Chương 7
Mà bà thì tuyệt đối không bao giờ chịu đổ rác giúp.
Chúng tôi đã thành người sống tách biệt: ăn riêng, giặt riêng, rác ai nấy đổ.
Bà lấy mấy hộp đồ ăn thừa nào là bún chua cay, bún ốc, nước sốt còn dính, tất cả đều đổ vào tô nhân sủi cảo.
Cả giấy ăn dính dầu mỡ cũng chẳng buồn gỡ ra.
Vừa trộn nhân, bà vừa chửi độc ác:
“Tao cho mày ăn, ăn đến ói ra luôn!”
Rồi bà nhổ nước bọt vào tô.
Lúc ấy tôi thật sự buồn nôn.
Xong xuôi, bà đi nhào bột. Đổ bột mì ra bàn, rồi lặng lẽ bước ra ban công, từ chậu cây bốc một nắm đất trộn vào bột.
Vì trộn ít nên nhìn không rõ, nhưng chắc chắn ăn vào sẽ thấy sạn.
Vừa nặn sủi cảo, bà vừa lẩm bẩm:
“Ăn c.h.ế.t mày! Ăn c.h.ế.t mày!”
Em chồng còn chưa xem hết đoạn đã chạy vào nhà vệ sinh nôn mửa.
Bầu bì mà thấy cảnh đó thì đúng là thảm.
Quan trọng là hôm đó chính cô ta ăn nhiều nhất.
Video kết thúc, tôi hỏi:
“Bây giờ các người đã hiểu vì sao tôi đổ sủi cảo vào thùng rác chưa?”
Mẹ chồng cúi gằm đầu, không nói một lời.
Anh cả chất vấn tôi:
“Vậy hôm đó sao cô không đưa video này ra luôn?”
Tuy anh không nôn, nhưng nghĩ lại những gì đã ăn hôm đó chắc cũng muốn ói.
Tôi nhếch môi:
“Các người có ai hỏi tôi lý do không? Chỉ cần một câu hỏi: “Tại sao lại đổ vào thùng rác?” Tôi lập tức chiếu video cho mấy người xem. Nhưng không. Các người xông vào nhà, mắng tôi bất hiếu, bắt tôi xin lỗi. Với những chuyện bà ấy làm ra, tôi còn phải xin lỗi à?”
Lúc này, chị dâu hỏi:
“Nếu mẹ không ở chung được với em dâu, sao không tới nhà chúng em?”
Tôi bật cười:
“Tôi từng khuyên bà qua ở cùng các anh, nhưng bà bảo không muốn đến. Vì…”
Đúng lúc đó, em chồng từ nhà vệ sinh đi ra, mặt mày tái nhợt, hỏi gấp bà:
“Mẹ không thích La Hinh, sao không sang nhà con?”
Tôi đáp:
“Bà ta nói, sống ở nhà cô không được tự do. Cô lúc nào cũng sai bà làm cái này cái kia.”
Em chồng tức lên:
“Mẹ tôi không bao giờ nói xấu tôi và anh cả! Chị đừng ly gián tình cảm mẹ con chúng tôi!”
Tôi cười nhạt:
“Vậy xem video đi.”
Đoạn này quay lúc chúng tôi đang ăn cơm trong phòng ăn.
Phòng ăn không có camera, nhưng giọng nói vẫn lọt vào mic trong bếp.
Tôi khuyên bà:
“Hay là mẹ sang nhà anh cả vài hôm? Không nhớ cháu nội sao?”
Bà thở dài:
“Không muốn đi. Ở đó mệt lắm. Tôi phải đón cháu đi học, ngày bốn lượt. Cuối tuần họ cũng không trông, hai vợ chồng cứ lo hưởng thụ thế giới riêng. Tôi thì trông cháu, nấu cơm, giặt đồ, lau nhà. Lúc nào cũng mỏi lưng muốn gãy.”
“Bọn trẻ con bây giờ không dễ trông chút nào. Con bé đó thì khỏi nói, phiền c.h.ế.t được. Đánh không được, mắng cũng không xong. Trông một đứa này mà còn mệt hơn hồi tôi nuôi ba đứa con trai ngày xưa.”
Mặt anh cả và chị dâu tối sầm lại.
Trong video, tôi lại nói:
“Vậy mẹ qua giúp em gái một thời gian đi, cô ấy đang bầu bốn tháng, cần người chăm sóc mà. Dù sao cũng là con gái ruột, chăm sẽ chu đáo hơn.”
Bà chép miệng, lắc đầu:
“Thôi thôi, đừng có nhắc tới nó. Từ xưa nó đã đanh đá, từ ngày bầu bí càng quá quắt. Suốt ngày sai tôi làm cái này cái nọ. Miệng mồm thì kén chọn, chê tôi nấu dở. Tôi nấu ba, bốn món cũng bị chê.”
“Không cho tôi tiền đi chợ thì thôi, mà tiền hưu của tôi bị nó xài hết. Còn bắt tôi lau nhà năm lần một ngày: sáng sớm, sau mỗi bữa cơm, tối trước khi ngủ. Nó bảo nó bị ám ảnh sạch sẽ. Tóc dài rụng ra sàn, nó cũng đổ thừa là của tôi…”
Em chồng xem xong video thì tức điên, hét vào mặt mẹ:
“Mẹ! Sao mẹ lại bôi nhọ con trước mặt người ngoài như vậy? Con lúc nào cũng đứng về phía mẹ, vậy mà mẹ nói con kén cá chọn canh, sai vặt mẹ đủ điều. Con tệ đến thế sao?”
Mẹ chồng ra vẻ oan ức:
“Là nó dụ mẹ nói đấy chứ! Nó muốn đuổi mẹ đi nên mới gài bẫy để mẹ nói xấu các con.”
Đáng tiếc, bằng chứng rành rành, chẳng đứa con nào còn tin bà ta nữa.
Chồng tôi bình thản nói:
“Xem ra, ở nhà hai người kia thì mẹ thấy mệt. Còn ở tôi thì nhàn quá. Mẹ chỉ nấu cơm cho bản thân. Hoặc đơn giản hơn, chỉ pha bột ngũ cốc rồi ra quán ăn sơn hào hải vị là được.”
“Quần áo thì mẹ tự giặt phần mẹ, vợ tôi tự giặt đồ của cô ấy. Dọn dẹp cũng tùy tâm, thích thì lau sàn, không thì để vợ tôi lau. Vợ tôi chưa bao giờ kêu than, cũng không sai vặt mẹ. Mà nhà của tôi cũng chưa có con để mẹ phải bận tâm.”
Anh đột nhiên quay sang hỏi mẹ:
“Vậy tại sao mẹ lại hành hạ vợ tôi?”
Mẹ chồng chưa kịp nói đã rưng rưng nước mắt:
“Mẹ đến nhà con không phải để hưởng thụ, mà là để chăm sóc con dâu. Mẹ mong hai đứa sớm sinh con, cho mẹ bế cháu trai bụ bẫm. Nhưng tụi bay cưới nhau bốn tháng rồi, bụng nó vẫn phẳng lì! Mẹ tới là để hầu phụ nữ có bầu, chứ không phải nuôi một con gà mái không biết đẻ trứng!”
Tôi cười lạnh:
“Anh ấy vừa đi làm ngày thứ hai, bọn tôi thì chỉ mới cưới được nửa tháng, mẹ đã bắt đầu gây sự. Không lẽ lúc đó mẹ đã biết tôi không mang thai rồi à?”
Bà ta lớn tiếng:
“Sao tôi không biết được? Chị dâu cô lúc cưới đã bầu bốn tháng rồi. Con gái tôi cũng là có thai hai tháng mới đi đăng ký kết hôn. Chỉ có cô, cưới nửa tháng không có động tĩnh, đến giờ vẫn không có. Tôi nói sai chỗ nào?”
Chồng tôi giận dữ quát:
“Với mẹ, mang thai trước hôn nhân là chuyện đáng tự hào lắm hả? Năm xưa mẹ cũng thế à?”
Tôi sửng sốt quay sang nhìn anh.
Mẹ chồng từng mang thai trước hôn nhân? Là mang thai anh cả sao?
Anh cả và em chồng cũng đều sửng sốt.
Em chồng hỏi:
“Anh hai, anh nói vậy là sao? Mẹ đã mang thai ngoài giá thú với ai? Sao anh lại biết chuyện này?”
Chồng tôi chưa kịp trả lời thì mẹ chồng đã gào khóc:
“Mẹ chỉ muốn có cháu trai thì có gì sai? Anh cả mày thì sinh con gái. Con gái tao cho dù có sinh con trai cũng không mang họ Tạ. Mẹ chỉ trông vào mày để nối dõi, vậy mà mày lại đối xử với mẹ thế này…”
Em chồng cũng nóng nảy:
“Mẹ đang nói gì vậy? Con con không mang họ Tạ thì cũng là cháu ngoại của mẹ! Nếu mẹ thích họ Tạ đến vậy, thì để con con theo họ mẹ là được chứ gì!”
Anh cả trầm giọng:
“Giờ con mới biết, mẹ trọng nam khinh nữ đến vậy. Con cứ tưởng mẹ nuông chiều em gái là vì thương con gái. Thì ra là vì mẹ xem thường cả đàn ông không sinh con trai!”
Mẹ chồng lại gào lớn:
“Tất cả là lỗi của mẹ! Mẹ sống trên đời này để làm gì nữa? Để xe đ.â.m c.h.ế.t mẹ đi cho rồi!”
Nói xong liền lao ra khỏi cửa.
Anh cả và em rể vội vàng chạy theo.
Chị dâu nhìn tôi một cái, rồi cũng đuổi theo luôn.
Em chồng trừng mắt nhìn tôi:
“Mọi chuyện rối tung rối mù thế này là do chị, chị hài lòng chưa?”
Tôi lạnh lùng:
“Liên quan gì đến tôi? Nhà cô vốn đã là một vũng bùn. Một lũ người hùa nhau bắt nạt người khác họ. Tôi không để các người bắt nạt, là lỗi của tôi à?”
Cô ta quay sang gọi chồng tôi:
“Anh hai! Anh nghe thử xem cô ta nói gì kìa!”
Chồng tôi gắt:
“Vợ tôi nói sai chỗ nào? Các người bắt nạt chị dâu, bắt nạt cả chồng cô, còn định bắt nạt vợ tôi à. Nhưng tiếc là vợ tôi không phải dạng vừa cho họ Tạ mấy người bắt nạt đâu!”
Em chồng sững sờ:
“Cái gì mà họ Tạ các người? Anh cũng họ Tạ mà!”
Chồng tôi cười lạnh:
“Tôi mang họ Tạ, nhưng không cùng một loại với các người!”
Anh kéo tay tôi:
“Về nhà!”
Em chồng gào lên:
“Mẹ bị các người chọc tức như vậy, hai người tính mặc kệ sao?”
Chồng tôi quay lại nhìn cô ta gằng từng chữ:
“Tạ Đức Thanh, nhớ kỹ lời này. Mẹ thành ra thế này, là do cô và anh cả tạo ra. Nếu hai người biết hiếu thuận chút, đừng ngày nào cũng sai bà làm đủ thứ, bà cũng chẳng cần bám riết lấy nhà tôi không chịu đi! Vậy nên đừng đổ cái tiếng bất hiếu lên đầu tôi và vợ tôi.”
“Người bất hiếu thật sự là hai người đấy! Hai anh em các người chỉ là phường đạo đức giả. Bên ngoài ra vẻ đàng hoàng, bên trong toàn toan tính bẩn thỉu. Lúc nào cũng nói đạo lý, kỳ thực trong đầu chỉ nghĩ đến lợi ích.”
“Từ nay về sau, tôi không còn liên quan gì đến các người nữa. Cũng đừng hòng dây dưa với chúng tôi!”
Trước ánh mắt tròn xoe c.h.ế.t lặng của em chồng, chúng tôi rời khỏi đó.
Xuống tới tầng trệt, thấy mẹ chồng đang ngồi dưới đất, anh cả đỡ bà dậy.
Bà ta gào khóc:
“Đừng lo cho mẹ nữa! Để mẹ c.h.ế.t đi cho rồi! Mẹ già rồi, vô dụng rồi, sống chỉ tổ tốn cơm…”
Vừa thấy chúng tôi, bà ta khóc to hơn:
“Tôi chạy ra giữa đường rồi, mong xe tông c.h.ế.t mà không có xe nào chịu tông, nó tránh tôi hết! Sao tôi khổ vậy? Muốn c.h.ế.t cũng không được!”
Chồng tôi không quay đầu lại, dắt tôi lên xe, lái thẳng về nhà.
Trên đường, tôi hơi bất an:
“Anh nói xem… liệu bà ấy có thật sự tự tử không?”
Anh đáp:
“Nếu có thì cũng không liên quan đến chúng ta.”
Về đến nhà đã khuya, chúng tôi ngả ra giường ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, điện thoại chồng reo lên.
Anh mở loa ngoài, giọng em chồng hốt hoảng:
“Anh hai mau tới bệnh viện! Anh cả bị tai nạn, phải cắt chân rồi… Nhưng chị dâu mất tích rồi!”
Chúng tôi tức tốc đến bệnh viện.
Anh cả đã được đẩy vào phòng phẫu thuật, giấy cam kết là do em chồng ký.
Mẹ chồng và con gái lớn của anh cả cũng có mặt ở bệnh viện.
Mẹ lại bắt đầu khóc lóc:
“Sao xe không đ.â.m c.h.ế.t tôi, lại đ.â.m vào con trai tôi chứ?”
Không ngờ cô cháu gái bất ngờ gào lên:
“Bà nội! Bà tới giờ còn nói vậy? Là bà nguyền rủa nên bố cháu mới gặp tai nạn!”
Mẹ chồng sững người:
“Cháu nói gì? Bà rủa bố cháu á? Bà có nói thế bao giờ?”
Cô bé mười một tuổi, lanh lợi và rõ ràng, kể lại hết chuyện xảy ra tối qua.
Thì ra sau khi chúng tôi rời đi, anh cả đã lôi mẹ về nhà.
Bà ta cứ gào khóc rằng xe chẳng thèm đ.â.m mình, bà sống mà chẳng bằng chết.
Chị dâu nghe đến phát chán, bực bội nói:
“Người ta lái xe đâu có ngu? Đâm trúng bà, bà thì chết, nhưng họ thì phải đền tiền, cả đời mang ám ảnh.”
Kết quả, anh cả nổi đóa, gào lên với chị dâu:
“Cô ăn nói với mẹ thế à? Biết mẹ đang buồn, còn dám nói như vậy? Mau xin lỗi mẹ ngay!”
Chị dâu thất vọng nhìn anh:
“Anh Đức Minh, em với anh kết hôn mười mấy năm rồi, mỗi lần em xảy ra mâu thuẫn với nhà anh, anh chẳng cần biết đúng sai, đều bắt em xin lỗi. Trong mắt anh, em mãi chỉ là người ngoài, mẹ anh và em gái anh mới là người thân, đúng không? Thôi được, ly hôn đi.”
Chị dâu vào phòng thu dọn đồ đạc.
Anh cả xông vào, giật lấy vali:
“Muốn ly hôn đúng không? Vậy thì cút đi! Đồ đạc trong nhà này đều là của nhà họ Tạ, không liên quan gì đến cô hết!”
Chị dâu không cãi lại một lời, xoay người bỏ đi.
Anh cả không ngờ chị dâu thật sự bỏ đi, không mang điện thoại, cũng không mang giấy tờ gì.
Anh lo lắng chị gặp chuyện, định đi tìm.
Nhưng mẹ lại ngăn anh lại:
“Tìm gì mà tìm? Nhà mẹ đẻ cô ta xa lắc xa lơ, cô ta chẳng có chỗ để đi đâu, chỉ mấy bữa là tự quay lại thôi. Vợ chồng cãi nhau, ai cứng rắn hơn thì thắng. Nếu con mềm lòng trước, sau này nó sẽ khống chế con mãi, thích là bỏ đi.”
Anh cả thấy mẹ nói cũng có lý, nên… không đi tìm nữa.
Cô cháu gái khóc lóc đòi đi tìm mẹ, lại bị anh cả cầm mắc áo đánh cho mấy cái, bắt quay về phòng ngủ.
Sáng sớm hôm sau, em chồng gọi điện cho mẹ, nói cảnh sát vừa báo tin:
Anh cả gặp tai nạn giao thông.