Chương 4
Tôi rúc vào lòng anh, cơn buồn ngủ kéo đến, mắt dần khép lại.
Trong mơ, những cục than đen xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Tôi và anh ngồi trên đỉnh núi ấy, từ rất xa vẫn có thể nhìn thấy khu vườn táo bị bỏ hoang kia.
Giấc mơ toàn là mùi thơm ngọt của những trái táo chín.
12
Tuyết rơi suốt cả đêm, sáng hôm sau, con đường trước cửa lán cũng bị tuyết phủ trắng xóa.
Thế nhưng anh trai tôi lại rất vui: “Trời càng lạnh, than càng đắt! Tiểu Táo, lần này tụi mình phát tài rồi!”
Vừa nói, anh vừa lẩm bẩm tiếp: “Chờ kiếm được tiền, anh sẽ mua cho em áo bông, giày bông, rồi mua thêm một cái chăn bông mới nữa, loại tám cân cơ!”
Anh cõng cái sọt tre to nhất trong nhà, từng bước lội vào màn tuyết trắng xóa mà đi mất.
Trời âm u nặng nề, dường như sắp lại có tuyết rơi.
Tôi chui vào trong lán, phân loại đống phế liệu đã phơi khô, buộc lại gọn gàng. Bỗng tim tôi thót lên một cái, cảm giác hoảng loạn không thể diễn tả.
Tôi vội vàng chạy ra ngoài, theo phản xạ nhìn về hướng mỏ than.
Một lúc sau, tôi nhìn thấy mấy người đang khiêng một ai đó, hốt hoảng chạy về phía này.
Người được khiêng, toàn thân dính đầy bụi than, chân bê bết máu, hôn mê bất tỉnh.
Là anh tôi!
Đầu óc tôi trống rỗng, loạng choạng chạy về phía trước.
Bên tai vang lên những tiếng bàn tán đầy bực bội:
“Thằng Lục Cửu này, đúng là liều mạng vì tiền!”
“Chứ sao nữa? Xe chở than chạy nhanh như thế, nó còn lao ra giữa đường! Chỉ vì một cục than mà chẳng cần mạng sống…”
Tôi chẳng nghe được gì rõ ràng, chỉ biết siết chặt tay anh.
Mấy người dân đang bàn nhau—
“Thằng nhỏ như vậy, đưa lên bệnh viện huyện chắc tốn khối tiền ha?”
“Hay là mỗi người góp một ít?”
“Bộ điên à? Năm nay táo làng mình bán có năm xu một cân còn không ai mua, nhà nào cũng nợ nần chồng chất, mày kêu người góp tiền cứu nó? Mày đi mà góp, tao không có cái mặt dày đó đâu!”
“Thôi thì gọi ông lang trong làng tới xem sao, đắp ít thuốc lá. Có cứu được hay không, phải coi số nó rồi…”
Chẳng bao lâu, ông lang cầm hòm thuốc đến. Ông sờ nắn cái chân gãy của anh, lắc đầu liên tục:
“Gãy vụn thế này, đắp thuốc không ăn thua đâu, phải chuyển ngay lên bệnh viện huyện để nắn lại, chữa trị.”
“Phải nhanh! Không là cái chân này phế luôn!”
Tôi quỳ sụp xuống trước mặt ông lang và dân làng, bắt chước như trong tivi, cúi đầu lạy liên tục:
“Cầu xin mọi người! Cứu anh cháu với… cháu làm trâu làm ngựa cả đời… cũng sẽ trả ơn cho mọi người…”
Không ai trả lời tôi.
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa:
“Xin hỏi… trong nhà này có nuôi một bé gái tên là Hoan Hoan, tên đầy đủ là Trần Hoan Hoan không?”
Là mẹ!
Mẹ đến rồi!
Anh tôi được cứu rồi!
13
Ông lang và những người dân giúp đỡ đã rời đi.
Trong căn lán rách nát gió lùa tứ phía, chỉ còn lại anh tôi đang hôn mê, tôi, và ba mẹ.
Mẹ nhìn thấy tôi, trong mắt tràn đầy vui sướng cùng một tia kỳ vọng mà tôi không hiểu nổi.
“Hoan Hoan! Con còn sống! Ô ô ~ tốt quá rồi! Con thật sự còn sống!”
Ba rút ra một bao thuốc, nhìn tôi một cái, rồi lại nhét thuốc trở vào túi, giọng đầy bực bội:
“Còn sống thì đi về với tụi tao.”
“Em trai mày nhớ mày lắm.”
Tôi kinh ngạc nhìn ba.
Em tôi mới tròn một tuổi, còn chưa biết gọi “chị”, làm sao biết nhớ tôi?
Nhưng rất nhanh, tôi đã hiểu câu nói ấy có ý gì.
Em trai không phải nhớ tôi.
Là “cần tôi”.
Mẹ nắm chặt tay tôi, nước mắt rơi lã chã vì kích động.
“Hoan Hoan, em con bị bệnh rồi, bệnh nặng lắm. Bác sĩ nói… phải thay tủy…”
“Không được! Tôi không đồng ý!”
Anh tôi đột ngột mở mắt, cố hết sức vươn tay, kéo tôi từ tay mẹ trở lại.
14
Tay anh lạnh như băng, trán đẫm mồ hôi lạnh, môi trắng bệch.
Nhưng đôi mắt ấy… lại sáng rực đến đáng sợ, trừng thẳng vào mẹ.
“Không được! Tôi không đồng ý!”
Anh lặp lại lần nữa, giọng khàn đặc nhưng mang theo một sự kiên định tuyệt đối: “Tiểu Táo không được đi với các người!”
Sự kích động và nước mắt trên mặt mẹ lập tức đông cứng lại.
Bà nhìn Lục Cửu, vừa lúng túng vừa tức tối: “Cậu là cái gì mà dám cản Hoan Hoan về nhà? Hai người vốn chẳng có quan hệ gì cả!”
“Tôi là mẹ ruột của con bé! Nó là con gái tôi! Chẳng lẽ tôi lại hại nó?”
“Mẹ ruột?”
Anh bật cười lạnh, đau đến mức hít vào từng hơi lạnh buốt nhưng vẫn không thả tôi ra: “Trên đời này có người mẹ ruột nào… đem con gái mình bỏ giữa nơi hoang vu, mặc cho nó chết đói chết rét không?”
Sắc mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Bà lắp bắp: “Sao… sao cậu biết?”
Rồi lại vội vàng giải thích, câu trước câu sau đập vào nhau:
“Chúng… chúng tôi cũng bất đắc dĩ… Hoan Hoan bị tự kỷ… tôi còn có con trai phải lo… không thể vì Hoan Hoan mà hủy cả tương lai của nó…”
Ba tôi khó chịu bật tiếng “tch”, hạ giọng quát:
“Bà nói nhiều với thằng ăn mày đó làm gì! Con bé là con ruột tôi! Tôi bảo nó về thì nó phải về!”
Lục Cửu trừng ba tôi, ánh mắt sắc như dao:
“Các người gấp gáp đến tìm Tiểu Táo như vậy… là vì đứa em trai quý hóa của nó cần tủy của nó, đúng chưa?”
Mẹ tôi khẽ run, ánh mắt né tránh: “Cậu… cậu sao biết…”
“Sao tôi biết?”
Anh nghiến răng, cố nâng người dậy nhưng đau quá nên bật ra tiếng rên. Tôi vội vàng đỡ anh.
Anh dựa vào tôi, thở dốc từng hơi:
“Mấy người đứng ngoài nói gì, tôi nghe hết rồi. Con trai mấy người cần ghép tủy, đúng không? Hai người xét nghiệm không phù hợp, đúng không?”
“Thế nên mới nhớ ra đứa con gái mà chính tay mình vứt đi!”
Mặt ba tôi đỏ bừng rồi tái xanh, tức đến run người:
“Thì sao? Nó là chị! Cứu em ruột—đó không phải chuyện đương nhiên à?!”
“Đương nhiên?”
Anh cười khẩy như nghe chuyện nực cười nhất đời:
“Không nỡ tốn tiền chữa bệnh cho nó, đem nó bỏ rơi là ‘đương nhiên’? Giờ cần nó nên đòi mang nó về… cũng là ‘đương nhiên’?”
“Trong mắt mấy người, nó là thứ gì? Một món đồ muốn bỏ thì bỏ, cần thì nhặt lại để dùng sao?”
Mẹ bật khóc.
Lần này không phải nước mắt hối hả vì vui mừng, mà là nỗi hoang mang khi bị lột trần đến tận cốt.
“Hoan Hoan… mẹ biết mẹ có lỗi… nhưng… nhưng em con còn nhỏ… nó không thể chết được…”
“Bây giờ chỉ có con cứu được em. Con theo mẹ về nhé… cứu em xong, ba mẹ nhất định sẽ bù đắp cho con… được không?”
Tôi nhìn gương mặt mẹ đẫm nước mắt, rồi nhìn sang Lục Cửu đang run rẩy vì đau và phẫn nộ dựa bên tôi.
Trong lán rất lạnh.
Tim tôi cũng như bị đóng băng.
Tôi không biết “hiến tủy” là gì.
Nhưng việc anh cấm tuyệt đối… chắc chắn là chuyện rất nguy hiểm.
Nhưng…
Tôi cúi đầu, nhìn chân anh—cái chân bị xe tải nghiến nát, méo mó đến đáng sợ. Những lời ông lang vừa nói vẫn vang lên:
“Gãy nát rồi… đắp thuốc không được… Phải vào viện huyện, nắn xương điều trị… Phải nhanh! Không thì cái chân hỏng luôn…”
Một ý nghĩ như tia lửa giữa đêm đen, bất chợt lóe lên trong tôi—rồi bùng cháy thành quyết tâm tuyệt đối.
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mẹ, từng chữ gằn ra cực kỳ rõ ràng:
“Con… con đồng ý. Con… về với ba mẹ. Con… hiến tủy… cho em.”
“Tiểu Táo!” Lục Cửu siết chặt tay tôi, móng tay gần như bấm vào da thịt tôi:
“Không được đi! Nghe rõ chưa?! Anh không cho em quay về!”
Tôi không nhìn anh.
Tôi chỉ nhìn mẹ, tiếp tục nói:
“Nhưng… phải đưa tiền.”
Mẹ như bắt được phao cứu sinh, gật đầu liên tục:
“Bao nhiêu? Con nói đi! Mẹ đưa con!”
“Năm… năm vạn!”
Đó là số tiền ông lang nói—để cứu chân anh, ít nhất phải năm vạn.
Ba tôi hít mạnh một hơi:
“Năm vạn? Sao mày không đi cướp luôn đi?!”
Mẹ cũng khựng lại, rõ ràng không ngờ tôi lại đòi tiền… mà còn là số lớn như vậy.
Tôi mím chặt môi, không nói nữa.
Đó là điều kiện duy nhất của tôi.
Anh thì gầm khẽ bên tai tôi:
“Anh không cần tiền! Tiểu Táo! Anh không cho em đi!”
Ba mẹ nhìn nhau.
Mẹ hít sâu, như đang đưa ra quyết định lớn nhất đời mình, rồi nở một nụ cười:
“Được… Hoan Hoan, mẹ đồng ý. Chỉ cần con cứu em, năm vạn… ba mẹ sẽ đưa.”
Ba tôi còn định nói gì đó, nhưng bị mẹ trừng mắt ngăn lại.
15
Tôi vẫn đi theo ba mẹ rời khỏi đó.
Lúc bước đi, tôi không dám quay đầu lại.
Tôi biết anh trai đang nhìn tôi. Ánh mắt ấy như những mũi kim đâm thẳng vào lưng tôi.
Đường núi vẫn ngoằn ngoèo như trước, trong chiếc xe bán tải của ba vẫn là mùi thuốc lá và mùi dầu máy quen thuộc.
Chỉ khác một điều—lần này mẹ không ngồi ghế phụ, mà vội vàng chui vào hàng ghế sau.
Trên ghế sau, có trải một tấm chăn bông mềm mại, em trai tôi đang nằm yên trong đó.
Mẹ bế em lên, nhìn tôi với ánh mắt có chút áy náy:
“Hoan Hoan, em còn nhỏ, mẹ phải ôm em. Hay là… con ngồi ghế trước nhé?”
Tôi lùi lại một bước, ngoan ngoãn trèo lên ghế phụ cao chót vót.
Thì ra… mẹ chưa từng thay đổi.
Khi em muốn ngồi ghế trước, tôi phải ngồi sau.
Giờ em muốn nằm ở ghế sau, tôi phải chuyển lên trước.
Xe xóc nảy trên đường núi. Qua gương chiếu hậu, tôi thấy mặt em trai nhợt nhạt, rũ rượi trong lòng mẹ.
Toàn bộ sự chú ý của mẹ đều đặt trên người em. Lâu lâu mẹ lại sờ trán nó, khẽ khàng dỗ dành.
Thỉnh thoảng mẹ nhìn tôi một chút—ánh mắt rối rắm, rồi nhanh chóng dời đi.
Ba thì chỉ tập trung lái, thi thoảng liếc sang tôi. Trong ánh mắt ông không hề có sự ấm áp nào, chỉ có sự chán ghét và bực bội bị nén lại.