiếc nuối nhìn tôi một cái rồi từ từ đẩy cửa bước ra ngoài.

Tôi bị giam giữ năm ngày.

Trong thời gian đó Hoàng Vĩ có đến, anh ta nói vụ án này ảnh hưởng rất lớn, sẽ tiến hành theo quy trình khẩn cấp.

Hết ngày hôm nay, tôi sẽ ra tòa đối mặt với bản án.

Hơn nữa vì tính chất quá nghiêm trọng, việc tôi bị tuyên án tử hình đã là chắc như đinh đóng cột.

Anh ta nhìn bộ dạng chỉ mong được c.h.ế.t của tôi, cũng chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Thời gian từng giây từng phút trôi đi, rất nhanh đã đến tối.

Đột nhiên, một loạt tiếng bước chân gấp gáp nhanh chóng tiếp cận tôi.

Hoàng Vĩ thở hổn hển, vội vàng lao vào.

Sắc mặt anh ta đầy kinh ngạc và nghi ngờ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tôi, như thể muốn nhìn thấu tôi.

“Hạ Cẩn, người không phải bà g.i.ế.c đúng không?”

14

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Đội trưởng Hoàng, anh đang đùa tôi sao?”

“Ngày mai là ra tòa rồi, bây giờ anh lại nói người không phải do tôi g.i.ế.c ư?”

Ánh mắt Hoàng Vĩ vô cùng kiên định.

“Những ngày qua, tôi luôn cảm thấy không đúng, cứ như thể mình đã bỏ sót điều gì đó rất quan trọng.”

“Cảm giác này cứ đeo bám trong lòng tôi, ngay cả lúc ngủ cũng không yên.”

“Mười năm làm cảnh sát, tôi luôn vô cùng tin vào trực giác của mình.”

“Vì thế tôi quay lại nhà bà lần nữa, sau khi tìm kiếm kỹ lưỡng, quả nhiên đã tìm thấy một thứ.”

“Thứ này giống như một ngọn đuốc, lập tức xua tan sạch sẽ màn sương mù trong lòng tôi.”

Anh ta nói xong thì lấy ra một thứ từ trong túi, duỗi thẳng tới trước mặt tôi.