Chương 3

Cập nhật lúc: 12-04-2026
Lượt xem: 0

Lòng tôi cay đắng.

Trước kia tôi kết hôn với anh ta là vì anh ta quan tâm tôi từng li từng tí. Anh ta lo hết việc nhà, còn nhớ chuẩn bị những điều bất ngờ. Thế nhưng từ khi nào anh ta lại trở thành bộ dạng này?

Anh ta dẫn dắt cô gái đối diện nói ra nhiều lời đường mật hơn nữa. Một Carnival rồi lại một Carnival, mắt cũng không thèm chớp.

Trong chốc lát, anh ta đã tặng năm cái Carnival. Thế nhưng cũng là anh tatrước mặt tôi luôn giả vờ nghèo khó. Anh ta nói tiền của mình phải trả góp mua nhà, còn tiền của tôi thì dùng để chi tiêu trong gia đình. Nhiều năm như vậy vẫn luôn như thế.

Sau kinh ngạc là sự lạnh lẽo sâu hơn trong lòng. Hình như, tôi đã không còn sức để tức giận nữa rồiNhưng chuyện này còn lâu mới kết thúc.

Sau khi kết thúc trận PK nàyanh ta cười nói trong phòng livestream: “Anh em, tôi sắp đi mở hộp mù đây.”

Bình luận chạy thi nhau hỏi đó là gì. Chu Minh nháy mắt ra hiệu.

“Không tiện nói, nhưng chắc chắn mọi người đều hiểu.”

Một tràng lời lẽ thô tục của đàn ông vang lên. Tôi mới nhận ra phòng livestream này chỉ dành cho đàn ông xem. Mà tài khoản của tôi, cách đây không lâu vì bị quá nhiều người quấy rối nên đã đổi giới tính trong hồ sơ thành nam.

Cuối cùng Chu Minh vẫn không nhịn được nói ra.

“Đương nhiên hộp mù là mỹ nữ rồi! Một cô hot girl nhỏ, không biết ngoài đời  đẹp như trong ảnh không!”

Anh ta đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy, nhưng khi nói về những chuyện nàyanh ta lại nháy mắt ra hiệu, biểu cảm sống động.

Bụng tôi cồn cào, cảm giác ghê tởm dâng lên. Nhưng thế vẫn chưa đủ.

“À đúng rồianh em mới vào nhóm nhé,  ảnh riêng tư làm phúc lợi.”

Cả người tôi không ngừng run rẩy. Tôi như bị ma xui quỷ khiến, cài đặt riêng tư tất cả các bài đăng và thay đổi địa chỉ. Chu Minh chưa bao giờ quan tâm đến mạng xã hội của tôi, lúc này anh ta cũng không thể biết tôi là ai.

Khi tôi bấm vào nhóm, tôi vẫn  thể thấy lịch sử trò chuyện phía trên, trong đó  một tấm ảnh tôi đang thay quần áo. Tôi chỉ mặc một chiếc nội y, phần n.g.ự.c lộ ra rất nhiều.

Hô hấp của tôi dần trở nên gấp gáp, cảm giác nhục nhã gần như nhấn chìm tôi, nhưng tôi theo bản năng nhìn quanh camera, chỉ đành dùng hết sức lực kiềm chế cảm xúc của mình, tránh bị bại lộ.

Mãi đến khi Chu Minh tắt livestream, tôi mới dám mặc kệ sự run rẩy của bản thân, mặc nguyên quần áo nằm trên giường rồi kéo chăn che kín toàn thân.

Một luồng hơi lạnh tràn khắp cơ thể, tôi cảm thấy rất lạnh, không nhịn được ôm chặt lấy mình. Nỗi đau gần như thiêu rụi ý thức của tôitôi không thể kìm nén được nữa mà bật khóc nức nở…

Không biết qua bao lâu, tâm trạng tôi mới dần bình ổn lạiTôi không thể tiếp tục như thế này được nữa, tôi phải vạch trần sự thật lạnh lùng của Chu Minh trước mặt tất cả khán giả trên mạng.

Những tên sâu bọ ghê tởm này, tất cả đều phải trả giá.

Sau khi khóc xong, tôi bước ra khỏi phòng. Trong phòng tĩnh lặng, chỉ  bát, giày và sàn nhà bẩn thỉu không thể đặt chân xuống nhắc nhở tôi rằng, tất cả những điều này không phải là giả.

Chu Minh đã ngủ một giấc say sưa. Trước khi ngủ, anh ta còn gửi tin nhắn cho tôi, dặn tôi sáng mai làm mì cho anh ta. Dù ở chung một mái nhà, anh ta cũng không muốn nói với tôi thêm một lời nào.

Tôi cụp mắt xuống, lướt nhìn căn phòng một cách thờ ơ, trong lòng không chút gợn sóng.

Muốn chơi trò ai lạnh lùng hơn phải khôngTôi sẽ cùng anh ta chơi đến cùng.

Tôi đã đăng một bài cầu cứu lên mạng, kể về hoàn cảnh khó khăn của mình. Nhiều chị em đã thi nhau nói rằng sẽ đổi giới tính tài khoản của họ thành nam rồi vào phòng livestream cùng nhau đ.á.n.h giá.

Chưa đầy một giờ, bài đăng đã được “đẩy” lên cao.

Sáng hôm sau, phòng livestream lại được mở. Chu Minh tỉnh dậy, anh ta hùng hồn nói: “Anh em, chúng ta hãy cùng nhau kiểm tra thành quả lao động của đồ đàn bà lải nhải này, xem cô ta làm việc  ngăn nắp không.”

Còn tôi ngồi bên bàn, uống hết ngụm sữa đậu nành cuối cùng. Đây là lần đầu tiên, tôi không cần nghĩ xem người khác muốn ăn gì mà chỉ quan tâm mình muốn ăn gì.

Chu Minh liếc nhìn bàn, không thấy bát mì của anh ta. Anh ta nhanh chóng vào bếp kiểm tra, nhưng chỉ thấy một đống bát đĩa chưa rửa.

Anh ta cau mày, hình tượng lạnh lùng gần như sụp đổ.

“Mì đâu?” Cuối cùng anh ta không nhịn được hỏi.

Tôi thong thả thu dọn túi đựng bữa sáng của mìnhkhông nói một lời nào.

Chu Minh nhìn tôi đang đi thẳng vào thư phòng: “Bữa sáng của tôi đâu?”

Nhưng đáp lại anh ta là tiếng đóng mạnh cửa.

“Trời ơi, loại người này mà cũng  vợ à? Mắt bị mù rồi sao?”

“Chị em, cô nhất định phải kiên trì đấy nhé! Nếu không thì làm sao những người phụ nữ tốt như chúng ta được cưng chiều được?”

Nhìn những bình luận chạy nhiệt tình trong phòng livestream, tôi suýt bật cười thành tiếng. Cuối cùng phòng livestream ghê tởm này cũng  chút dáng vẻ của người bình thường.

Chu Minh trợn tròn mắt. Trong phòng livestream, anh ta cau chặt mày, liên tục lướt trên màn hình điện thoại. Tôi đoán anh ta đang kiểm tra giới tính của những người mới vào.

Thực ra điều này vốn không liên quan đến giới tính. Trong bài đăng cầu cứu của tôi cũng  những người đàn ông rất lịch thiệp an ủi tôi, chỉ là người bình thường rất ít khi quan tâm phòng livestream của anh ta. Những người vào đó đều là một lũ giống nhau.

Không phải Chu Minh muốn nổi tiếng sao? Nhìn số lượng người xem liên tục tăng lên trong phòng livestream, tôi đột nhiên cảm thấy vô cùng mong đợi.