Chương 5
Tôi định bật lại thì chồng đã vòng tay ôm vai tôi, bình thản nói:
“Vợ tôi ngồi với tôi là được rồi.”
Mặt mẹ chồng lập tức sa sầm.
Em chồng hét lên:
“Anh hai! Anh còn biết quy củ nhà mình không đấy?”
Chồng tôi nhìn thẳng vào mặt cô ta:
“Quy củ gì?”
“Ai làm sai thì phải ngồi giữa, để mọi người thấy được thái độ nhận lỗi của người đó. Anh ôm cô ta như vậy là sao?”
Chồng tôi nhếch môi cười:
“Cô ấy là vợ tôi. Tôi bảo vệ vợ mình thì có gì sai? Khi em bị nhà chồng ức hiếp, em không mong chồng em đứng ra che chở sao?”
Em chồng bực bội:
“Em có làm gì sai đâu mà cần người bênh!”
Chồng tôi nhún vai:
“Thế vợ tôi làm sai cái gì? Cô ấy còn chưa kịp nói lời nào, các người đã kết tội rồi à?”
Em chồng cau mày:
“Anh hai, tụi em là đang giúp anh mà!”
“Giúp tôi?” – chồng tôi đập mạnh tay xuống bàn trà:
“Mấy người bắt nạt vợ tôi mà gọi là giúp à? Giúp tôi phá nát gia đình mình chắc?!”
“Rầm!”
Âm thanh vang dội khiến ai nấy giật mình.
Em chồng giận dữ bật dậy:
“Anh gào cái gì?”
Em rể vội giữ cô ta lại:
“Bình tĩnh đi em, coi chừng con.”
Cả nhà vốn tính sẽ xử tôi như đã xử chị dâu ban nãy.
Không ngờ chồng tôi vừa về đã thẳng thắn đứng về phía tôi.
Mọi người nhất thời c.h.ế.t sững.
Anh cả đành phải bước ra “chữa cháy”:
“Đức Quân à, hai vợ chồng em mới cưới đã phải xa nhau, mấy tháng mới gặp lại, anh hiểu em xót vợ. Nhưng đúng thì vẫn là đúng, sai vẫn là sai, em không thể thiên vị vợ em như thế.”
“Cha mất sớm, một tay mẹ nuôi ba anh em mình khôn lớn, không dễ dàng gì. Giờ mẹ già rồi, mình hiếu thuận với bà, chẳng phải điều đương nhiên sao?”
“Em làm công việc đặc thù, không thể ở gần mẹ để chăm sóc, tụi anh hiểu. Mẹ cũng không trách, ngược lại còn qua nhà em chăm sóc cho vợ em. Vì thế mẹ không có thời gian đưa đón con anh, cũng không giúp gì được cho em gái đang mang thai.”
“Nhưng tụi anh có trách gì không? Còn vợ em thì sao? Cơm mẹ nấu, em ấy không ăn, cứ đặt đồ bên ngoài. Mẹ gói sủi cảo cho, em ấy đổ hết vào thùng rác!”
“Hôm tụi anh đến nhà, định hỏi rõ ngọn ngành. Kết quả, La Hinh đem cả bát sủi cảo luộc hất vào mặt mẹ!”
“Lúc đó bánh vừa chín, còn nóng hổi! Nhiệt độ cao thế, nếu anh không kịp kéo mẹ ra rửa nước lạnh, mặt mẹ giờ đã phỏng nặng rồi!”
“Vậy mà suốt thời gian mẹ nằm viện, La Hinh không tới thăm một lần, gọi điện cũng không! Đức Quân, em nói đi, vợ em làm vậy đúng hay sai?”
Chồng tôi còn chưa kịp trả lời, mẹ chồng đã tiếp lời ngay lại tiếp tục kể khổ, kể công, than trách.
Lại là điệp khúc “mẹ vất vả gói bánh”, “nó đổ đi như đồ bỏ”, “mẹ cực khổ thế mà con dâu không cảm ơn còn hất vào mặt”…
Câu chuyện cũ, nhưng được tô đậm bằng nước mắt và giọng mũi nghẹn ngào.
Tôi xen vào:
“Tôi không lãng phí gì cả. Mẹ nhặt bánh từ thùng rác lên, tôi đã luộc chín rồi mang ra cho mọi người ăn rồi. Chẳng phải mọi người ăn được vài cái rồi bỏ đó sao? Lúc đó tôi mới đổ đi. Vậy thì người lãng phí là mấy người, không phải tôi.”
Em chồng trợn tròn mắt:
“Cái gì?! Cô đem bánh trong thùng rác nấu lại cho tụi tôi ăn?! Bảo sao mùi vị kỳ quặc thế!”
Tôi nhìn cô ta như nhìn một kẻ thiếu IQ:
“Mẹ cô hôm đó còn quay clip đăng lên nhóm, bánh sủi cảo nằm rõ ràng trong thùng rác. Tôi đem ra nấu cho mấy người ăn, lúc đó ai phản đối đâu?”
Em chồng quay sang trách mẹ:
“Mẹ sao không nhắc tụi con?!”
Tôi bật cười:
“Còn phải nhắc nữa à? Bà ấy không ăn là đủ thấy rồi. Mấy người không thấy sao?”
“Mẹ nói là mẹ không có khẩu vị…”
“Nói cho lịch sự vậy thôi. Nếu là cô nhìn thấy bánh lấy từ thùng rác ra, cô còn ăn nổi không?”
“Tôi chịu hết nổi rồi!”
Cô ta lập tức đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh.
Chẳng bao lâu sau, vang lên tiếng nôn khan.
Chồng tôi quay sang hỏi tôi, giọng dịu dàng:
“Em có ăn không?”
“Dĩ nhiên là không.”
Tôi cười cười:
“Bát của em có nửa tô nước lạnh, ăn kiểu gì được.”
Anh ngẩn ra:
“Sao lại cho nước lạnh vào?”
Tôi đáp:
“Để lỡ có người kiếm chuyện, em còn hất thẳng vào mặt!”
Tạ Đức Minh nổi giận:
“Cô nấu sủi cảo từ đầu đã tính chuyện hắt vào mặt mẹ tôi?”
“Không, ai chọc tôi thì tôi hắt người đó.”
Tôi mỉm cười, giọng lạnh:
“Nếu người kiếm chuyện là anh, thì tôi hắt thẳng tô của anh luôn, lúc đó không chỉ nằm viện ba ngày đâu.”
Thật ra hôm ấy tôi đã sẵn sàng nếu Tạ Đức Minh dám động tay.
Nếu anh ta dám tát tôi, tôi sẽ đổ cả tô sủi cảo nóng hổi vào người anh ta. Chính là tự vệ chính đáng.
“Cô…”
Mặt anh ta đỏ bừng, nhưng nghẹn lời, không thốt ra được câu nào.
Chồng tôi như bừng tỉnh:
“Vậy nên bánh em hắt vào mẹ anh không hề nóng?”
“Đúng.”
Tôi không muốn vào đồn cảnh sát.
Tạ Đức Minh giận dữ:
“Đức Quân! Giờ là chuyện bánh nóng hay không à?! Cho dù không nóng, vợ cậu cũng không được hắt vào mặt mẹ!”
Lúc này, em chồng cũng từ nhà vệ sinh bước ra, gào lên buộc tội tôi làm tổn thương mẹ rồi lại bỏ mặc không chăm sóc.
Hai anh em đứng đó, tức tối như thể sắp xé xác tôi.
Tôi mặt lạnh như băng, chẳng buồn phản ứng.
Chờ họ trút xong, chồng tôi mới chậm rãi hỏi:
“Mẹ nói xong chưa ạ?”
“Chưa.”
“Vậy mẹ nói tiếp.”
Mẹ chồng tiếp lời:
“Mẹ nhặt sủi cảo từ thùng rác lên, không phải để con nấu cho anh cả và em chồng ăn…”
Tôi ngắt lời:
“Là mẹ muốn tôi ăn? Đây là cách mẹ gọi là “chăm sóc” tôi đấy à?”
“Mẹ không chăm con chắc?”
Anh cả và em chồng cũng đồng loạt hét:
“Mẹ không nấu cơm cho cô à? Không giặt đồ cho cô à?”
“Cô đúng là đồ vong ân bội nghĩa!”
Ba cái miệng cùng lúc nhắm vào tôi, nói đến mức tôi phải bịt tai lại.
“Đủ rồi!”
Chồng tôi đột ngột quát lớn.
“Nói xong rồi thì đến lượt vợ tôi nói. Im lặng đi!”
Mọi người lập tức câm nín.
Em chồng vẫn chưa chịu:
“Vậy thì cô ta ra giữa ngồi đi!”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta:
“Cô muốn nghe thì tự ra đó mà ngồi.”
“Dựa vào đâu? Tôi có làm gì sai đâu?”
Chồng tôi giọng nghiêm nghị:
“Còn dám nói? Cô đã xuất giá rồi, lấy tư cách gì nhúng mũi vào chuyện nhà mẹ đẻ? Lại còn to tiếng với chị dâu?”
Em chồng vừa giận vừa ấm ức:
“Là mẹ gọi em tới mà!”
“Mẹ gọi cô, là mẹ sai! Đã đến thì nên làm khách, dựa vào đâu mà chõ mồm vào chuyện người khác?”
Cô ta vẫn bướng:
“Em không chỉ nói vợ anh đâu, chị dâu em cũng mắng mà!”
Chồng tôi cười khẩy:
“Cô còn dám nói có lý à? Anh cả có bênh chị dâu hay không, tôi mặc kệ. Nhưng vợ tôi, tôi nhất định sẽ bảo vệ. Ai cũng đừng hòng bắt nạt cô ấy!”
Cả căn phòng đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ.
Mặt ai nấy đều gượng gạo, xấu hổ rõ rệt.
Chị dâu nhìn xuống, gương mặt thoáng buồn.
Em rể thì như muốn cười mà phải nén lại.
Gia đình ngoài mặt hòa thuận, hôm nay đã bị chồng tôi vạch trần bộ mặt thật.
Mà tôi, rõ ràng là “tác nhân gây nổ”.
Anh cả lên tiếng xoa dịu:
“Đức Quân, em với em gái đừng cãi nhau nữa. Trước tiên hãy để La Hinh giải thích đi.”
Bất ngờ, mẹ chồng bật khóc:
“Là lỗi của mẹ… đều tại mẹ… hu hu hu…”
Chồng tôi lạnh lùng nói:
“Cuối cùng mẹ cũng biết mình sai à? Ngày trước mỗi lần họp gia đình, là con bị lôi ra ngồi giữa cho cả nhà chỉ trích.”
“Giờ mẹ lại muốn kéo vợ con ra ngồi ở đấy? Cô ấy còn chưa mở miệng mà mọi người đã định tội xong rồi, chẳng phải là thấy tụi con dễ bắt nạt à?”
Anh cả nhăn mặt:
“Em nói vậy là sai rồi. Tụi anh không nhắm vào hai người. Vừa nãy cũng phê bình chị dâu em mà? Tất cả đều là vì muốn em dâu sửa sai, hòa nhập với gia đình.”
Chồng tôi cười lạnh, cắt lời:
“Vì một chuyện nhỏ như mua chăn mà cả nhà họp hội lên án? Chị dâu chỉ là “con dê thế mạng” mà thôi! Các người muốn dùng chị ấy làm bài học để răn đe vợ tôi thì có!”
Tôi liếc sang chị dâu, nước mắt đã rơi trên má chị.
Chắc giờ chị ấy mới hiểu:
Anh cả cố tình “chất vấn” trong nhóm chính là để dằn mặt tôi.
Một màn giáo huấn công khai, lấy chị ấy làm vật hy sinh.
Anh cả đỏ mặt, lớn tiếng:
“Tạ Đức Quân! Đừng chia rẽ vợ chồng người khác! Tôi đối xử với vợ thế nào, cô ấy tự biết!”
Chồng tôi mỉm cười châm chọc:
“Vậy sao anh lại chia rẽ vợ chồng tôi? Còn bày đặt bóng gió trong nhóm, chẳng phải để tôi đọc thấy rồi về xử vợ mình sao?”
“Anh muốn tôi làm gì? Đánh vợ? Hay là ly hôn? Tôi mà ly hôn, chẳng phải đúng ý các người à?”
Anh cả gằn giọng:
“Tụi anh không muốn em ly hôn, chỉ là muốn em thấy rõ con người thật của vợ em thôi.”
Em chồng cũng hùa theo:
“Đúng đó, bọn em là sợ anh bị lừa thôi!”
Chồng tôi bình thản đáp:
“Cho dù tôi có bị vợ tôi lừa, tôi cũng cam tâm tình nguyện!”
Hai anh em họ lập tức câm miệng.
Chồng tôi quay sang tôi, nhẹ giọng:
“Vợ à, nói tiếp đi. Cho mọi người thấy em đã ‘hại mẹ’ như thế nào đi.”
Tôi bắt đầu:
“Nói thật, từ ngày anh đi làm, em với mẹ chưa từng ngồi ăn cùng nhau. Bà ấy nấu bà ấy ăn, em ăn phần em.”
Em chồng la lên:
“Cô còn dám nói?! Mẹ nấu cơm cho cô, cô lại đặt đồ ngoài, còn bắt mẹ ăn đồ thừa!”
Tôi lười biện minh:
“Thôi được rồi. Nói chuyện với mấy người chẳng hiểu lý lẽ đúng là tốn hơi. Mở tivi lên đi, tôi chiếu màn hình cho xem.”
Chồng tôi đứng dậy mở tivi.
Tôi dùng điện thoại chiếu đoạn video camera trong nhà lên màn hình lớn.
Bắt đầu là mấy ngày nghỉ cưới, khi chồng tôi còn ở nhà.
Mẹ chồng lúc ấy cung phụng như thần:
Sáng dậy sớm nấu cháo, hấp bánh bao, xào rau, tráng bánh trứng, hâm sữa.
Chúng tôi ngủ dậy, rửa mặt là có đồ ăn bày sẵn.
Một nhà ba người, ngồi quây quần bên bàn, vui vẻ như trong quảng cáo sữa.
Ăn xong, bà lại giặt đồ, lau sàn, luôn tay luôn chân.
Em chồng vừa xem vừa lẩm bẩm:
“Nhìn mẹ đối xử với anh hai chị dâu kìa, đúng là thiên vị… Tôi có bầu mà chưa từng được chiều thế!”
Không ai đáp lời.
Chỉ có mẹ chồng là run giọng hỏi, có vẻ hơi hoảng:
“Làm sao mà phát lên tivi được? Đây là nhà anh cả mà?!”
Anh cả giải thích:
“Đây là clip lưu trong điện thoại em dâu, chiếu bằng tính năng phản chiếu màn hình.”
Mẹ chồng tái mặt, môi run lên:
“Cái gì?! Nó… nó còn lén quay tôi?!”
Chồng tôi nói:
“Mẹ căng thẳng gì vậy? Đây không phải do La Hinh quay lén, là do con lắp camera.”
Em chồng chất vấn:
“Anh lắp camera trong nhà làm gì? Để theo dõi mẹ làm việc à?”
Chồng tôi bật cười:
“Tôi đã lắp từ trước khi cưới rồi. Camera ở phòng khách là để vợ tôi ra ngoài còn có thể xem nhà có gì bất thường không.”
“Còn trong bếp ấy hả, là để lỡ cô ấy quên món đang nấu khi làm việc, hệ thống sẽ báo động nhắc nhở.”
Em chồng á khẩu, không phản bác được.
Mà đoạn video sau đó càng khiến cô ta cứng họng hơn.
Hết kỳ nghỉ tân hôn, chồng tôi đi làm lại.
Sáng hôm sau, mẹ chồng nấu một nồi cháo lớn, rồi bảo tôi:
“La Hinh à, nhà chỉ còn hai người mình, ăn đơn giản chút đi. Uống cháo, ăn dưa muối là được. Chờ Đức Quân về rồi mình mới nấu nướng đàng hoàng.”
Tôi nói:
“Anh ấy Tết mới về, chẳng lẽ mấy tháng nay chúng ta cứ ăn dưa muối sao?”
“Cũng không phải vậy. Ý mẹ là, thời gian vừa rồi ăn toàn đồ dầu mỡ, giờ nên thanh đạm chút.”
Nghe cũng hợp lý. Mấy ngày cưới toàn sơn hào hải vị, giờ ăn thanh đạm cũng tốt.
Tôi đồng ý.
Nồi cháo sáng hôm đó ăn không hết.
Buổi trưa mẹ hâm nóng lại ăn tiếp, còn dư nửa bát.
Tối bà cho thêm nước vào, loãng hơn, chia thành hai bát.
Tôi ăn một bát hết sạch.