Chương 9
Anh mềm lòng, cứ tưởng mình sai, đành cúi đầu xin lỗi, hứa sau này không làm vậy nữa.
Từ đó, những buổi “họp gia đình” trở thành chuyện thường như cơm bữa. Mỗi khi anh về nhà vào kỳ nghỉ, thím lại lôi ra giữa phòng khách để cả nhà phê bình.
Dù anh không phải là kẻ dễ bảo, nhưng cứ nhìn thấy nước mắt của thím là lại mềm lòng.
Sau khi đi làm, thái độ của thím có vẻ khá hơn. Bà ta luôn miệng nói:
“Mẹ xin lỗi con, hồi nhỏ không nên nghiêm khắc quá. Mong con tha thứ cho mẹ.”
Rồi lại khóc.
Anh lại mềm lòng, đưa tiền cho bà ta.
Một năm trước, tôi và Tạ Đức Quân gặp nhau qua lời giới thiệu. Khi đó anh đã ba mươi tư, tôi ba mươi.
Biết anh mới lần đầu đi xem mắt, tôi rất bất ngờ:
“Ba mẹ anh không giục anh cưới à?”
Anh lắc đầu:
“Bố mất rồi, mẹ thì chưa từng giục anh cưới vợ bao giờ.”
Sau này em gái anh kết hôn, mẹ anh vẫn không nói gì về chuyện hôn nhân của anh.
Tôi đùa:
“Anh chắc mình là con ruột không đấy? Sao cả anh trai và em gái đều cưới rồi mà mẹ anh chẳng hỏi han gì anh cả?”
Anh bảo:
“Em đừng nói, chứ anh cũng từng nghi ngờ thân thế của mình.”
Anh kể tôi nghe về cách đối xử khác biệt của mẹ mình với ba đứa con.
Tôi nói:
“Em cảm thấy mẹ anh không phải mẹ ruột đâu.”
Chúng tôi quyết định điều tra sự thật. Nhưng anh bận đi làm, không có thời gian, chỉ có tôi là rảnh để tra xét.
Ban đầu tôi không biết phải bắt đầu từ đâu, nhưng rồi mẹ chồng lại chủ động dâng mạng tới nhà, giả vờ muốn đến chăm sóc tôi.
Tôi nhân cơ hội đó quan sát mọi hành động của bà ta.
Sau vài tháng, tôi phát hiện mỗi khi bà gọi video, thường xưng hô với một người là “đồng hương”, mà giọng của người đó hoàn toàn khác với người thành phố.
Tình cờ tôi có một bạn đại học nói giọng y hệt, nhờ đó xác định được quê mẹ chồng ở đâu.
Tôi lên kế hoạch về quê điều tra, nhưng sợ mẹ chồng sinh nghi nên kiếm cớ đuổi bà ta đi, khuyên về nhà con trai lớn hoặc con gái út ở một thời gian.
Bà ta lấy đủ mọi lý do để không đi, còn cố tình tạo tiếng ồn lớn khiến tôi không thể làm việc.
Tôi bực mình, cấm bà ta xem clip ngắn hay gọi video trong nhà.
Bà ta nghiện xem clip tới mức bỏ điện thoại ra là như mất hồn. Thế là cuối cùng cũng chịu rời khỏi nhà tôi.
Nhưng trước khi đi lại còn làm sẵn bánh định hại tôi, khiến tôi và bà ta cắt đứt quan hệ luôn.
Sau khi đuổi mẹ chồng đi, tôi lấy cớ “đi sáng tác” rồi về quê tìm hiểu. Chẳng bao lâu sau, tôi biết được bố mẹ ruột của chồng tôi không chỉ giỏi giang, mà còn là người vô cùng tốt bụng.
Họ là những người đầu tiên trong làng làm giàu, còn giúp đỡ bà con cùng khấm khá theo.
Tôi tìm thấy ảnh họ được in trên báo cũ ba mươi mấy năm trước trong phòng lưu trữ của chính quyền thị trấn. Tôi chụp lại ngay.
Khi trò chuyện với người già trong làng, ai nấy đều tiếc nuối:
“Thật tiếc, người tốt sống chẳng thọ. Hai vợ chồng ấy lại c.h.ế.t vì ăn phải nấm độc.”
“Ừ, mà lạ lắm. Họ quen thuộc nấm độc đến vậy, sao lại nhặt nhầm? Lại để thằng em trai vô công rồi nghề được hưởng hết phần.”
Tôi thấy chuyện này có điều mờ ám.
Còn biết thêm, ông bà nội Tạ Đức Quân mất sớm, việc cưới vợ của chú anh là do bố mẹ anh sắp đặt. Họ từng cực lực phản đối, cho rằng người phụ nữ kia vừa lười lại vừa có tâm địa xấu, lôi kéo em trai đi vào con đường sai trái.
Nhưng người phụ nữ ấy lại có thai ngoài ý muốn, còn dọa sẽ kiện chú anh tội cưỡng h.i.ế.p nếu không cưới.
Vì sợ em trai đi tù, bố mẹ anh đành nhắm mắt gả người đó vào nhà.
Ai ngờ, vài năm sau, hai người liền qua đời.
Điều tra đã rõ ràng, tôi trở về nhà.
Không lâu sau, chồng tôi được nghỉ phép về.
Tôi kể lại tất cả.
Anh nhìn ảnh bố mẹ ruột mà nước mắt rưng rưng.
Anh nói:
“Anh nhất định phải điều tra đến cùng, làm rõ nguyên nhân cái c.h.ế.t của bố mẹ!”
Nhưng chuyện đã trôi qua hơn ba mươi năm, muốn tra ra sự thật cũng chẳng dễ dàng gì.
Cuộc gọi video mà chồng tôi khởi xướng chính là để gài bẫy mẹ nuôi, tức thím anh ấy để moi lời khai.
Tôi lén mở sẵn chức năng ghi màn hình trên điện thoại.
Chồng tôi lạnh lùng lên tiếng:
“Thím, tôi đã điều tra ra rồi. Bố mẹ tôi không phải c.h.ế.t do tai nạn đâu!”
Mẹ nuôi luống cuống chối:
“Là tai nạn thật mà! Họ ăn phải nấm độc…”
“Bố mẹ tôi là người bản địa, từ nhỏ đã lên núi hái nấm, họ không nhận ra nấm độc à? Rõ ràng là hai người các người bỏ độc vào! Cứ tưởng thần không biết quỷ không hay sao? Nhưng hôm đó có người ở phía sau núi nhìn thấy, chẳng qua người đó quan hệ tốt với chú tôi nên không tố cáo. Bao năm qua ông ấy cắn rứt lương tâm, giờ mới chịu lên tiếng.”
Căn nhà cũ ở quê mà bố mẹ chồng tôi từng ở, năm đó được chú bán lại cho người cùng làng.
Tôi để ý thấy sau nhà có một ngọn đồi nhỏ, từ trên đó có thể nhìn thẳng vào cửa sổ phòng ăn.
Nghe vậy, mẹ nuôi tưởng thật, luống cuống nói:
“Không phải tôi! Năm đó là chú mày bỏ thuốc độc…”
“Thuốc độc gì?”
“Thì… nấm độc ấy mà.”
Chồng tôi cười khẩy:
“Bà đi tự thú đi.”
Mẹ nuôi cố cãi:
“Tôi không bỏ độc mà là chú mày, tôi không liên quan.”
Tạ Đức Thanh cũng lên tiếng:
“Tạ Đức Quân, dù bố tôi có sai thì ông ấy cũng c.h.ế.t rồi. Mẹ tôi dù sao cũng nuôi anh khôn lớn. Anh đã gọi bà ấy là mẹ hơn ba mươi năm, không bắt anh báo hiếu là tốt lắm rồi, giờ còn muốn bỏ tù bà ấy? Anh có còn lương tâm không vậy?”
Chồng tôi nổi giận:
“Bố mẹ mày đầu độc bố mẹ tao, chiếm hết tài sản, bây giờ còn muốn biến vợ chồng tao thành nô lệ cho chúng mày? Mày còn dám nhắc đến lương tâm à?”
Tạ Đức Thanh nói:
“Nô lệ cái gì? Mẹ tôi dạy chúng tôi ba anh em phải yêu thương nhau, giúp đỡ lẫn nhau…”
Chồng tôi cười lạnh:
“Bà ấy dạy tao phải giúp tụi mày, nhưng chưa từng nói tụi mày phải giúp lại tao.”
“Khi tụi mày vừa đủ tuổi trưởng thành, bà ấy đã lo chuyện mai mối.”
“Anh trai mày lớn hơn tao có ba tuổi, con của nó đã mười một tuổi rồi.”
“Mày nhỏ hơn tao tám tuổi, cũng đã lập gia đình.”
“Bà ấy từng lo cho chuyện cưới xin của tao chưa?”
“Bà ấy không hề muốn tao lấy vợ.”
“Đợi đến khi tao ba mươi lăm tuổi mới cưới, thì bà ấy lại nghĩ đủ trò đuổi vợ tao đi, muốn tao ở vậy suốt đời.
“Bởi vì bà ta thấy tao kiếm được nhiều tiền, chỉ cần tao không vợ không con, thì sau này tài sản của tao chắc chắn sẽ thuộc về con tụi mày.
“Mấy người còn tưởng bà ấy thiên vị tao à?”
“Thực ra bà ấy lười, không muốn cống hiến cho đám con là tụi mày.”
“Nhưng quan trọng hơn, bà ấy dùng đủ trò hạ cấp để đuổi vợ tao là tao!”
“Bà ấy là mẹ ruột của tụi mày.”
“Còn đối với tao, bà ta chỉ là một con quỷ!”
Tạ Đức Thanh vẫn chưa chịu thôi:
“Dù sao bà ấy cũng là thím ruột của anh, nuôi anh từ khi mới một tuổi…”
Tôi ngắt lời cô ta:
“Tạ Đức Thanh, cô có biết vì sao cô và anh trai cô lại bị tai nạn không?
“Bởi vì bố mẹ cô làm chuyện xấu, tay đã dính hai mạng người.
“Mẹ cô còn dám nguyền rủa chính mình, cuối cùng nghiệp báo giáng xuống chính con cái!
“Cô còn mặt mũi trách Đức Quân à?
“Nên trách thì trách bố cô.”
“Anh em mấy người… còn nhiều quả báo lắm, từ từ mà nhận.”
Nói rồi, chúng tôi thoát khỏi cuộc gọi và đi thẳng đến đồn cảnh sát.
Tôi đã ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện, trong đó mẹ nuôi chính miệng thừa nhận chuyện bỏ độc.
Dù là chú làm, bà ta cũng là người biết mà không tố giác – đủ để cấu thành tội danh.
Mẹ nuôi bị bắt ngay sau đó.
Qua thẩm vấn, bà ta khai rõ ràng: Sau khi cưới nhau, vợ chồng bà sống lười biếng, không chịu làm ăn, cuộc sống nghèo nàn. Trong khi đó, anh trai và chị dâu sống rất khấm khá, xây được nhà ba tầng, lại thường gửi tiền vào ngân hàng.
Hai vợ chồng bà ghen ghét cực độ, rồi âm mưu hãm hại.
Một hôm, thấy chị dâu hái được ít nấm, bà ta lập tức bảo chồng vào rừng hái thật nhiều nấm độc về.
Sau đó, bà vắt nước từ nấm độc trộn vào chỗ nấm mà chị dâu đang nấu.
Hai vợ chồng nạn nhân ăn nấm độc lại còn uống rượu, không bao lâu thì ngã lăn ra.
Chú của chồng tôi sau đó bịt mũi dìm c.h.ế.t hai người.
Mẹ nuôi còn tự tay xào thêm một ít nấm độc rồi trộn vào phần nấm còn lại để đánh lạc hướng.
Sáng hôm sau, chú la hét rằng:
“Anh chị tôi ăn nhầm nấm độc rồi chết!”
Ba mươi bốn năm trước, vùng quê chưa có camera, ai cũng nghĩ là tai nạn do ăn nhầm nấm độc nên không ai báo án.
Tuy có vài người nghi ngờ, nhưng vì không phải thân thích, chẳng ai muốn dính vào chuyện rắc rối.
Cảnh sát hỏi:
“Đã hại c.h.ế.t anh chị rồi, sao không hại luôn đứa bé?”
Mẹ nuôi đáp:
“Hồi đó nó đang ở nhà bà ngoại nó, chúng tôi không có cơ hội ra tay.”
Tôi sợ đến nổi da gà, quay sang chồng:
“Mạng sống hồi nhỏ của anh là nhờ bà ngoại bảo vệ đấy!”
Anh gật đầu:
“Lúc đầu không g.i.ế.c được anh, sau đó bọn họ cũng không dám nữa.”
Tôi hiểu ra:
“Chỉ cần anh có chuyện gì, mọi người sẽ lập tức nghi ngờ tụi nó mưu hại để chiếm tài sản.”
Trong vụ án này, chú là chủ mưu, vợ ông ta là đồng phạm.
Bà ta bị kết án mười lăm năm tù, mà cũng không biết còn sống nổi đến ngày ra tù không.
Chồng tôi tiếp tục thuê luật sư khởi kiện, yêu cầu bà ta hoàn trả toàn bộ tài sản chiếm dụng, đồng thời bồi thường dân sự.
Tài sản của mẹ nuôi bị đóng băng.
Bà ta đứng tên một căn nhà và có sổ tiết kiệm hai trăm nghìn tệ.
Cuối cùng, tất cả đều được bồi thường cho chồng tôi.
Sau khi chăm sóc Tạ Đức Minh xuất viện, chị dâu chủ động đề nghị ly hôn.
Tạ Đức Minh cũng hiểu rõ: vợ mình không còn tình cảm nữa, giữ cũng chẳng nổi.
Bất đắc dĩ, anh ta đành ký vào đơn ly hôn.
Chị dâu mang theo con gái dọn đi.
Tạ Đức Thanh thấy anh trai chỉ còn một thân một mình, đành phải đến chăm sóc.
Nhưng chuyện đó lại khiến nhà chồng cô ta không hài lòng.
Chồng cô ta cũng đưa đơn ly hôn.
Lần tai nạn xe trước, đứa bé chưa chào đời đã bị phá bỏ, bác sĩ nói cô ta không thể mang thai lần nữa.
Khi chuyện đó lan ra, gia đình chồng đem chuyện cô ta không thể sinh nở truyền đi khắp nơi.
Từ đó chẳng còn người đàn ông nào muốn cưới cô ta nữa.
Về sau, hai anh em họ chỉ còn biết sống nương tựa vào nhau.
Quả thật, hại người chưa chắc đã được lợi, nhưng chắc chắn sẽ mang họa cho con cháu.
Tôi và chồng đến mộ phần của cha mẹ ruột anh ấy.
Chồng tôi quỳ xuống, vừa gọi được một tiếng:
“Bố… mẹ…” liền bật khóc không nói nên lời.
Tôi đỡ anh ấy, khẽ nói với cha mẹ chồng:
“Bố, mẹ, chúng con đã báo thù rửa hận thay hai người rồi. Con và Đức Quân sẽ sống hạnh phúc, mong hai người yên nghỉ.”
Mấy bông hoa dại trên mộ nhẹ nhàng lay động theo gió, tựa như đang truyền lại tâm ý an lòng của cha mẹ chồng.
Chúng tôi cũng đến thăm mộ bà ngoại.
Chồng tôi nói:
“Anh vẫn còn nhớ bà ngoại đôi chút. Lúc anh ba bốn tuổi ở quê, bà thường đến thăm.
Sau này cả nhà chuyển lên thành phố, không gặp lại bà nữa. Chắc chú anh khi đó không dám đánh đập anh là vì sợ bà ngoại tới.”
Chúng tôi tra ra, bà ngoại mất vào năm trước khi chú anh ấy qua đời.
Sau từng ấy năm, đây là lần đầu tiên anh đến thăm mộ bà.
Đôi mắt anh lại ngấn lệ.
Tôi nghĩ, nếu bà ngoại có linh thiêng trên trời, hẳn sẽ rất vui mừng khi thấy cháu trai của mình giờ đã lớn, và cuối cùng cũng lấy lại được công lý cho cha mẹ.
(Hết)