Chương 3

Cập nhật lúc: 03-05-2026
Lượt xem: 0

Bà mím môi, không mở ra.

 

“Sao vậy mẹ? Mẹ không thích sủi cảo à? Chính tay mẹ gói mà, phải nếm thử chứ.”

 

Em chồng phụ họa:

 

“Mẹ thích ăn sủi cảo nhất mà! Ăn đi mẹ, hiếm khi cô ta biết tỏ lòng hiếu thảo, mẹ cứ hưởng đi.”

 

Mẹ chồng quay mặt sang một bên:

 

“Mẹ không ăn, mẹ không có khẩu vị.”

 

Em chồng vừa ăn ngấu nghiến vừa trừng mắt với tôi:

 

“Nhìn xem cô làm mẹ tôi tức đến mức nào rồi!”

 

Cô ta ăn một mạch mấy cái liền, chắc vì ăn quá nhanh nên không nhận ra gì bất thường.

 

Tạ Đức Minh ăn được hai cái thì khựng lại:

 

“Khoan… trong nhân này là cái gì thế?”

 

Chị dâu cũng nhăn mặt, nhổ ra:

 

“Cái của em hình như có giấy ăn… với cả… mì sợi?”

 

Em rể cũng nhả ra:

 

“Bên em có miến!”

 

Rồi đến em chồng.

 

“Á! Phì!”

 

Cô ta nhổ toẹt ra, hoảng hốt:

 

“Sao lại có… xương?!”

 

Tạ Đức Minh nhíu mày:

 

“Sao hôm nay nhân bánh lại tạp nham thế này, vị thì kỳ quặc, khó nuốt kinh khủng.”

 

Em chồng liên tục nhổ ra:

 

“Không chỉ nhân dở, mà cả vỏ cũng tệ! Như thể trộn với bùn đất lúc nhồi bột vậy! Đây thật sự là bánh mẹ tôi gói à?”

 

Tôi bình thản trả lời:

 

“Đúng vậy, chính tay mẹ cô gói đó.”

 

“Không thể nào! Mẹ tôi gói bánh bao nhiêu năm, sao lại gói ra cái thứ dở tệ thế này được?!”

 

Tôi mỉm cười:

 

“Thế thì phải hỏi lại mẹ cô đấy. Kỳ lạ thật, bánh do chính tay bà ấy gói, sao lại không dám ăn?”

 

Mẹ chồng bỗng bật khóc:

 

“La Hinh à… nếu con không muốn ăn, cứ nói thẳng với mẹ. Mẹ không gói nữa là được. Sao lại hại mẹ thế này? Con bỏ gì vào nhân, vào bột hả?!”

 

Còn muốn đổ lỗi cho tôi?

 

Cơn giận bốc lên tận óc.

 

Tôi không nhịn nữa, cầm nguyên bát sủi cảo, hất thẳng vào mặt bà!

 

“Xoảng!”

 

Sủi cảo ướt sũng đổ đầy đầu, đầy mặt mẹ chồng.

 

“Á!!!”

 

Bà gào lên thảm thiết.

 

“Trời ơi!”

 

Chị dâu giật lùi lại, hoảng hốt.

 

“La Hinh! Cô dám hất cả bát vào mẹ tôi?! Cô điên rồi à?!”

 

Em chồng gào lên.

 

Cả phòng khách loạn cả lên.

 

Tôi vội nói:

 

“Xin lỗi… tay tôi trượt. Mẹ mau rửa nước lạnh đi.”

 

Tôi kéo tay mẹ chồng, nhanh chóng lôi bà vào bếp, mở vòi nước lạnh, dí cả đầu bà xuống dưới vòi.

 

Tạ Đức Minh xông vào, giật tôi ra:

 

“La Hinh, cô muốn g.i.ế.c mẹ tôi à?!”

 

Tôi lùi lại, bình tĩnh:

 

“Không làm nguội kịp, bà ấy sẽ bị bỏng nặng, rát lắm đấy.”

 

Anh ta thấy mặt mẹ đỏ ửng, liền hoảng hốt đổ đầy nước vào bồn, nhấn cả mặt bà vào.

 

Mẹ chồng vùng vẫy dữ dội.

 

Anh ta nói:

 

“Mẹ đừng cử động, ráng chịu chút đi.”

 

Em chồng bụng bầu lặc lè chạy vào, gào lên:

 

“Anh làm gì đấy?! Muốn dìm c.h.ế.t mẹ à?!”

 

Tạ Đức Minh kéo bà ra khỏi bồn, giải thích:

 

“Mẹ bị phỏng, không làm lạnh ngay thì sẽ rộp da!”

 

“Thì đưa mẹ đi bệnh viện, bôi thuốc bỏng! Anh lại dí cả mặt mẹ vào nước lạnh, không sợ mẹ bị sốc nhiệt à?!”

 

Mẹ chồng nghẹn thở, hồi lâu mới nói thành tiếng.

 

Tạ Đức Minh gật đầu:

 

“Được rồi, anh đưa mẹ đi bệnh viện.”

 

Mọi người quay lại phòng khách.

 

Em chồng lao đến định đánh tôi:

 

“La Hinh, con tiện nhân kia! Cô hại mẹ tôi ra nông nỗi này, tôi nhịn cô lâu lắm rồi!”

 

Tôi cầm bát sủi cảo khác, ném mạnh xuống ngay sát chân cô ta.

 

“Choang!”

 

Cô ta hét lên, lùi lại theo phản xạ, suýt nữa ngã nhào.

 

Em rể vội đỡ lấy từ phía sau.

 

Cô ta chửi ầm lên:

 

“Đồ điên! Con đàn bà này điên rồi! Mẹ nó chứ tôi sống ngần ấy năm, chưa từng bị ai ức h.i.ế.p như vậy!”

 

Tôi lạnh lùng đáp:

 

“Tôi cũng sống từng đó năm, chưa từng bị ai ức h.i.ế.p như thế này!”

 

“Ai ức h.i.ế.p cô? Cô còn lý do à? Cô làm mẹ tôi bỏng mặt còn ngang ngược hả?! Tôi báo cảnh sát bắt cô ngay lập tức!”

 

Cô ta rút điện thoại ra, định gọi cảnh sát.

 

Anh cả giật lấy, quát:

 

“Chuyện trong nhà mà báo gì cảnh sát?! Không thấy mất mặt à?!”

 

Mẹ chồng cuối cùng cũng thở lại được, bỗng gào khóc:

 

“Lỗi đều là tại tôi, tại tôi già rồi, vô dụng rồi, nên mới bị người ta ghét bỏ. Tôi c.h.ế.t đi cho xong! Tôi ra ngoài để xe tông c.h.ế.t tôi luôn!”

 

Bà mở cửa, lao ra ngoài.

 

Tạ Đức Minh vội vã chạy theo.

 

Tạ Đức Thanh trừng mắt chỉ tay vào tôi, hét:

 

“La Hinh! Nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, cô phải đền mạng!”

 

Tất cả đều đuổi theo bà.

 

Tôi nhìn căn nhà bừa bộn, thở phào nhẹ nhõm.

 

Người ta nói “mời thần dễ, tiễn thần khó”, vị “thần” không mời mà tự đến này, cuối cùng cũng rời đi rồi.

 

Trước khi cưới, tôi chưa bao giờ nghĩ mẹ chồng sẽ dọn đến ở chung.

 

Nhà chị dâu có con nhỏ.

 

Em chồng thì đang mang thai.

 

Mà mẹ chồng trước giờ vẫn chăm sóc cho cô ấy.

 

Tôi nghĩ, chắc phải đợi đến khi tôi mang thai, bà mới tính đến chuyện đến ở.

 

Ai ngờ ngay ngày thứ hai sau đám cưới, bà đã gõ cửa nhà tôi.

 

Bà nói với chồng tôi:

 

“Con đi làm suốt ngày, La Hinh mới cưới về còn lạ nước lạ cái, mẹ đến chăm sóc cho đỡ lo.”

 

Bà mang theo cả vali hành lý, tự tiện vào ở phòng khách, rồi vào bếp nấu nướng như chốn không người.

 

Tôi và chồng chỉ biết đứng nhìn nhau.

 

Tôi làm nghề viết lách, cần không gian yên tĩnh tuyệt đối, nên vốn dĩ không thích sống cùng người khác.

 

Nhưng bà có ý tốt, chúng tôi cũng không tiện từ chối.

 

Tôi đoán bà chỉ định ở lại một thời gian ngắn, đợi tôi quen dần rồi sẽ quay về chăm em chồng tiếp.

 

Ai ngờ, bà ở liền ba tháng trời.

 

Giờ cuối cùng cũng đi rồi, chắc sẽ không quay lại nữa.

 

Tôi dọn dẹp nhà cửa, thay mật khẩu cửa.

 

Sau đó ngồi vào bàn làm việc, tiếp tục viết.

 

Không bao lâu sau, có tiếng gõ cửa ầm ầm:

 

“La Hinh! Mở cửa! Tôi đến lấy đồ của mẹ tôi!” – là giọng em chồng.

 

Tôi xách hành lý của mẹ chồng ra đưa cho em rể, định đóng cửa lại.

 

Em chồng đẩy cửa, hét:

 

“Cô hại mẹ tôi phải nhập viện mà không đi chăm sao?!”

 

Tôi nhìn bụng bầu của cô ta, đáp:

 

“Ồ, vậy à.”

 

Tôi giả vờ định bước ra ngoài.

Cô ta ngạc nhiên lùi lại:

 

“Cô không thay đồ à?”

 

“À, đúng rồi ha. Để tôi thay đã.”

 

Tôi quay ngoắt, nhảy vào nhà, đóng “rầm” cửa lại.

 

Cô ta đứng đợi một lúc không thấy tôi ra, liền đập cửa mắng:

 

“La Hinh! Cô có ý gì? Ngay cả khi mẹ nhập viện cũng mặc kệ?”

 

Tôi lạnh nhạt đáp qua cánh cửa:

 

“Mẹ cô có con trai, có con gái, mắc gì đến một người ngoài như tôi phải chăm?”

 

“Tôi đang mang thai, anh cả phải đi làm, anh hai thì không có nhà, chị dâu cũng bận việc và con cái. Cô không đi chăm, ai đi?”

 

Tôi cười khẩy:

 

“Mấy người là con ruột, ai nấy đều bận, thế mà lại định bắt con dâu làm hộ hết phần hiếu? Thật không biết ngượng! Tôi cũng bận, khỏi nhờ.”

 

Cô ta tiếp tục đập cửa chửi:

 

“Mẹ tôi nhập viện là tại cô, cô không chăm là sao?”

 

Tôi làm ngơ, không đáp, cũng không mở cửa.

 

Cô ta tức giận không làm gì được, em rể phải kéo đi.

 

Tối đến, điện thoại tôi liên tục nhận tin nhắn.

 

Nhóm gia đình cập nhật liên tục những đoạn video:

 

Mẹ chồng rên rỉ nằm trên giường bệnh.

 

Bác sĩ đang truyền nước biển cho bà.

 

Em chồng dìu bà đi vệ sinh.

 

Nội dung chỉ có một: bán thảm.

 

Rõ ràng là muốn tôi áy náy, tội lỗi, rồi tự giác đến chăm.

 

Nhưng tôi thì vẫn thấy bình thản, không một gợn sóng.

 

Tôi tắt thông báo nhóm, bật chế độ im lặng, tập trung viết tiếp.

 

Vài hôm sau, tôi đoán chắc mẹ chồng đã xuất viện, liền liếc vào nhóm một cái.

 

Quả nhiên, bà đã về ở nhà em chồng.

 

Trong video, em chồng bụng bầu lặc lè đút cho mẹ ăn, bóp vai, mặc quần áo.

 

Giọng cô ta vừa mớm, vừa đá đểu:

 

“Mẹ thấy đứa con gái út này có phải tốt hơn ai đó không?”

 

Mẹ chồng gật gù:

 

“Con gái út của mẹ là nhất!”

 

Tôi buồn cười.

 

Mẹ con ruột mà không thân thì mới là lạ.

 

Từ sau chuyện đó, tôi ít khi vào nhóm.

 

Ngày nào cũng chú tâm viết lách.

 

Nửa tháng sau, tôi hoàn thành bản thảo, thu dọn hành lý lên đường đi tìm cảm hứng cho cuốn tiếp theo.

 

Mới đi được hai ngày, mẹ chồng đã gọi điện đến:

 

“La Hinh, mẹ mở cửa không được, con mở giúp mẹ với.”

 

Tôi không ngờ bà lại quay lại nhà tôi, liền trả lời:

 

“Con không có ở nhà.”

 

Giọng em chồng chửi vọng từ điện thoại:

 

“Vậy thì nói mật khẩu cho mẹ đi! Đây đâu phải nhà riêng của cô! Dựa vào đâu không cho mẹ tôi vào?!”

 

Tôi nhếch mép:

 

“Alo? Alo? Cô nói gì cơ? Tôi đang ở vùng núi lấy tư liệu, sóng yếu lắm…”

 

Mẹ chồng xen vào, giọng dịu dàng:

 

“La Hinh, con ăn uống đầy đủ chứ? Nhớ ăn sáng đấy, không là đau bao tử. Ra ngoài nhớ mặc ấm, kẻo bị cảm.”

 

Tôi tiếp tục giả vờ:

 

“Alo… alo? Còn nghe không? Sóng yếu quá…”

 

Em chồng tức đến nghẹn họng:

 

“Mẹ! Mẹ có bị ngốc không? Cô ta đã đuổi mẹ ra khỏi nhà rồi, mẹ còn lo cho cô ta làm gì?!”

 

Mẹ chồng thở dài:

 

“Lúc nhỏ mẹ quản thằng Đức Quân nghiêm quá, tới giờ nó vẫn còn để bụng. Giờ mẹ mà không chăm vợ nó, mẹ sợ nó càng ghét mẹ hơn.”

 

Em chồng giận sôi máu:

 

“Anh hai mù rồi mới lấy phải thứ như nó! Chờ nó về, con nhất định bắt anh ấy ly dị! Nếu anh không chịu ly dị, con sẽ đăng hết chuyện La Hinh ngược đãi mẹ lên mạng, cho con tiện nhân đó thân bại danh liệt!”

 

Cuộc gọi cúp máy.

 

Tôi biết, em chồng cố tình nói to để đe dọa tô, ép tôi phải xuống nước.

 

Tôi chẳng thèm để tâm.

 

Chuyến đi kết thúc, tôi trở về nhà, tiếp tục viết lách như chưa có chuyện gì xảy ra.

 

Chẳng bao lâu nữa là đến Tết.

 

Chồng tôi cũng được nghỉ phép.

 

Vừa về đến nhà, anh đã ôm lấy tôi:

 

“Bị ấm ức rồi đúng không?”

 

Anh vừa bật điện thoại là chắc chắn thấy loạt tin nhắn trong nhóm gia đình.

 

Tôi đáp:

 

“Không, là mẹ anh mới là người bị ấm ức ấy chứ.”

 

Anh không nói gì thêm, chỉ cúi đầu hôn tôi.

 

Lần này anh nhận nhiệm vụ đặc biệt, sau kỳ nghỉ cưới là đi suốt, không về.

 

Đã ba tháng không gặp, cả hai đều rất nhớ nhau.

 

Chúng tôi chỉ vừa tận hưởng hai tiếng “thế giới hai người”, điện thoại đã reo là mẹ chồng gọi.

 

“Đức Quân, con với La Hinh đến nhà anh cả một chuyến. Chúng ta mở cuộc họp gia đình, xử lý chuyện bên đó một chút.”

 

Chồng tôi hỏi:

 

“Anh cả làm sao vậy mẹ?”

 

“Vợ nó sai, chúng ta qua giúp cô ấy sửa đổi.”

 

“Được ạ.”

 

Tôi nghe mà thấy mù mờ.

 

Chị dâu trước giờ để lại ấn tượng khá tốt với tôi.

 

Không giống mẹ chồng luôn miệng ngọt xớt, cũng không như em chồng cao ngạo ngút trời.

 

Chị ấy dịu dàng, biết điều, làm việc chỉn chu, lễ phép và chăm chỉ.

 

Tôi thật không tưởng tượng nổi chị có thể phạm lỗi gì to tát khiến cả nhà phải mở “đại hội kiểm điểm”.

 

Chồng tôi nói:

 

“Anh xem lại nhóm một chút.”

 

Tôi cũng mở điện thoại kiểm tra quả nhiên, thấy hai vợ chồng anh cả đang cãi nhau kịch liệt.

 

Tạ Đức Minh tag vợ mình:

 

“Em mua chăn cho mẹ đẻ à?”

 

Chị dâu trả lời:

 

“Ừ, em đặt một cái.”

 

“Tại sao không hỏi ý anh trước?”

 

Chị dâu đáp:

 

“Em đã làm dâu mười mấy năm, lần đầu tiên mua chăn cho mẹ ruột, mất chưa tới một triệu. Cũng phải xin phép anh à?”

 

Anh cả gằn từng chữ:

 

“Chỉ cần không phải mua cho nhà mình, thì dù là trăm ngàn cũng phải báo anh biết. Hồi trước em mua đồ cho mẹ, anh đã nhắc rồi.”

 

Chị dâu tức đến khóc:

 

“Đó là sinh nhật mẹ em mà! Em lấy chồng mười mấy năm, mới dám mua một bộ đồ tặng mẹ đẻ, em quá đáng chỗ nào sao?”

 

Anh cả tức giận:

 

“Em còn dám cãi? Anh có nói không cho em mua đâu? Anh chỉ hỏi sao em không nói với anh trước!”

 

Chị dâu nghẹn ngào:

 

“Lương em mỗi tháng hơn tám triệu, mà chi một triệu cũng không có quyền tự quyết sao? Em đâu phải ăn bám của anh. Em dùng tiền của chính mình mua đồ cho mẹ ruột, vậy cũng không được à?”

 

“Tiền của em? Em là vợ anh mà lại nói là ‘tiền của em’?”

 

Hai vợ chồng tiếp tục cãi nhau trong nhóm như thể không ai khác đang xem.