Chương 8
Cảnh sát điều tra lại hiện trường.
Anh cả lái xe đi lúc rạng sáng, tốc độ nhanh, suýt nữa đ.â.m phải người đi bộ.
Để tránh người đó, anh đánh lái gấp, lấn sang làn ngược chiều rồi tông trực diện vào xe tải.
Thương tích nghiêm trọng.
Lúc này vẫn đang trong phòng phẫu thuật.
Em chồng nói:
“Bác sĩ nói phải cắt cụt chân mới giữ được mạng. Em đành ký tên chấp thuận.”
Mẹ chồng đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân:
“Tôi là người nguyền rủa bản thân mà! Tôi cầu xe đ.â.m c.h.ế.t tôi cơ mà! Tôi đã sáu mươi tuổi, sống đủ rồi! Còn con trai tôi mới ba mươi tám, tôi đâu có cầu nó gặp nạn đâu… Ông trời ơi, ông bắt tôi đi luôn đi!”
Em chồng tức giận hét:
“Mẹ im đi! Mẹ tưởng mẹ rủa mình là vô hại sao? Mẹ dạy tụi con từ bé là không được nguyền rủa linh tinh! Mẹ bảo ông trời có mắt, ngẩng đầu ba thước có thần linh.”
“Con của mẹ lái xe, con rể cũng lái xe. Vậy mà mẹ lại đem tai nạn giao thông ra để nguyền rủa? Kết quả là quả báo đến với chính con trai mẹ đấy! Vậy mẹ hài lòng chưa?”
Mẹ chồng lẩm bẩm:
“Tôi rủa bản thân thôi mà… xe không đ.â.m tôi, tôi biết làm sao…”
Em chồng gào lên:
“Mẹ còn dám nói nữa? Không thể ngậm miệng lại à? Không nhắc tới chữ “xe” thì c.h.ế.t à?”
Mẹ lại khóc rống:
“Thế thì tôi không nói gì nữa! Tôi câm luôn cũng được! Hu hu hu…”
Tôi liếc nhìn chồng.
Anh hiểu ý ngay:
“Em về đi, để anh đưa em.”
Tôi lắc đầu:
“Anh ở lại chờ tin anh cả đi, em tự về được.”
Tôi vừa quay đi thì nghe em chồng châm chọc:
“Không có lương tâm! Anh cả còn đang phẫu thuật sinh tử, mà chị ta bỏ đi luôn!”
Chồng tôi lạnh lùng:
“Đó là anh cô, không phải anh vợ tôi. Mà anh cô đối xử với vợ tôi cũng chẳng ra sao. Dựa vào cái gì mà vợ tôi phải có lương tâm với anh ta?”
Về đến nhà, tôi thấy chị dâu đang đứng ngoài cửa.
Hai mắt chị đỏ hoe, nhìn là biết vừa khóc rất lâu.
Chị cố gượng cười:
“Em không có ở nhà à? Chị nhấn chuông nãy giờ không thấy em ra.”
Tôi mở cửa:
“Chị vào đi.”
Chị bước vào rồi bật khóc:
“Chị muốn ly hôn.”
Chị bắt đầu kể lại những ấm ức bao năm làm dâu.
Nhiều lắm, toàn những chuyện nhỏ nhặt, nhưng mỗi lần như thế là cả nhà kéo vào chửi bới chị.
Lúc con còn bé, mẹ chồng danh nghĩa là giúp chị trông con, thực tế là ở đó để hầu hạ anh cả.
Bà ta nấu ăn thì toàn món anh cả thích, mà anh lại nghiện cay cực độ.
Tất cả các món đều cay xè.
Anh cả ăn rồi không ngừng khen:
“Mẹ nấu đúng là ngon nhất!”
Nhưng chị dâu đang cho con bú, ăn cay thì con sẽ bị nóng, đại tiểu tiện gì cũng khóc.
Đêm đến con quấy, khiến anh cả ngủ không ngon.
Kết quả, mẹ chồng liền triệu tập cả nhà họ Tạ họp mặt, chỉ trích chị không chăm con tốt, ảnh hưởng giấc ngủ của con trai bà.
Con được hai tuổi thì gửi vào nhà trẻ, chị dâu cũng quay lại đi làm.
Việc đưa đón con do mẹ chồng phụ trách.
Hễ chị dâu vừa tan làm về là mẹ chồng lại xoa eo than mệt.
Em chồng thấy vậy liền lập tức mở cuộc họp gia đình, trách chị dâu không nên đùn đẩy hết con cái và việc nhà cho mẹ.
Cô ta nói:
“Chị dâu à, chị phải hiểu rõ, mẹ giúp chị chăm cháu là tình nghĩa, không giúp mới là lẽ thường. Mẹ tốt bụng mới giúp, chị không thể dồn hết việc cho mẹ như vậy được.”
Chị dâu vừa mới lên tiếng giải thích thì mẹ chồng đã òa khóc.
Cuối cùng, chị lại bị ép phải xin lỗi.
Nghe đến đây tôi cảm thấy nghẹn cả ngực, hỏi chị:
“Chị sao cứ mãi chịu đựng thế? Mười một năm trời bị chồng, mẹ chồng, em chồng đè đầu cưỡi cổ. Nếu là em, em đã quậy tung cái nhà đó lên rồi!”
Chị dâu cười khổ:
“Anh Đức Minh từng là thầy của chị, hồi đi học, chị đã rất sợ anh ấy.”
Tôi chợt hiểu ra:
“À, em đến giờ vẫn còn sợ mấy thầy cô cũ đây. Nhưng nếu sợ thế, sao chị lại lấy ảnh?”
Chị thở dài:
“Lúc đó còn trẻ, ngưỡng mộ học thức của anh ấy, hay được anh kèm riêng. Mới ra trường, anh hỏi chị có muốn lấy anh không.”
Tôi hiểu rồi chị yêu thầy giáo, bị hào quang thầy trò che mắt.
Trong mắt chị lúc ấy, anh cả chính là người cao lớn rực rỡ nhất.
Một người như vậy mà cầu hôn, chắc chị đã xúc động đến mức tay run cầm cập.
Tôi hỏi:
“Chị nhịn được mười mấy năm như vậy, chẳng phải vì còn yêu anh ấy sao?”
Chị gật đầu:
“Vì yêu, nên mới nhịn. Nhưng giờ chị thấy anh ấy không đáng để chị yêu nữa. Tình yêu của chị, đối với nhà họ Tạ này, chẳng có chút giá trị nào.”
Tôi hỏi:
“Chị tìm em là muốn em giúp gì?”
Chị cúi đầu:
“Anh ấy chắc chắn không muốn ly hôn, nếu chị ra tòa, lại không có tiền…”
Chị ngẩng đầu:
“Thẻ lương của chị, anh ấy cầm.”
Nhà mẹ đẻ chị xa, không nhờ vả được ai.
Nếu không thực sự tuyệt vọng, chị cũng không tìm đến tôi.
Tôi gật đầu:
“Em cho chị mượn.”
Chị xúc động đến rưng rưng:
“Cảm ơn em, La Hinh, chị nhất định sẽ trả lại!”
Tôi nghĩ một lúc, rồi nói thật:
“Nhưng giờ có lẽ không phải lúc tốt để đề xuất ly hôn. Anh cả xảy ra tai nạn rồi.”
Chị bật dậy, hoảng hốt:
“Khi nào? Nặng không?”
“Tối qua, khá nặng… phải cắt cụt chân.”
Tôi còn chưa dứt lời, chị đã phóng ra ngoài.
Tôi thở dài.
Chị ấy vẫn còn yêu anh cả…
Đêm khuya, chồng tôi mới về.
Anh ngồi phịch xuống ghế, mệt mỏi:
“Đức Thanh sẩy thai rồi.”
Tôi kinh ngạc:
“Sao lại thế?”
Chồng tôi kể, chị dâu vừa đến bệnh viện, mẹ chồng liền chửi chị là kẻ gây họa.
Nói chính vì chị bỏ nhà đi nên anh cả mới bị tai nạn, còn đuổi chị đi.
Em chồng tức đến mức hét lên:
“Mẹ đuổi chị ấy đi rồi, sau này ai chăm anh hai?”
Mẹ chồng đáp:
“Mẹ chăm!”
“Mẹ thân mình còn lo chưa xong, đòi chăm anh hai? Con nói trước, đến khi mẹ than vãn con sẽ không giúp mẹ đâu!”
Mẹ chồng nổi điên:
“Không cần mày! Tao kéo nó đi cho xe đ.â.m c.h.ế.t chung cũng được!”
Em chồng khóc rống:
“Chết c.h.ế.t chết! Mẹ chỉ biết đem cái c.h.ế.t ra ép người. Giờ không dọa được anh hai nữa thì quay sang dọa con à. Tùy mẹ, thích c.h.ế.t thì c.h.ế.t đi!”
Rồi cô ta phóng xe rời khỏi bệnh viện.
Có lẽ tâm trạng hỗn loạn, mất tập trung, nên cũng xảy ra tai nạn nghiêm trọng.
Vết thương ở đầu, thuốc điều trị có thể ảnh hưởng thai nhi.
Nhưng nếu chờ sinh xong mới chữa thì sẽ trễ, có khả năng cô ấy sẽ thành người thực vật.
Cuối cùng, mẹ chồng đứng ra quyết định: bỏ con, giữ mẹ.
Nghe vậy tôi cũng nghẹn ngào.
Tôi kể chuyện chị dâu đến mượn tiền:
“Chị ấy yếu đuối quá. Cho nên bọn họ tưởng em cũng dễ bắt nạt như chị ấy. Nhưng tiếc là chọn sai người rồi!”
Chồng tôi cười:
“Em khác mà. Chị ấy bị anh hai kiểm soát từ trước khi kết hôn. Còn em, chẳng ai dám kiểm soát nổi.”
Tôi gật đầu:
“Anh hai từng là giảng viên đại học, chị là sinh viên của ảnh, nên rất nể sợ ảnh.”
“Đúng thế. Chuyện giữa hai người họ, vốn chẳng cần mẹ đến can thiệp, anh hai từ đầu đã nắm được chị ấy trong lòng bàn tay rồi. Nhưng mấy lời khó nghe kia, anh ấy không muốn tự nói, nên để mẹ và em gái ra mặt. Còn mình thì đóng vai người tốt.”
Tôi tỉnh ngộ:
“Tức là mượn tay người khác làm chuyện xấu, còn bản thân giả bộ tử tế.”
“Chuẩn luôn.”
“Nhưng chị dâu cũng là người có học, sao lại không nhận ra?”
Chồng cười:
“Chị ấy biết chứ. Nhưng lý lẽ thì cãi không lại anh hai. Hơn nữa, do khi xưa từng là học sinh của ảnh. Nên chị chỉ biết nhún nhường.”
Tôi thở dài:
“Giờ chị ấy đã tỉnh ra, muốn ly hôn, nhưng nghe tin anh cả tai nạn lại quay về chăm sóc.”
Chồng lắc đầu:
“Tỉnh rồi thì sớm muộn cũng chia tay thôi. Giờ về chăm chỉ là để thanh thản lương tâm thôi.”
Sáng hôm sau, chúng tôi đi mua đồ Tết.
Còn hai ngày nữa là đêm Giao Thừa, cũng nên sắm sửa ít nhiều.
Mua xong đồ về, thấy mẹ chồng nhắn trong nhóm gia đình, tag thẳng chồng tôi:
“Thằng hai, anh con với em gái con đang nằm viện, cần người chăm. Chị dâu với em rể con hôm nay nghỉ được, mai lại phải đi làm. Con với La Hinh vào viện đi, con lo cho anh hai mình, La Hinh lo cho em gái.”
Chồng tôi không trả lời.
Tôi hỏi:
“Mai mình đi không?”
Anh lắc đầu:
“Không.”
Anh mở nhóm chat, bật gọi video.
Mọi người đều tham gia.
Anh cả và em gái tuy đang nằm viện nhưng tinh thần vẫn ổn.
Mẹ chồng vừa vào đã khóc nức nở:
“Tôi chỉ có ba đứa con, giờ anh cả với con út đều đang nằm viện… Thằng hai à, mẹ chỉ còn trông vào con thôi!”
Chồng tôi bình thản:
“Có chuyện này, vốn dĩ tôi định giấu cả đời. Nhưng thời gian qua, các người khiến tôi quá thất vọng. Hôm nay, tôi sẽ nói rõ.”
Sắc mặt mẹ chồng lập tức tái đi:
“Thằng hai, con định nói gì? Chờ anh con và em con xuất viện rồi hẵng nói, được không?”
Chồng đáp:
“Bà không muốn nghe thì thôi, để con trai con gái bà nghe là được.”
Anh cả mặt sầm lại:
“Thằng hai, sao mày có thể nói mẹ như vậy?”
“Bà ấy là mẹ mày, chứ không phải mẹ tao.”
Em gái ngơ ngác:
“Anh hai, anh nói gì vậy?”
Mẹ chồng hét lên:
“Tôi biết rồi, cậu không muốn nhận tôi là mẹ nữa! Cậu lớn rồi, có cánh rồi, muốn bay khỏi tôi phải không?”
Chồng lạnh lùng:
“Bà vốn không phải mẹ tôi, tôi mắc việc gì phải nhận!”
Em gái sững người:
“Anh điên rồi sao? Ba anh em lớn lên cùng nhau, anh không phải con mẹ, chẳng lẽ là mẹ nhặt về?”
Chồng tôi lấy ra một tờ giấy xét nghiệm ADN.
Trên đó ghi rõ: anh không có quan hệ huyết thống với mẹ chồng.
Mọi người sững sờ.
Em gái sốc nhất:
“Không thể nào! Chúng ta lớn lên cùng nhau mà! Chẳng lẽ… là mẹ nhặt anh về?”
Chồng nói:
“Lúc tôi mới một tuổi, cha mẹ tôi mất vì ngộ độc thực phẩm. Chú tôi nói sẽ nuôi tôi, rồi dọn vào nhà tôi ở luôn, sau đó thừa hưởng toàn bộ tài sản của cha mẹ tôi…”
Lời kể của chồng tôi đã hé mở một bí mật bị chôn vùi suốt ba mươi lăm năm.
Bố mẹ ruột anh ấy vốn là những người giỏi giang, tích góp được không ít tiền, nhưng lại qua đời khi còn rất trẻ. Khi đó, anh mới chỉ là một đứa trẻ một tuổi, hoàn toàn không đủ khả năng bảo vệ tài sản của cha mẹ để lại.
Chú ruột của anh đã đứng ra nhận nuôi, khi ấy con trai ruột của chú là Tạ Đức Minh tức là anh hai vừa tròn ba tuổi. Dưới sự xúi giục của thím, chú đã bán căn nhà của bố mẹ ruột Tạ Đức Quân tức là chồng tôi, rút toàn bộ tiền tiết kiệm của họ, chuyển cả nhà lên thành phố mua nhà sinh sống.
Sau đó, thím sinh thêm con gái tên Tạ Đức Thanh.
Từ đó, ai nấy đều tưởng ba đứa trẻ là anh em ruột thịt.
Khi chú còn sống, cả hai vợ chồng họ đối xử với Tạ Đức Quân còn tạm được. Nhưng đến năm anh mười tuổi, chú mất. Từ đó, thím thường xuyên tìm cớ đánh mắng anh, thậm chí không cho ăn cơm.
Sau kỳ thi cấp hai, thím không cho anh học tiếp cấp ba, bắt anh đi làm kiếm tiền để nuôi anh trai và em gái.
Tạ Đức Quân kiên quyết phản đối:
“Con muốn học! Con đã đậu vào trường cấp ba rồi, tại sao lại không cho con học?”
Thím nổi giận:
“Nhà không có tiền! Muốn học thì tự đi kiếm tiền mà học!”
Anh báo cảnh sát.
Thím bị gọi lên đồn, lo sợ nếu mọi chuyện bị bại lộ thì đứa trẻ này sẽ biết toàn bộ tài sản họ đang tiêu xài đều là của cha mẹ ruột nó để lại. Cuối cùng bà ta đành phải đồng ý cho anh tiếp tục đi học.
Về nhà, thím lập tức gọi ba đứa trẻ lại họp gia đình, vừa khóc vừa kể lể công ơn nuôi dưỡng, vừa kêu chồng quá cố, nói mình quá nhục nhã, sống không nổi nữa.
Tạ Đức Minh và Tạ Đức Thanh cũng quay sang mắng anh:
“Tại em báo cảnh sát nên mẹ mới đau lòng như vậy.”